
Vì iPhone 18 Duo mà phải trả giá quá đắt.
"Quan trọng nhất, ko phải những gì trong sách ấy nói với mình, mà là những gì trong sách ấy đã khêu gợi được nơi lòng mình"

Một trong những nỗi lo lớn nhất với điện thoại gập là pin. Màn hình lớn hơn, hai tấm nền, thân máy phải chia đôi cho bản lề — tất cả đều khiến không gian dành cho pin trở nên khó xử lý hơn smartphone dạng thanh.
iPhone Duo lại gây chú ý khi Apple công bố thời lượng sử dụng lên tới 31 giờ với màn hình trong, và đặc biệt 44 giờ khi chủ yếu sử dụng màn hình ngoài.
Con số 44 giờ cũng hé lộ một triết lý khá hay của thiết kế hai màn hình: không phải lúc nào có màn hình 7,6 inch cũng cần mở nó ra. Nhắn tin, gọi điện, xem thông báo hay những thao tác nhanh có thể hoàn thành trên màn hình ngoài 5,4 inch; khi đó thiết bị không phải liên tục cấp điện cho màn hình lớn.
Nếu trải nghiệm thực tế xác nhận mức chênh lệch này, Duo có thể tạo ra một kiểu sử dụng khá thú vị: đóng lại để tiết kiệm pin như một chiếc iPhone bình thường, mở ra khi thực sự cần không gian của một chiếc iPad mini.
⸻
🌐 passion.cuongdc.co
🌐 Telegram/CuongDC

Hình tượng “Ba chú khỉ thông thái” – Three Wise Monkeys có lẽ nhiều người từng thấy: một chú che mắt, một chú bịt tai, chú còn lại che miệng. Triết lý quen thuộc phía sau là “Không nhìn điều xấu – Không nghe điều xấu – Không nói điều xấu.”
Nhưng trong bức tranh này, ba chú khỉ đã già. Chẳng còn ai lấy tay che mắt, bịt tai hay che miệng nữa. Cả ba nằm ngủ ngon lành trên giường, còn bên cạnh là ba chiếc cốc đựng những thứ đã được… tháo ra trước khi ngủ: hàm răng giả, đôi tai giả và đôi mắt giả.
Ngày còn trẻ, “không nghe, không thấy, không nói” là một lựa chọn. Thấy chuyện thị phi thì không nhìn, nghe điều xấu thì không để vào tai, biết chuyện không hay thì giữ miệng. Đó có thể được hiểu như một cách tự kiểm soát bản thân để tránh điều ác và những chuyện không đáng dính vào.
Đến khi về già, họ chẳng cần cố gắng nữa. Không nghe vì tai đã kém. Không thấy vì mắt đã mờ. Không nói nhiều vì răng thật cũng chẳng còn bao nhiêu.
Cùng một hình tượng, nhưng từ triết lý đạo đức bỗng chuyển thành một trò đùa về sinh học.
Người vẽ khá thông minh khi không phá bỏ biểu tượng cũ mà chỉ cho nó đi thêm vài chục năm. Ba bộ phận từng được những chú khỉ chủ động dùng tay che lại, bây giờ được tháo ra và đặt trong cốc.
Không cần một câu thoại nào, người xem vẫn hiểu cú đùa. Ngày trẻ phải học cách không nghe, không thấy, không nói để sống cho thông thái. Đến một tuổi nào đó, cơ thể tự động hoàn thành cả ba nhiệm vụ.
Vì thế bức tranh vừa vui vừa hơi chua chát. Ta cười vì ý tưởng quá duyên, rồi vài giây sau mới nhận ra: chẳng có chú khỉ nào thắng được thời gian.
Có khi bí quyết cuối cùng của “Ba chú khỉ thông thái” lại đơn giản hơn tất cả những triết lý ban đầu:
Sống đủ lâu, rồi tự nhiên sẽ đạt cảnh giới.
⸻
🌐 passion.cuongdc.co
🌐 Telegram/CuongDC

Trong một số nhóm tài xế Grab trên Facebook đang lan truyền lời kêu gọi anh em cùng tắt app trong hai ngày 12–13/9.
Chưa có bằng chứng cho thấy đây sẽ trở thành một cuộc “đình công” đồng loạt trên quy mô lớn. Nhưng chỉ riêng việc những người sống bằng từng cuốc xe lại kêu gọi nhau tự tắt ứng dụng kiếm cơm của mình, cũng đủ cho thấy mức độ bức xúc đang không nhỏ.
Lưng đau, mưa nắng, đường ngập, kẹt xe, va quệt, tai nạn… tài xế lãnh đủ và biết ngay.
Nhưng cuối cùng một cuốc xe mình thực kiếm được bao nhiêu thì cách tính ngày càng phức tạp.
Grab gọi một trong các cơ chế tính phí là “phí sử dụng ứng dụng linh động”. Theo chính Grab, khoản phí này có thể được tính toán dựa trên thời gian, quãng đường, thời tiết, cung – cầu và tình hình giao thông của từng chuyến. (Grab)
Hai chữ “linh động” nghe rất hiện đại.
Nhưng vấn đề của lao động nền tảng nằm chính ở sự bất cân xứng ấy: một bên có ứng dụng, dữ liệu, thuật toán và quyền thiết kế cách tính tiền; bên còn lại có chiếc xe, thời gian, sức lao động và phần lớn rủi ro ngoài đường.
Hai bên đều được gọi là “đối tác”, nhưng sức mạnh trong mối quan hệ ấy rõ ràng không giống nhau.
Có một chuyện anh em Grab Việt Nam có thể đọc cho vui buổi sáng.
Ngày 1/5/2026, Tổng thống Indonesia Prabowo Subianto công bố quy định hạ mức hoa hồng tối đa mà nền tảng được thu đối với tài xế công nghệ xuống 8%, từ mức phổ biến khoảng 20% trước đó. Điều đó đồng nghĩa tài xế được giữ ít nhất 92% doanh thu gộp theo phạm vi chính sách này. (INP | Indonesian National Police)
Prabowo nói đại ý rất dễ hiểu:
Đó là mồ hôi của họ, tại sao người khác lại lấy quá nhiều?
Rồi ông nói thêm một câu mà nếu “vietsub” theo kiểu dân dã thì gần như là: không chấp nhận luật chơi thì… chim cút.
Đến tháng 8, Prabowo tiếp tục công khai nhắc lại việc mức hoa hồng đã giảm từ 20% xuống 8% và cho rằng thu nhập của tài xế được cải thiện sau thay đổi này. (Katadata)
Nói cách khác, ở Indonesia, Nhà nước đã quyết định đứng vào giữa người lao động nền tảng và thuật toán.
Trước mắt vẫn là cái nút OFF.
Không phải vì tắt app là một thứ quyền lực ghê gớm. Ngược lại, nó cho thấy tài xế công nghệ có rất ít công cụ thương lượng: không chạy thì mất thu nhập ngay, còn tiếp tục chạy thì phải chấp nhận luật chơi mà phần lớn mình không có quyền thiết kế.
Và cũng cần nói cho công bằng: hiện chưa có bằng chứng độc lập cho thấy tài xế Grab trên cả nước sẽ đồng loạt tắt ứng dụng suốt hai ngày 12–13/9. Những gì đang có là các lời kêu gọi xuất hiện trong một số cộng đồng tài xế trên mạng xã hội.
OFF được bao nhiêu người, kéo dài bao lâu và có đủ sức khiến bên kia phải ON chế độ lắng nghe hay không — còn phải chờ.
Có một bức ảnh cũ từng khiến nhiều người chú ý: một nữ tài xế Grab bật khóc sau khi bị lừa mất điện thoại.
Bởi với tài xế công nghệ, điện thoại và cái app bên trong không đơn thuần là công nghệ. Nó là cần câu cơm.
Vậy mà có lúc, chính những người sống nhờ cái app ấy lại phải tự tay tắt nó để lên tiếng về… miếng cơm của mình.
Chỉ là một cái nút OFF thôi.
Nhưng bấm xuống là tự khóa nồi cơm.
⸻
🌐 passion.cuongdc.co
🌐 Telegram/CuongDC

Một người phụ nữ nổi tiếng tên T. M. đã đệ đơn kiện Bệnh viện X vì cho rằng sau khi chồng cô trải qua một ca phẫu thuật tại bệnh viện này, ông ấy đã trở nên lãnh cảm trong đời sống vợ chồng.
Cô bức xúc vừa khóc vừa nói:
- "Trước đây, chồng tôi rất quan tâm đến tôi. Sau ca phẫu thuật, anh ấy hầu như không để ý đến tôi nữa. Đó chắc chắn là lỗi của bệnh viện! Tôi không thể tin rằng một ca phẫu thuật lại có thể gây ra hậu quả như vậy! Tôi yêu cầu một lời xin lỗi và bồi thường từ bệnh viện!"
Tại buổi họp báo, người phát ngôn của Bệnh viện X đã giải thích:
- "Chúng tôi chỉ đơn giản thực hiện một ca phẫu thuật đục thủy tinh thể cho chồng cô ấy. Ca phẫu thuật đã cải thiện thị lực của ông ấy và giúp ông nhìn rõ hơn mà thôi ...."

Ngày 7/9, Xiaomi chính thức công bố Xiaomi 18 Fold tại Trung Quốc, chỉ hai ngày trước sự kiện Apple ngày 9/9 — thời điểm giới công nghệ đang chờ xem liệu Apple có lần đầu tiên bước vào thị trường smartphone gập hay không. Reuters cũng đặt hai sự kiện này cạnh nhau khi mô tả Xiaomi và Huawei đang tăng sức ép lên Apple ngay trước màn ra mắt iPhone mới.
Điều khiến Xiaomi 18 Fold đáng chú ý không chỉ là thời điểm. Máy sử dụng kiểu gập ngang thân ngắn và rộng, gần với form “passport-style” đang được đồn đoán cho iPhone gập, đồng thời đưa vào hai quân bài mà Xiaomi muốn nhấn mạnh về năng lực tự chủ công nghệ: chip Xring O3 do hãng tự thiết kế và LPDDR6 từ CXMT của Trung Quốc.
Thay vì kiểu máy gập dạng sách cao và hẹp quen thuộc, Xiaomi 18 Fold có màn hình ngoài 5,38 inch và màn hình trong 7,58 inch, tạo cảm giác thấp hơn, rộng hơn khi đóng lại. The Verge mô tả đây là thiết kế short-and-wide, với tỷ lệ khoảng 1,4:1 trên cả màn hình trong và ngoài, phù hợp hơn cho đọc nội dung, xem video và sử dụng màn ngoài như một smartphone thông thường.
Đây cũng là lý do 18 Fold lập tức được đem so với chiếc iPhone gập đang được đồn đoán. Không thể nói Xiaomi “copy iPhone Fold” khi Apple còn chưa công bố sản phẩm, nhưng cả hai dường như đang hội tụ vào cùng một bài toán thiết kế: khi gập lại máy phải đủ gọn để dùng như điện thoại, còn khi mở ra phải đủ rộng để tạo ra trải nghiệm gần tablet.
Xiaomi 18 Fold sử dụng Xring O3, SoC cao cấp do Xiaomi tự thiết kế trên tiến trình 3 nm. Đây là bước tiếp theo trong chiến lược giảm phụ thuộc vào Qualcomm và MediaTek, đồng thời đưa Xiaomi tiến gần hơn mô hình mà Apple đã theo đuổi nhiều năm: kiểm soát cả phần cứng lẫn hệ điều hành để tối ưu thiết bị theo cách riêng.
Xiaomi còn công bố các con số hiệu năng rất cao cho Xring O3, nhưng với benchmark do chính nhà sản xuất đưa ra, cách đọc hợp lý vẫn là xem đó như một tuyên bố năng lực ban đầu, chờ các bài test độc lập trên máy bán lẻ để biết hiệu năng duy trì, nhiệt độ và mức tiêu thụ điện thực tế.
Phiên bản 16 GB/1 TB của Xiaomi 18 Fold sử dụng LPDDR6 của CXMT, trong khi các phiên bản thấp hơn vẫn dùng LPDDR5X. CXMT xác nhận LPDDR6 của họ đã bước vào sản xuất hàng loạt và lần đầu được triển khai thương mại trên Xiaomi 18 Fold; hãng công bố mức băng thông cao hơn đáng kể và tiêu thụ điện thấp hơn thế hệ LPDDR5X trước đó.
Reuters trước đó cũng xác nhận CXMT sẽ cung cấp LPDDR6 cho 18 Fold, coi đây là một cột mốc đáng chú ý đối với ngành bán dẫn Trung Quốc.
Điều này có ý nghĩa lớn hơn chuyện một chiếc điện thoại có thêm vài GB RAM. Smartphone Trung Quốc trong nhiều năm mạnh về thiết kế sản phẩm và sản xuất nhưng vẫn phụ thuộc đáng kể vào những linh kiện cốt lõi từ Qualcomm, Samsung, SK hynix, Micron hay TSMC. Với 18 Fold, Xiaomi đưa SoC tự thiết kế và DRAM cao cấp nội địa vào cùng một flagship, dù bản thân Xring O3 vẫn phải được TSMC gia công.
Xiaomi chưa bao giờ nói họ chọn ngày 7/9 để “đánh úp” Apple, nên không nên biến một cách sắp lịch thành tuyên bố động cơ. Nhưng về mặt truyền thông, hiệu ứng rất rõ: trước khi Apple có cơ hội giới thiệu chiếc iPhone gập đầu tiên, Xiaomi đã đưa ra thị trường một sản phẩm có form factor tương tự những gì đang được đồn đoán, kèm chip tự thiết kế, LPDDR6 nội địa, camera Leica và pin 6.000 mAh.
Nếu Apple thực sự ra mắt iPhone gập ngày 9/9, cuộc so sánh sẽ không còn đơn giản như những năm trước giữa iPhone và một flagship Android thông thường. Apple sẽ bước vào một phân khúc mà các hãng Trung Quốc đã thử nghiệm qua nhiều thế hệ, trong khi Xiaomi và Huawei cũng đang tiến sâu hơn vào những lớp công nghệ mà trước đây Apple có lợi thế rất lớn.
⸻
🌐 passion.cuongdc.co
🌐 Telegram/CuongDC

Một tấm ảnh đang được chia sẻ trên mạng khiến nhiều người dừng lại khá lâu. Trước cửa một ngôi nhà có tang là tấm bảng nhỏ, trên đó viết: “Kính chào bà con lối xóm. Nay tôi đã mãn duyên trần. Xin giữ lại ân tình nghĩa xóm.”
Không rõ những câu ấy do người đã khuất để lại, gia đình viết thay lời hay đơn vị tang lễ chuẩn bị. Nhưng có lẽ nguồn gốc cũng không còn quá quan trọng, bởi điều khiến người ta xúc động nằm ở cách một lời vĩnh biệt được nói ra: nhẹ nhàng, tử tế và vẫn nhớ đến những người từng sống cạnh mình.
Nhìn tấm bảng ấy, tôi lại nhớ đến cô Cúc ở khu nhà mình ngày trước. Cô có một lò mổ lợn khá lớn, kinh tế dư dả nhưng sống một mình, không chồng con. Rồi một ngày, cô phát hiện ung thư cổ tử cung khi bệnh đã ở giai đoạn nặng và di căn vào xương.
Bố mẹ đều đã mất, người thân gần nhất là em trai nhưng anh cũng có gia đình riêng, không thể ngày đêm túc trực. Những ngày ấy, hai người bạn gái của cô Cúc từ thuở cơ hàn xuất hiện. Họ chẳng khá giả gì, nhưng ngày nào cũng thay nhau vào bệnh viện chăm bạn.
Có lần mọi người trong khu đến thăm, một người đang ngồi trên giường ôm cô Cúc vào lòng để cô có chỗ dựa, người kia ngồi bên cạnh chậm rãi đút từng thìa cháo. Đến lúc ấy, tiền bạc có thể trả viện phí, mua thuốc và thuê người chăm sóc, nhưng có những việc chỉ một người thực sự thương mình mới làm được.
Khoảng ba tháng sau, cô Cúc rơi vào hôn mê và bệnh viện cho gia đình đưa về nhà. Chiếc xe cứu thương đưa cô trở lại con ngõ quen thuộc, nhưng chưa kịp về tới nhà thì cô đã trút hơi thở cuối cùng.
Tôi vẫn nhớ lúc cửa xe mở ra, một người bạn của cô khóc mãi không thôi. Người còn lại cũng đau đớn nhưng cứ nhắc bạn: “Nín ngay, để nó còn ra đi thanh thản, còn siêu thoát chứ.” Một câu nói rất dân dã, chẳng có gì trau chuốt, nhưng nghe vào lúc ấy lại khiến những người đứng xung quanh nghẹn lòng.
Sau đám tang, em trai cô Cúc đưa cho hai người bạn mỗi người một phong bì lớn. Bên trong là một chiếc vòng tay bằng vàng và một tấm thiệp do chính cô Cúc viết khi bệnh đã rất nặng.
Nét chữ đã nguệch ngoạc, nhưng lời nhắn vẫn rõ: “Tao chỉ đi trước thôi, đừng buồn nhé. Có duyên, chắc chắn kiếp sau gặp lại.”
Hai người phụ nữ đọc xong rồi lặng đi. Chiều hôm ấy, tôi ngồi trong nhà nhìn ra ngoài, thấy họ đứng trước cửa căn nhà vừa mất chủ, ôm nhau khóc giữa ánh chiều chạng vạng của con ngõ quen thuộc.
Chiếc vòng vàng có giá của chiếc vòng vàng. Nhưng tấm thiệp ấy có lẽ chẳng thể định giá, bởi đó là lời cuối cùng của một người biết mình sắp rời khỏi cuộc đời gửi cho những người đã không bỏ mình lại trong những ngày đau đớn nhất.
Cô Cúc từng có tiền, còn hai người bạn của cô thì nghèo. Tiền giúp cô có một cuộc sống đầy đủ hơn và chắc chắn cũng giúp ích rất nhiều trong những tháng chữa bệnh, nhưng đến đoạn cuối của cuộc đời, thứ khiến câu chuyện này được nhớ mãi lại không phải căn nhà, lò mổ hay số tài sản cô để lại.
Đó là hình ảnh một người ôm bạn vào lòng cho đỡ đau, một người kiên nhẫn đút từng thìa cháo; là hai người phụ nữ nghèo vẫn thay nhau đến bệnh viện suốt nhiều tháng, rồi đứng trước căn nhà của bạn mà ôm nhau khóc sau khi mọi chuyện đã kết thúc.
Rồi một ngày, mỗi người đều phải nói lời tạm biệt. Những thứ từng khiến chúng ta tự hào, hơn thua hay bận lòng rồi cũng sẽ ở lại phía sau; còn trong ký ức của những người từng đi qua đời mình, thứ tồn tại lâu hơn thường là cách mình đã đối xử với họ.
Bởi vậy, câu “Nay tôi đã mãn duyên trần. Xin giữ lại ân tình nghĩa xóm” nghe buồn nhưng không bi lụy. Người ra đi chẳng mang theo được gì, chỉ gửi lại một lời chào; người ở lại cũng chẳng giữ được người, chỉ còn giữ được những điều tử tế mà họ từng dành cho nhau.
Có những lúc, hai chữ ân tình đã đủ để kể gần hết một đời người.
-Thu Hằng
⸻
🌐 passion.cuongdc.co
🌐 Telegram/CuongDC

Ngày 1/9/2026, John Ternus chính thức kế nhiệm Tim Cook, trở thành CEO mới của Apple.
Tim Cook không nghỉ hưu. Ông chuyển sang một chiếc ghế mới: Chủ tịch điều hành — Executive Chairman.
Apple vẫn là một công ty, không có chuyện tách thành hai pháp nhân. Nhưng xét về vai trò lãnh đạo, đây là một sự phân công rất đáng chú ý:
Ternus tập trung điều hành Apple.
Cook vẫn ở lại — và đặc biệt giữ cánh cửa dẫn tới các chính phủ.
Apple thậm chí viết thẳng trong thông cáo rằng Cook sẽ tiếp tục tham gia một số lĩnh vực của công ty, bao gồm “engaging with policymakers around the world” — làm việc với các nhà hoạch định chính sách trên toàn thế giới.
Ternus là người của sản phẩm và kỹ thuật. Trước khi lên CEO, ông là Phó chủ tịch cấp cao phụ trách Hardware Engineering; Apple nhấn mạnh kiến thức kỹ thuật sâu và sự tập trung vào sản phẩm của ông khi công bố người kế nhiệm.
Trong khi đó, Tim Cook đã có 15 năm trên ghế CEO.
Thứ ông để lại không chỉ là chuỗi cung ứng, iPhone, Services hay một Apple có giá trị hàng nghìn tỷ USD. Cook còn xây dựng được một loại tài sản khó ghi trên bảng cân đối kế toán:
quan hệ với những người đang quyết định luật chơi.
Washington. Bắc Kinh. Brussels. New Delhi.
Tháng 2/2025, Apple công bố kế hoạch chi và đầu tư hơn 500 tỷ USD tại Mỹ trong bốn năm, bao gồm sản xuất, R&D, silicon và AI. Đến tháng 8, hãng bổ sung 100 tỷ USD, nâng tổng cam kết lên 600 tỷ USD.
Nhưng gọi 600 tỷ USD ấy là “phí bảo hiểm để tránh thuế” thì quá tay.
Đó không phải 600 tỷ USD Apple đưa cho chính phủ Mỹ. Nó bao gồm một loạt hoạt động kinh doanh và đầu tư mà Apple dự kiến thực hiện trong nhiều năm.
Điều đáng chú ý nằm ở một tầng khác:
những quyết định về nhà máy, chip, chuỗi cung ứng và thuế quan của Apple ngày càng gắn chặt với chính sách quốc gia.
Một CEO công nghệ giờ không chỉ phải hiểu người tiêu dùng.
Ông ta phải hiểu Nhà Trắng.
Án phạt Apple theo Digital Markets Act (DMA) tháng 4/2025 là 500 triệu EUR, liên quan đến nghĩa vụ anti-steering của App Store.
Con số khoảng 1,84 tỷ EUR thuộc một vụ cạnh tranh khác trước đó, liên quan đến thị trường streaming nhạc và khiếu nại của Spotify.
Nhưng con số ấy không làm thay đổi bức tranh lớn: Brussels đã trở thành một trung tâm quyền lực mà Apple buộc phải đối thoại thường xuyên.
Có một chi tiết nhỏ nhưng rất đắt.
Apple hoàn toàn có thể viết rằng Tim Cook ở lại để “tư vấn chiến lược cho CEO mới”.
Nhưng họ lại chủ động ghi vào thông cáo chính thức rằng ông sẽ tiếp tục tiếp xúc với các nhà hoạch định chính sách trên toàn thế giới.
Điều đó không chứng minh địa chính trị là nguyên nhân duy nhất khiến Cook rời ghế CEO. Apple nói đây là kết quả của một kế hoạch kế nhiệm dài hạn, và yếu tố tuổi tác hay kế hoạch cá nhân cũng không thể bị loại trừ chỉ bằng suy đoán.
Nhưng nó cho thấy Apple muốn giữ lại một năng lực đặc biệt của Cook thay vì để năng lực ấy biến mất cùng chức danh CEO.
Steve Jobs từng khiến cả thế giới nhìn Apple như một công ty có thể thay đổi thị trường bằng một sản phẩm.
Tim Cook chứng minh rằng phía sau sản phẩm ấy còn phải có một cỗ máy chuỗi cung ứng khổng lồ.
Và cuộc chuyển giao năm 2026 đang hé lộ thêm một tầng nữa:
Muốn bán một tỷ thiết bị trên một thế giới ngày càng phân cực, làm ra sản phẩm tốt thôi có thể chưa đủ.
Một người phải lo AI, iPhone và tương lai sản phẩm.
Một người khác vẫn cần bước vào những căn phòng nơi thuế quan, luật cạnh tranh và chính sách công nghiệp được quyết định.
Apple không thực sự chia đôi đế chế.
Họ đang chia một bài toán quá lớn cho hai trong số những người hiểu Apple nhất.
Và có lẽ đây mới là thông điệp đáng chú ý nhất của cuộc chuyển giao Tim Cook – John Ternus:
⸻
🌐 passion.cuongdc.co
🌐 Telegram/CuongDC

Không phải “phụ nữ đẹp đều ham tiền”, nhưng nhiều nghiên cứu về lựa chọn bạn đời đã ghi nhận một xu hướng trung bình khá ổn định: khi tìm kiếm quan hệ dài hạn, phụ nữ thường đặt trọng số cao hơn nam giới vào triển vọng tài chính, địa vị và khả năng tạo ra sự ổn định; ngược lại, nam giới trung bình coi trọng ngoại hình của bạn đời nhiều hơn.
Một cách giải thích quen thuộc của tâm lý học tiến hóa bắt đầu từ sự bất đối xứng trong chi phí sinh sản. Mang thai, sinh con, cho con bú và những rủi ro sức khỏe đi kèm chủ yếu thuộc về phụ nữ; trong phần lớn lịch sử loài người, việc lựa chọn một người bạn đời có khả năng kiếm nguồn lực và sẵn sàng đầu tư cho mẹ con vì thế có thể đem lại lợi thế đáng kể.
Nghiên cứu nổi tiếng của David Buss trên 37 nền văn hóa từng ghi nhận phụ nữ coi trọng “triển vọng tài chính” của bạn đời hơn nam giới ở phần lớn các mẫu khảo sát, trong khi nam giới đặt trọng số cao hơn vào ngoại hình.
Phần thú vị hơn nằm ở câu hỏi tại sao hiện tượng này dường như dễ thấy hơn ở những phụ nữ có ngoại hình nổi bật. Trong thị trường hẹn hò, một người được nhiều người theo đuổi đương nhiên có nhiều lựa chọn hơn; khi quyền lựa chọn tăng, họ cũng có điều kiện đặt tiêu chuẩn cao hơn.
Một số nghiên cứu về “mate value” cho thấy phụ nữ được đánh giá hấp dẫn không nhất thiết chỉ muốn một người đàn ông giàu. Họ có xu hướng muốn nhiều đặc điểm tốt cùng xuất hiện trên một người: ngoại hình ổn, thông minh, có khả năng kiếm tiền, tử tế, đáng tin và sẵn sàng cam kết.
Meme khiến “có tiền” hiện ra dưới hình dạng chiếc Lexus, nhưng trong một mối quan hệ dài hạn, tài chính còn đại diện cho khả năng chống chịu rủi ro của cả gia đình. Nhà ở, sinh con, y tế, giáo dục và thời gian chăm sóc trẻ đều cần nguồn lực; nếu một người phải tạm giảm tốc sự nghiệp sau khi có con thì sự ổn định của người còn lại càng trở nên quan trọng.
Điều này đặc biệt rõ trong những xã hội mà phụ nữ vẫn gánh phần lớn thai sản và chăm sóc con, trong khi hệ thống phúc lợi hoặc dịch vụ hỗ trợ gia đình chưa đủ mạnh.
Nếu sở thích đàn ông có nguồn lực hoàn toàn do gene quyết định và gần như bất biến, chúng ta phải kỳ vọng nó ít thay đổi theo hoàn cảnh. Thực tế không đơn giản như vậy. Khi phụ nữ có học vấn cao hơn, tự chủ kinh tế tốt hơn, khoảng cách thu nhập giới giảm hoặc xã hội chia sẻ tốt hơn chi phí sinh con và chăm sóc trẻ, mức độ phụ thuộc vào khả năng chu cấp của người bạn đời có thể giảm.
Hình ảnh “cô gái đẹp chọn ông chú giàu” dễ tạo cảm giác phụ nữ là bên lựa chọn còn đàn ông là bên phải dùng tài chính để cạnh tranh. Nhưng đàn ông có nguồn lực cao cũng đang lựa chọn, và nhiều nghiên cứu cho thấy nam giới trung bình đặt trọng số vào ngoại hình và tuổi trẻ của bạn đời mạnh hơn phụ nữ. Bởi vậy, cái thường được gọi nôm na là sự trao đổi giữa “sắc đẹp và địa vị” thực chất diễn ra từ cả hai phía.
Tuy nhiên, đời thực cũng không vận hành đơn giản như một sàn giao dịch nơi một bên mang nhan sắc đổi lấy tiền.
Nếu phải cô đọng hiện tượng này, có thể nói rằng phụ nữ trung bình coi trọng khả năng tài chính và sự ổn định của bạn đời dài hạn hơn nam giới; phụ nữ có ngoại hình nổi bật lại thường có nhiều lựa chọn hơn nên có khả năng đặt tiêu chuẩn cao trên nhiều phương diện cùng lúc. Trong khi đó, nam giới trung bình đặt trọng số cao hơn vào ngoại hình, và những người đàn ông có nguồn lực lớn cũng có lợi thế để tìm kiếm người đáp ứng tiêu chuẩn của họ.
Nhưng tất cả những điều trên chỉ mô tả xu hướng trung bình của một quần thể, không phải công thức dự đoán một cá nhân. Tình yêu còn chịu ảnh hưởng của tính cách, tuổi tác, hoàn cảnh gặp gỡ, trải nghiệm sống, sự tương đồng, cảm giác an toàn, hấp dẫn tình dục và vô số yếu tố khó nhét vào một biểu đồ thống kê.
⸻
🌐 passion.cuongdc.co
🌐 Telegram/CuongDC

- Quỷ tha ma bắt cô đi!
Chưa dứt lời, một cơn gió lốc thổi qua… bà vợ biến mất thật.
Lão đứng chết trân:
– Thôi rồi… cái mồm hại cái thân!
Ân hận, lão lần mò đi tìm Quỷ để xin vợ về.
Đến hang Quỷ, thấy Quỷ đang ngồi chễm chệ, bên cạnh là các nàng xinh đẹp.
- Quỷ này. Ta giận lỡ lời, giờ hối hận. Xin Quỷ cho ta đón vợ về!
Quỷ phán: Ta đồng ý với điều kiện:
Bịt mắt nhà ngươi sờ lưng trần mấy em kia để tìm ra vợ mình.
Sau một hồi sờ lưng, hắn tìm ra vợ.
Quỷ:
- Ngươi giỏi, bây giờ ta lại bịt mắt nhà ngươi, cho sờ ngực các phụ nữ kia, nếu nhà ngươi vẫn tìm được vợ, ta sẽ xem xét.
Lão khoái chí lần mò một hồi rồi vẫn tìm ra đúng vợ mình.
Quỷ cay cú, với bản chất tráo trở, quỷ phán thêm:
- Nhà ngươi giỏi! Giờ ta cho nhà ngươi điều cuối cùng:
Vẫn bịt mắt, cho nhà ngươi sờ vào bím những em kia, để tìm ra vợ.
Lão lại càng sướng bụng, cứ thế mò mẫm, cuối cùng lão lại tìm thấy vợ.
Quỷ khâm phục lắm.
- Ngươi giỏi. Ta đồng ý trả lại vợ cho ngươi! Nhưng ngươi cho ta bí quyết.
Lão chồng cười khà khà:
Bí quyết gì đâu!
..Một cái lạ bằng tạ cái quen.
Rờ mấy em kia ta có cảm giác nó phê! Nó tê tê !
từ đó dân gian mới có câu LOL LẠ CÁ TƯƠI

Sáng 7/9, Công an TP.HCM chính thức thông tin về vụ một nam sinh dùng hung khí tấn công 5 học sinh cùng trường. Một chi tiết cần đính chính trong những thông tin đang lan truyền trên mạng: vụ việc xảy ra tại xã Thạnh An, TP.HCM, không phải Bà Rịa.
Theo thông tin ban đầu, ngày 4/9, nam sinh sinh năm 2011 đã dùng hung khí tấn công làm 5 học sinh khác bị thương tại một trường học trên địa bàn xã Thạnh An. Công an xã nhanh chóng có mặt, phối hợp với bảo vệ nhà trường giữ nam sinh và đưa các em bị thương đi cấp cứu. Hiện sức khỏe cả 5 học sinh đã ổn định, tiếp tục được theo dõi và điều trị tại bệnh viện.
Công an TP.HCM cho biết nam sinh trước đây từng được khám, điều trị tại bệnh viện và được chẩn đoán “Phản ứng với stress trầm trọng và rối loạn sự thích ứng - các rối loạn hỗn hợp về hành vi và cảm xúc”. Thời gian gần đây, em có một số biểu hiện tâm lý, cảm xúc chưa ổn định trong sinh hoạt và học tập.
Chi tiết thứ hai đáng lưu ý là môi trường mạng. Theo kết quả xác minh bước đầu, nam sinh đã tham gia, tiếp cận những nội dung tiêu cực từ một hội, nhóm trên nền tảng mạng xã hội nước ngoài. Công an cho rằng những nội dung này tác động đến nhận thức, thúc đẩy em tìm hiểu cách thức thực hiện hành vi và cuối cùng dẫn đến vụ tấn công.
Hai yếu tố này cần được hiểu đúng: đây là những thông tin điều tra ban đầu, không nên đơn giản hóa thành “có vấn đề tâm lý nên gây bạo lực” hay quy toàn bộ nguyên nhân cho mạng xã hội. Cơ quan công an vẫn đang thu thập chứng cứ để xác định đầy đủ diễn biến, nguyên nhân và các yếu tố liên quan.
Điều đáng suy nghĩ từ vụ việc không chỉ nằm ở vài phút xảy ra trong trường học, mà ở những dấu hiệu có thể đã xuất hiện trước đó. Một đứa trẻ thay đổi cảm xúc bất thường, thu mình hoặc trở nên cực đoan, liên tục tiếp xúc với nội dung bạo lực, tham gia những cộng đồng trực tuyến tiêu cực… đều là những tín hiệu người lớn không nên bỏ qua.
Khuyến cáo của Công an TP.HCM vì vậy khá thực tế: cha mẹ cần biết con đang xem gì trên mạng, chơi với ai, tham gia những nhóm nào và tâm lý gần đây thay đổi ra sao. Khi phát hiện dấu hiệu bất ổn hoặc trẻ tiếp xúc thường xuyên với nội dung kích động, bạo lực, cần phối hợp với nhà trường và người có chuyên môn thay vì chờ mọi chuyện “tự hết”.
Nam sinh sinh năm 2011 và những người bị thương đều là người chưa thành niên. Công an TP.HCM đã đề nghị người dân không suy diễn, không chia sẻ thông tin chưa kiểm chứng và đặc biệt không phát tán hình ảnh, thông tin cá nhân của các học sinh liên quan.
Điều này rất quan trọng. Điều tra nguyên nhân để phòng ngừa những vụ việc tương tự là cần thiết; biến khuôn mặt, tên tuổi và đời tư của những đứa trẻ thành nội dung câu view trên mạng thì không giúp giải quyết được điều gì.
Năm học mới vừa bắt đầu. Mong 5 học sinh bị thương sớm bình phục và trở lại trường. Còn với người lớn, có lẽ đây thêm một lời nhắc rằng thế giới mà trẻ em sống hôm nay không chỉ nằm trong gia đình và lớp học, mà còn nằm trong chiếc điện thoại chúng cầm mỗi ngày.
⸻
🌐 passion.cuongdc.co
🌐 Telegram/CuongDC

Mạng xã hội bất ngờ chia sẻ trở lại một khoảnh khắc từng được một nữ sinh đăng cách đây khá lâu. Bức ảnh chẳng có gì cầu kỳ: trời mưa, trước nhà là con đường ướt, còn người mẹ cứ đứng ngoài đó chờ xe cho con.
Điều khiến nhiều người dừng lại nằm ở câu chuyện phía sau.
Cô gái kể mình đi học xa, về nhà được ít ngày rồi lại phải lên đường. Hôm ấy trước giờ đi, trời đổ mưa rất to. Mẹ bảo: “Con ở trong nhà đi, khi nào xe đến mẹ gọi.”
Thế là con ở trong nhà, còn mẹ đứng ngoài mưa. Không phải vì mẹ thích dầm mưa, mà chỉ vì sợ chiếc xe chạy ngang qua không thấy người đón, rồi con mình lỡ chuyến.
Một việc rất nhỏ. Nhỏ đến mức có lẽ với người mẹ, đó chỉ là chuyện bình thường phải làm trước khi con đi xa.
Nữ sinh viết: “Dù là 5 năm, 10 năm hay là 50 năm nữa, con cũng sẽ không thể quên được khoảnh khắc ngày hôm nay.”
Có lẽ khi còn sống cùng cha mẹ mỗi ngày, chúng ta ít để ý những chuyện như vậy. Một bữa cơm để phần, một cuộc điện thoại hỏi đã tới nơi chưa, vài món đồ lỉnh kỉnh nhét thêm vào vali, hay một người đứng ngoài đường nhìn theo cho đến khi chiếc xe khuất hẳn.
Chỉ đến lúc đi học xa, đi làm xa, mỗi năm số lần trở về ít dần, những việc tưởng rất bình thường ấy mới bắt đầu có trọng lượng.
Người mẹ trong câu chuyện không nói một câu nào đặc biệt. Bà chỉ bảo con cứ ngồi trong nhà để khỏi ướt, phần mình thì ra ngoài đứng dưới mưa canh xe.
Mẹ chịu ướt một chút cũng được. Miễn con đừng ướt.
Mẹ đứng chờ một lúc cũng được. Miễn con đừng lỡ chuyến.
Và có lẽ vì vậy mà bức ảnh cũ nhiều năm sau vẫn khiến người ta xúc động. Không phải bởi nó ghi lại một sự kiện lớn, mà bởi rất nhiều người nhìn vào đó và nhận ra một người quen thuộc trong cuộc đời mình.
“Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ rất nhiều. Có mẹ là điều hạnh phúc nhất trên đời này.”
⸻
🌐 passion.cuongdc.co
🌐 Telegram/CuongDC

Người tham gia ẩn danh
...
Mua nhà chuẩn bị cưới, nhà trai bỏ 100% tiền nhưng bên gái đòi đứng tên chung mới chịu làm đám cưới
Mình 32 tuổi, tích lũy sau nhiều năm đi làm cùng với sự hỗ trợ của bố mẹ đẻ, mình đã mua được một căn chung cư 2 phòng ngủ trị giá 3,8 tỷ đồng ở Hà Nội (đã thanh toán 100%, không nợ ngân hàng). Căn nhà này đứng tên mình từ trước khi quen bạn gái. Bạn gái mình 25 tuổi, thu nhập khoảng 8 triệu/tháng, gia đình ở quê điều kiện kinh tế trung bình.
Khi hai gia đình gặp nhau bàn chuyện đám cưới, mẹ bạn gái đặt thẳng vấn đề: "Căn nhà cháu mua rồi thì tốt quá. Nhưng cưới xong, cháu phải sang tên thêm tên con gái cô vào sổ hồng để nó đứng tên chung. Con gái đi lấy chồng bao nhiêu rủi ro, phải có cái tên trên mảnh đất/căn nhà thì mới có cảm giác an toàn mà yên tâm sinh con đẻ cái. Nếu không đứng tên chung thì cô không cho cưới.
Mình rất bất ngờ. Mình giải thích rằng tài sản này do mình và bố mẹ tích góp trước hôn nhân, sau khi cưới hai đứa sống ở đó không phải trả tiền thuê nhà đã là một sự ổn định rồi. Sau này nếu hai vợ chồng cùng làm lụng mua thêm tài sản mới thì đương nhiên đứng tên chung. Bạn gái mình thấy vậy thì khóc lóc, bảo mình phòng thủ với cô ấy, không coi cô ấy là người nhà, rằng nếu anh yêu em thật lòng thì tiếc gì cái tên trên cái sổ hồng, hay anh toan tính sau này ly hôn để không mất gì cả?
Mình cảm thấy rất thất vọng vì tình cảm bị đem ra cân đo đếm đếm bằng tài sản có sẵn. Theo mọi người, yêu cầu đứng tên chung tài sản tích lũy trước hôn nhân của nhà gái là "tiêu chuẩn an toàn" hợp lý hay là thói tham lam, thực dụng?

Nhìn những dãy núi đá nối nhau, con đường nhựa uốn lượn giữa sườn núi và chiếc xe từ miền Nam chạy lên tận đây, nhiều người có thể liên tưởng đến một cung đường nào đó ở châu Âu. Nhưng không, đây là Hà Giang của Việt Nam nhé các bạn!
Đây là một đoạn thuộc vòng cung Hà Giang, khu vực Cao nguyên đá Đồng Văn. Núi đá vôi nhọn, nương ngô nằm sát đường, những khúc cua nối tiếp nhau và lan can chạy men theo sườn núi là hình ảnh rất đặc trưng trên hành trình Quản Bạ – Yên Minh – Đồng Văn – Mèo Vạc.
Không phải đoạn cheo leo nhất của Mã Pì Lèng, nơi nhìn xuống vực sâu và dòng Nho Quế phía dưới, nhưng chính những đoạn đường như thế này lại có cái đẹp rất riêng. Không quá dữ dội, đủ rộng để dừng chân, ngắm núi và kiếm một góc đẹp chụp vài tấm hình.
Lần đầu, hai vợ chồng đi bằng xe máy. Lần sau đưa cả gia đình trở lại bằng ôtô. Cùng một con đường nhưng hai cách đi cho hai cảm giác khá khác nhau.
Nếu hỏi cách nào “đã” hơn thì có lẽ vẫn là xe máy. Ngồi trên xe, từng khúc cua, con dốc, luồng gió lạnh và cả không khí của núi rừng đều đến trực tiếp hơn. Đổi lại cũng mệt hơn, có những đoạn lạnh cóng, găng tay áo khoác đủ thứ khá lỉnh kỉnh.
Đi ôtô thì nhàn hơn hẳn. Không phải chống chọi với gió lạnh suốt đường, quần áo cũng chỉn chu hơn nên mỗi lần thấy cảnh đẹp có thể dừng lại chụp ảnh khá thoải mái. Đưa cả gia đình đi cũng thuận tiện hơn nhiều.
Bởi vậy nếu còn trẻ, thích cảm giác phượt và đủ sức khỏe, Hà Giang bằng xe máy rất đáng thử. Còn muốn đi cùng gia đình, thong thả ngắm cảnh và mang về một album tử tế thì ôtô lại có cái sướng riêng.
Tôi đã thử cả hai.
Và nếu có lần thứ ba, chắc vẫn đi.
Bởi có những nơi đẹp đến mức xem ảnh đã thích, nhưng phải tự mình chạy qua những con đường ấy mới hiểu tại sao người ta cứ muốn quay lại Hà Giang.
⸻
🌐 passion.cuongdc.co
🌐 Telegram/CuongDC