Saturday, August 17, 2019

📖... CON ĐƯỜNG LẬP THÂN : ĐI DỌC HAY ĐI NGANG?











..










..









..











📖

Hôm nọ có cựu sinh viên tâm sự về nỗi bối rối của em như sau:

Sau khi ra trường và bắt đầu làm việc trong ngành của em, em thích làm ở vị trí này để học một chút, khi biết được kha khá rồi em lại thích chuyển qua vị trí kia để học một chút.
Ở mỗi giai đoạn, em đều thấy mình học được kiến thức mới và tăng kinh nghiệm làm việc, nhưng em chưa thấy mình muốn tìm hiểu sâu một cái gì cả.
Em vẫn rất thích kiểu lang thang này, có điều em cũng sợ vì nhìn quanh bạn bè những ai đã ở lâu trong một vị trí thì họ lên chức, lên lương trong khi em thì lương và chức vẫn như ngày đầu tiên chập chững vào ngành.


Tôi có chia sẻ với em rằng trong hướng nghiệp có một khái niệm gọi là phát triển dọc hay ngang, và tôi dùng hình vẽ dưới đây để giúp em hiểu ý tôi.

BIỂU ĐỒ PHÁT TRIỂN NGHỀ NGHIỆP DỌC – NGANG

Hãy tưởng tượng biểu đồ này đại diện cho sự phát triển của một người bên trong một ngành nghề nào đó. 
Sẽ có người (đường vẽ màu xanh) từ khi bắt đầu đã biết mình thích phát triển trong lĩnh vực nào của ngành nghề này, và cứ như vậy đào sâu, học hỏi, tăng kinh nghiệm và kiến thức trong lĩnh vực ấy thôi. 
Đó là một ví dụ của người sẽ phát triển nghề nghiệp của họ theo chiều dọc.
 Kết quả là sự tăng chức và tăng lương của họ sẽ tỉ lệ thuận với thời gian và sức lực họ đầu tư vào lĩnh vực ấy. 
Đến một lúc nào đó (tại điểm A) hoặc tự bản thân họ, hoặc công việc bắt buộc họ tìm hiểu những lĩnh vực khác liên quan chặt chẽ đến lĩnh vực họ luôn làm bấy lâu này. 
Vì vậy họ sẽ bắt đầu phát triển theo chiều ngang, học hỏi chuyên môn, tăng kinh nghiệm.
 Ở thời điểm này, họ sẽ không tăng lương và tăng chức như trong thời kỳ trước đó vì họ gần như phải học lại từ đầu trong lĩnh vực mới.




Khác với đường vẽ màu xanh, sẽ có người (đường vẽ màu cam) từ khi bắt đầu chưa hề biết mình thích phát triển trong lĩnh vực nào của ngành nghề này, và cứ như vậy họ trải nghiệm, học hỏi, làm việc từ lĩnh vực này qua lĩnh vực khác. 
Mỗi thứ họ đều thích một chút, và kiến thức cùng kinh nghiệm sẽ phát triển theo diện rộng hơn là chiều sâu. 
Đây là một ví dụ của người sẽ phát triển nghề nghiệp của họ theo chiều ngang. 
Kết quả là trải nghiệm, kiến thức và kinh nghiệm tổng quát trong ngành của họ sẽ phát triển theo thời gian, nhưng chức vụ và tiền lương thì gần như vẫn vậy. 
Đến một lúc nào đó (tại điểm B) họ nhận ra lĩnh vực họ thích thú nhất hay phù hợp nhất để phát triển nghề nghiệp. 
Họ bắt đầu tập trung đầu tư thời gian và công sức vào lĩnh vực ấy. Nhờ kiến thức tổng quát và kinh nghiệm bấy lâu này, họ lên chức và tăng lương rất nhanh từ lúc này.

Cũng sẽ có người (hai đường vẽ màu hồng) đi theo một con đường khác, hơi zig zag và nằm giữa hai trường hợp trên. 
Nhưng dù là con đường nào đi nữa, sau một khoảng thời gian nào đó, các con đường đều sẽ gặp nhau ở điểm C, nơi mà họ đạt được một mức lương gần nhau, kiến thức chuyên môn tương đương nhau, vị trí công việc không xê xích nhiều lắm.

Từ biểu đồ này, tôi khuyên em ấy rằng điều quan trọng trong phát triển sự nghiệp là:
biết rõ con đường màu nào mình đang theo đuổi, lý do vì sau mình theo đuổi nó, những điểm mạnh và yếu của nó, được và mất của quyết định ấy. Để rồi khi làm quyết định thì không so sánh một cách vô lý với hai màu kia.
không chia sẻ ý định của mình quá nhiều với cha mẹ của mình nếu mình nghĩ họ sẽ khó thông cảm được. Nói cách khác, chia sẻ những gì họ có thể hiểu để giúp họ an tâm mà thôi. Còn lại những thông tin khác thì hãy giữ cho mình, kể cho bạn bè có thể hiểu, hay gặp chuyên gia như tôi chẳng hạn 🙂

so sánh mình với ngày hôm qua hơn là so sánh mình với người khác vì có thể họ đi con đường màu khác với mình.


Kết luận
Đây chỉ là một khái niệm tôi dùng để giúp các em hiểu hơn về sự phát triển nghề nghiệp của mình ở những năm đầu đời. Nó không bao quát được tất cả, và nó cũng không đơn giản là ba con đường với ba màu khác nhau gặp nhau ở một điểm chung vì sự phát triển nghề nghiệp của một người bị ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố khác nhau mà biểu đồ này không hề ghi nhận.

Điều quan trọng là các em phải luôn luôn hành động, và tiếp theo hành động là suy ngẫm về hành động của mình. Cân bằng giữa hai điều trên sẽ giúp các em rất nhiều.
 Đừng bao giờ đứng ỳ một chỗ không làm gì cả và đổ lỗi cho hoàn cảnh hay người khác. Làm được điều này, các em sẽ ổn thôi.

Chúc các em một cuối tuần bình an.

Thương yêu.

Ngày 3 tháng 3, 2017

Sài Gòn, Việt Nam

📖

PHOENIX HO

Career Support & Advisory Manager tại ĐH RMIT | hơn 10 năm kinh nghiệm trong ngành giáo dục và tư vấn, và yêu thích làm việc với thế hệ trẻ ở lứa tuổi 17 đến 25 | Tác giả 2 cuốn sách ‘Mẹ Dắt Con Đi’ và 'Cứ Đi Để Lối Thành Đường

Friday, August 16, 2019

📖. CHỈ CẦN LÀ CHÍNH MÌNH, MỖI CHÚNG TA SẼ LÀ DUY NHẤT


những “cái tôi” nhạt nhòa không đủ dũng khí đứng độc lập. Nó chọn ẩn náu trong đám đông. Nó không thể sáng tạo. Bởi vì sáng tạo cần tự do và bạn không thể chen chúc trong đám đông mà không bị vướng víu.
.
----------------



BÀN VỀ NHỮNG “CÁI TÔI”

Xét về dân số, Mỹ chỉ bằng một phần năm Trung Quốc, nhưng tại sao họ có nhiều phát minh sáng chế hơn? Bởi vì ở đó, có ba trăm triệu cá nhân được khuyến khích thể hiện không giới hạn “cái tôi” của mình.

Còn ở Trung Quốc thì sao? Có một câu thành ngữ mà người TQ Đại lục không bao giờ dám quên: “Heo sợ mập, người sợ nổi tiếng”.

Nếu ở phương Tây, “chủ nghĩa cá nhân” là những bản anh hùng ca, thì ở phương Đông, đó là cụm từ dùng để phê phán những cá nhân có “cái tôi” nổi trội. Những người hiểu chuyện đều biết cách ẩn “cái tôi” của mình trong đám đông, thường được gọi là “tập thể”. Không hiểu sao, mỗi lần nhắc đến từ này, tôi luôn cảm thấy bất an. Tôi tin rằng, đây là khái niệm bị kẻ xấu lợi dụng nhiều hơn bất cứ khái niệm nào khác, bởi vì tập thể tuy là số đông, nhưng cũng là “không ai cả”.

Tôi xin không đi sâu vào chủ đề tập thể vì sợ có người hiểu sai. Tôi cũng như mọi người trong thế hệ của mình, được dạy rằng, người có tinh thần tập thể là người tốt; người chỉ quan tâm đến bản thân mình là người xấu.

Nhưng thực tế lại khác.

Mấy năm trước có dịp đi Mỹ, tôi thấy người ta thu tiền mặt trực tiếp của người tham gia giao thông, trong khi ở Việt Nam công việc này chia làm hai khâu: đầu tiên phải mua vé, sau đó kiểm soát vé. Khi tôi hỏi một quan chức giao thông VN, tại sao phải mua việc như thế, thì được giải thích “thêm công đoạn bán vé là để chống ăn cắp”.

//////
.

 TẠI SAO NGƯỜI TA KO SỢ NHÂN VIÊN ĂN CẮP, MÌNH LẠI SỢ? 

Tại sao người ta không sợ nhân viên ăn cắp, còn mình thì sợ?
Vị quan chức không trả lời. Tôi đoán, người Mỹ, vì danh dự của cá nhân, nên không ăn cắp; còn chúng ta, vì danh dự tập thể - tức là danh dự của không ai cả, nên có thể ăn cắp.

Quay lại câu chuyện phát minh sáng chế. Ai là người có khả năng sáng tạo?
Tôi tin, phần tinh túy nhất của hầu hết các sáng tạo là câu chuyện của những “cái tôi” đích thực, chứ không phải của một đám đông. Ngay cả những dự án vĩ đại có nhiều người tham gia, thì vẫn cần có những cá nhân kiệt xuất dẫn dắt.

Sáng tạo cũng chính là nghĩ khác làm khác. Chỉ có cái tôi mạnh mẽ, độc lập mới có thể theo đuổi đến cùng những ý tưởng của mình mà không bị sa vào hoàn cảnh đẽo cày giữa đường.

Nhưng “cái tôi” không được hoan nghênh ở các nước XHCN, nơi mà cá nhân không có quyền đứng cao hơn tập thể. Xa hơn, xã hội cần những tập thể đồng nhất hơn là những “cái tôi” gây rối.

Và hệ thống giáo dục của xã hội cũng được thiết kế theo tinh thần đó. Đó là một môi trường giáo dục mà “cái tôi” không thể phát triển.

Hãy quan sát một đứa trẻ của chúng ta được dạy dỗ như thế nào!
Khi còn bé, hầu hết những điều trẻ con muốn làm đều bị người lớn ngăn cấm.
Đến tuổi đi học, các bậc phụ huynh luôn bắt con mình phải noi gương bạn này bạn kia, mà không thèm quan tâm đến chuyện, chúng là những đứa bé khác nhau, dù là hoàn cảnh, tài năng, tính cách, cơ địa hay số phận...
Những đứa trẻ lớn lên theo cái cách mà người lớn áp đặt. Dù nó thuận tay trái thì vẫn phải viết bằng tay phải. Những đứa ít nói thì bị gắn cho bệnh tự kỷ và người ta tìm mọi cách cho chúng nói nhiều như bạn bè, kết quả bé có thể sẽ nói nhiều hơn, nhưng cơ bản nó không còn là chính mình, mà là một bé khác...
Khi lớn hơn, chúng được yêu cầu phải 
học thuộc các bài thơ, các bài văn mẫu giống nhau. Chúng bị nhồi nhét cùng một khối lượng kiến thức quá sức chịu đựng của một đứa bé. Các em hoàn toàn không còn thời gian để trải nghiệm đam mê cá nhân cũng như phát triển năng khiếu riêng biệt. “Cái tôi” của các em không có đất dể phát triển.
Cả gia đình và xã hội đã làm tất cả, để đào tạo con em mình thành một khuôn mẫu chung, nhưng không làm gì để các em được phát triển với tư cách là những cá nhân riêng biệt. Các em không còn là chính mình. 
Cái tôi” của các em thật nhạt nhòa, ít khả năng suy nghĩ độc lập, làm gì cũng lo lắng bị người khác chê cười...
Trước đây tôi không hiểu lắm lời khuyên của Đức Phật: “Hãy là chính mình”. Chẳng phải ta đang là chính mình sao? Bây giờ thì tôi hiểu một chút. Lớn lên trong môi trường này, phần lớn chúng ta, thực tế, đang là người khác. Và bạn không thể thực sự hạnh phúc nếu không là chính mình. Tôi biết một bạn trẻ không dám sống với giới tính thật của mình, vì sợ người đời đàm tiếu. Tất nhiên là bạn ấy rất khổ sở. Tôi nói: “Tại sao cháu phải quan tâm đến những lời đàm tiếu, vì những người nói ra điều đó, chỉ quan tâm đến bảo vệ định kiến của mình, chứ họ có quan tâm tới việc cháu hạnh phúc hay đau khổ đâu”.
//////
.

 VÀ NHỮNG “CÁI TÔI” NHẠT NHÒA ĐÓ ĐÃ KO ĐỦ DŨNG KHÍ ĐỨNG ĐỘC LẬP. NÓ CHỌN ẨN NÁU TRONG ĐÁM ĐÔNG. NÓ KHÔNG THỂ SÁNG TẠO. BỞI VÌ SÁNG TẠO CẦN TỰ DO VÀ BẠN KHÔNG THỂ CHEN CHÚC TRONG ĐÁM ĐÔNG MÀ KHÔNG BỊ VƯỚNG VÍU.

Và những “cái tôi” nhạt nhòa đó đã không đủ dũng khí đứng độc lập. Nó chọn ẩn náu trong đám đông. Nó không thể sáng tạo. Bởi vì sáng tạo cần tự do và bạn không thể chen chúc trong đám đông mà không bị vướng víu.
Rồi dần dà, nó lấy “tập thể” làm “cái tôi” giả cho mình. Nó bắt đầu lớn tiếng phê phán những cái tôi độc lập, mạnh mẽ hơn nó.

Trước đây, ở cơ quan tôi có một anh rất giỏi. Nhưng việc đề bạt anh ấy thường gặp nhiều cản trở.
Tôi hỏi một “cản trở viên”:
- Vì sao ông không ủng hộ?
- Anh ta bị cả tập thể phê bình là kiêu căng?
- Ông đã bao giờ bị phê bình là kiêu căng chưa? – Tôi hỏi,
- Tất nhiên là chưa? – Anh này tự hào trả lời.
- Ông có biết tại sao không?
- ???
- Bởi vì, muốn để người ta phê bình là kiêu căng thì trước hết ông phải giỏi!


Để tránh bị cô lập, bạn không thể cứ “tôi thế này, tôi thế kia”... Bạn phải học cách sử dụng đại từ nhân xưng “chúng tôi” trong những tình huống quan trọng, để chứng tỏ bạn luôn đặt tập thể cao hơn cá nhân. Nhà thơ Maiakopxki đã châm biếm hiện tượng này bằng câu nói dí dỏm: không lẽ, ta phải tỏ tình với một cô gái là “chúng tôi yêu em”.

Tôi tin, chủ thể của nhân tính, của nhân cách, hay các giá trị nhân văn,... là những cá nhân cụ thể, chứ không phải là tập thể hay tổ chức abc nào đó. Đề cao cá nhân là đề cao nhân loại; phủ nhận cá nhân là phủ nhận nhân loại!

Nếu muốn có những “cái tôi” mạnh mẽ, độc lập... chúng ta cần bắt đầu từ việc đổi mới hệ thống giáo dục.
Sẽ có nhiều việc cần làm, vì sự khác biệt là rất lớn. Ví dụ, ở Việt Nam, học sinh cá biệt chỉ mang lại sự khó chịu cho nhà trường, thì ở Mỹ, chúng mang lại thách thức thú vị cho giáo viên phụ trách...

Tôi mong muốn, nền giáo dục của chúng ta cởi mở hơn và không bị chi phối bởi những khuôn mẫu giáo điều; phải coi cá nhân hóa việc đào tạo là mục tiêu quan trọng nhất.
//////
.

 TRƯỜNG TỐT CHÍNH LÀ TRƯỜNG CHO PHÉP MỖI HỌC SINH ĐƯỢC TRẢI NGHIỆM ĐAM MÊ CÁ NHÂN CŨNG NHƯ CƠ HỘI PHÁT TRIỂN NĂNG KHIẾU RIÊNG CỦA MÌNH, CHỨ KHÔNG PHẢI LÀ TRƯỜNG BẮT TẤT CẢ HỌC SINH CÙNG THUỘC LÒNG NHỮNG BÀI VĂN MẪU.

Trường tốt chính là trường cho phép mỗi học sinh được trải nghiệm đam mê cá nhân cũng như cơ hội phát triển năng khiếu riêng của mình, chứ không phải là trường bắt tất cả học sinh cùng học thuộc lòng những bài văn mẫu.

Tôi thích một hệ thống giáo dục, cho phép học sinh ngay từ cấp dưới đã có quyền chọn học môn này, chọn bỏ môn kia; có thể chọn học lịch sử, chọn bỏ địa lý; thích văn thì có thể học văn nhiều giờ hơn; giỏi toán thì đang học lớp 5 vẫn có thể yêu cầu thầy cho làm toán lớp 10...

Môi trường như thế này sẽ giúp cho “cái tôi” của các em được hình thành từ bé và khi lớn lên chúng mới đủ mạnh mẽ để trở thành một “cái tôi” độc lập.

//////
.

 NHỮNG CÁI TÔI MẠNH MẼ MỚI CÓ THỂ SÁNG TẠO. NHỮNG CÁI TÔI ĐỘC LẬP SẼ KHÔNG LÀM VIỆC XẤU VÌ DANH DỰ CỦA RIÊNG MÌNH... VÀ QUAN TRỌNG HƠN, BẠN SẼ KO THỂ THỰC SỰ HẠNH PHÚC KHI KHÔNG LÀ CHÍNH MÌNH.

Những cái tôi mạnh mẽ mới có thể sáng tạo; những cái tôi độc lập sẽ không làm việc xấu vì danh dự của riêng mình... Và quan trọng hơn, bạn sẽ không thể thực sự hạnh phúc khi không là chính mình.

Thi thoảng, tôi thấy một số phụ huynh giáo huấn con mình: “Người ta làm được thì mình phải làm được”. Tại sao họ lại muốn con mình trở thành người khác nhỉ?

Tôi không bao giờ dạy với các con mình như thế. Tôi nói với các cháu: “có nhiều cái người ta làm được, mình chưa chắc đã làm được. Nhưng không cần buồn, vì mình không phải là người ta. Nhưng các con có thể làm được những việc mà họ không làm được, bởi vì họ không phải là mình”.

Hôm trước có một bạn trẻ nói với tôi: “Những người như anh là rất hiếm”. Tôi trả lời: “bạn cũng vậy thôi, cũng rất hiếm”. Chỉ cần là chính mình, mỗi chúng ta sẽ là duy nhất.

-----------------------------
HOANG MINH CHAU

Wednesday, July 31, 2019

🔥...GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠI


  người chiến thắng   là người hiểu được thất bại thật sự là gì!








 


Ngày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn.
.
Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”.
.
Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? 
Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? 
Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?.
Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ.
.
Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi.
.
“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời”
.
Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!
.
Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa.
.
Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!
.
Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!
.
Như câu châm ngôn :
 “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”




SHARK VIỆT & SHARK HƯNG -  💪❤️🤪

Cộng đồng mạng đang xôn sao hai câu nói giống hệt nhau & làm cho mọi người rối trí, ít ai hiểu gì luôn, mình tạm dịch cho các bạn tí cho vui nhé:

Thực ra hai câu nói này ko có gì khó hiểu & nó cũng vào thời điểm bắt đầu “làm kinh doanh”, nhưng nếu tách thời điểm hơi khác nhau một chút thì bạn sẽ hiểu ngay:

1) Thời điểm câu nói của Shark Việt là thời điểm đang chuẩn bị “làm” kế hoạch kinh doanh (business plan), thời điểm phải tính hết mọi yếu tố rủi ro & nhiều thứ khác, tính cả thất bại đi, tính đến yếu tố xấu nhất là mất hết tất cả... đại loại thế.

2) Thời điểm câu nói của Shark Hưng là thời điểm đã “làm” xong kế hoạch kinh doanh, bắt đầu vào kinh doanh & khi đó ko cho phép nghĩ ngợi gì thêm nữa, nên điếc đi... và nếu nghĩ ngợi thì lại ko bắt đầu kinh doanh được.

3) Thực ra nếu bạn nào chơi golf thì sẽ thấy rất đúng, giai đoạn Shark Việt nói là giai đoạn “setup”, giai đoạn Shark Hưng nói là giai đoạn thực hiện cú “swing”. Chúng tôi hay nói đùa vs nhau câu “Nghĩ thì rõ lâu, đánh thì rõ ngu”. Giống như thời gian setup thì rất lâu nhưng khi swing thì bóng lại xuống nước. Đồng nghĩa với việc khi đó kế hoạch kinh doanh thất bại 💪🙏🤪


4) Trong startup cũng như vậy thôi, nếu bạn quá nghĩ ngợi, đắn đo & ko đủ mạnh mẽ thì sẽ ko khởi nghiệp được & startup thành công thường dành cho những người “điếc ko sợ súng”, ko nghĩ ngợi quá nhiều nhưng hành động của họ thì rất mạnh mẽ💪💪💪🙏


THẤT BẠI TRONG VIỆC CHUẨN BỊ LÀ CHUẨN BỊ CHO SỰ THẤT BẠI

Thất bại trong việc chuẩn bị…
Chúng ta rất hay coi thường giai đoạn chuẩn bị này. Và ý của tôi là chuẩn bị cho bất kỳ chuyện gì của bản thân mình từ thể chất, tài chính, thành công, tư duy, các mối quan hệ, tình cảm…

Chúng ta ít chuẩn bị cho nó vì nó mệt và chán. Nó vượt khỏi vòng tròn thoải mái của chúng ta. Ví dụ như việc chạy 5 cây số mỗi ngày với tôi thật ra cũng không phải là một hoạt động quá vui gì. Cũng có những lúc tôi muốn bỏ cuộc, nghỉ giữa chừng nhưng sau đó lại vẫn phải ép bản thân mình làm cho bằng được.

Tuy nhiên giai đoạn chuẩn bị này là rất quan trọng, thậm chí có thể nói là quan trọng nhất. Vì nếu không có giai đoạn này, bạn sẽ không thể nào nắm bắt lấy được cơ hội khi nó đến với bạn. Bởi vì nếu bạn không chuẩn bị, bạn làm gì có đủ kỹ năng, kinh nghiệm để làm điều đó đúng không?

Một ví dụ khác về sự chuẩn bị là của vị huấn luyện viên bóng rổ huyền thoại John Wooden. Mỗi buổi tập của ông đã được lên kế hoạch rất kỹ càng và chi tiết đến từng phút một. Ông đã huấn luyện cho học trò của mình đến mức mọi thứ trở thành tự động với họ và họ biết tới lúc nào thì mình cần phải làm gì. Chính vì thế, khi thật sự vào trận đấu chính thức, đội của ông có khả năng phối hợp với nhau hết sức ăn ý và nhanh như chớp. Vì sao? Vì họ đã chuẩn bị rất kỹ từ trước đó rồi.

Là chuẩn bị cho sự thất bại…
✅Nếu tôi không chuẩn bị cho việc leo núi, chắc chắn tôi đã gặp thất bại.
✅Nếu một doanh nhân không chuẩn bị những gì cần thiết cho bản thân về mặt kỹ năng và tư tưởng, có thể họ sẽ dễ dàng thất bại.
✅Nếu một cầu thủ không chuẩn bị kỹ càng cho thể lực và kỹ thuật của mình, có thể người đó sẽ thất bại.
✅Nếu một người không biết yêu thương chính bản thân mình (giai đoạn chuẩn bị) thì có lẽ người đó sẽ thất bại trong các mối quan hệ.

❌Không phải ngẫu nhiên mà có người kinh doanh thành công trong cuộc sống.
❌Không phải ngẫu nhiên mà có người có được mối quan hệ khiến bạn phải ghen tỵ.
❌Không phải ngẫu nhiên mà một người vận động viên có một thành tích đáng kinh ngạc.
❌Không phải ngẫu nhiên mà các nghệ sĩ có thể cho ra đời một tác phẩm lay động lòng người.

Tôi nghĩ có lẽ bạn đã hiểu ý tôi muốn nói ở đoạn này.

Không bất kỳ một ai có thể thành công mà thiếu đi giai đoạn chuẩn bị. Bạn không nên đổ lỗi cho sự không thành công của mình bởi tại cái này, cái kia. Tốt nhất bạn nên tự hỏi liệu mình đã chuẩn bị đủ hay chưa? Có gì mình có thể làm tốt hơn nữa được hay không? Lên một danh sách những việc bạn cần làm để chuẩn bị cho thành công của mình. Và sau đó hãy làm đi. Just do it.

Saturday, July 27, 2019

🦅...BÀI HỌC TỪ CHIM ƯNG






CUỘC TÁI SINH CỦA  CHIM ƯNG 

Cuộc đời chim ưng kéo dài khoảng 70 năm. Nhưng để sống được quãng đời đó, nó phải trải qua một quyết định khó khăn.

Đến 40 năm tuổi, móng vuốt chim ưng dài ra, mềm đi, làm nó không còn bắt và quắp mồi được nữa. Mỏ dài và sắc của nó nay cùn đi, cong lại… Đôi cánh trở nên nặng nề với bộ lông mọc dài, làm nó vất vả khi bay lượn, bắt mồi.

Lúc này, nó đứng trước hai sự lựa chọn.

Một là cứ như vậy và chịu chết.
Hai là: nó sẽ phải tự trải qua một giai đoạn thay đổi đau đớn kéo dài 150 ngày. Trong tiến trình đó, nó bay lên một đỉnh núi đá và gõ mỏ vào đá cho đến khi mỏ cũ gãy rời ra.Chim ưng chờ cho mỏ mới mọc ra, rồi dùng mỏ bẻ gãy các móng vuốt cũ đã mòn. Khi có móng vuốt mới, nó nhổ các lông già trên mình đi. Và sau năm tháng, chim ưng lại bay lượn chào mừng cuộc tái sinh và sống thêm ba mươi năm nữa.

Lời bàn:
Để tồn tại, chúng ta phải thay đổi chính mình. 
Đôi khi cần phải loại bỏ những ký ức, quá khứ, thói quen già cỗi.
 Chỉ khi nào chúng ta thoát khỏi gánh nặng của quá khứ, thì chúng ta mới sống hết mình trong hiện tại được. 
Việc này chắc chắn rất gian nan, phải sửa chính cái Ta đã bị huân tập từ nhiều kiếp sống và đỏi hỏi chúng ta phải vượt lên chính mình.

CON CHIM ƯNG CỦA THÀNH CÁT TƯ HÃN

Buổi sáng nọ, Thành Cát Tư Hãn và các thuộc hạ của ông đi săn. Thành Cát Tư Hãn mang theo trên cánh tay của ông con chim ưng mà ông yêu thích. Đến trưa không được gì cả, Thành Cát Tư Hãn quay lại chỗ cắm trại, và để khỏi phải cáu kỉnh với đám thuộc hạ, ông rời nhóm, cỡi ngựa đi một mình. Trong sức nóng của mùa Hè, ông khát nước nhưng mọi dòng suối đều khô cạn. Thế rồi, hết sức ngạc nhiên, ông nhìn thấy một dòng nước nhỏ chảy ra từ một tảng đá ngay trước mặt ông.

Ông lấy ra chiếc cốc bằng bạc ra hứng nước. Thật lâu nước mới chảy đầy cốc và, ngay khi ông đưa chiếc cốc lên môi thì con chim ưng bay lên và giật chiếc cốc rồi ném nó xuống đất.

Thành Cát Tư Hãn giận lắm, nhưng vì con chim ưng rất được ông yêu thích nên ông cúi xuống nhặt chiếc cốc lên, lau sạch bụi, và lại hứng nước. Khi nước chỉ mới được nửa cốc, con chim ưng lại lao đến tấn công làm đổ nước.

Lần nầy, ông rút kiếm ra khỏi vỏ, nhặt chiếc cốc và lại hứng nước, vừa canh chừng dòng nước, vừa để ý đến con chim ưng. Ngay lúc ông có đủ nước trong cốc và sắp uống, thì con chim ưng lại bay lên và lao về phía ông. Thành Cát Tư Hãn, với một nhát kiếm, đâm thủng qua lồng ngực con chim.

Tuy nhiên, dòng nước kia cũng đã khô cạn; và Thành Cát Tư Hãn quyết định tìm một cái gì đó để uống, ông leo lên tảng đá để tìm nguồn suối khác. Ông kinh ngạc khi thấy có một vũng nước, và ngay giữa vũng nước đó là xác một con rắn độc nhất của miền đất này. Nếu ông lỡ uống nước đó, chắc hẳn ông đã chết rồi. Thành Cát Tư Hãn quay lại chỗ cắm trại, ôm theo xác của con chim ưng.

Ông ra lệnh làm một bức tượng chim bằng vàng, và trên một cánh chim, ông khắc dòng chữ:
 “Thậm chí khi một người bạn làm điều gì đó anh không thích, người đó vẫn cứ là bạn của anh”.
Và trên cánh bên kia, ông khắc dòng chữ: 
“Bất cứ hành động nào được thực hiện trong sự giận dữ đều là hành động đưa đến sự thất bại”.

Monday, July 22, 2019

🥐...KINH NGHIỆM MỞ BAKERY BÁNH NƯỚNG Ở GẦN NHÀ GA

 cùng một địa điểm, cùng một mặt hàng kinh doanh mà tại sao vẫn có người thì kiếm được bộn tiền, còn có người lại đành ngậm ngùi chịu lỗ?



📖

Thông thường, việc làm ăn có phát đạt hay không còn phụ thuộc vào “địa thế” kinh doanh. Cùng một mặt hàng nhưng địa điểm khác nhau thì lợi nhuận có thể chênh lệch vài lần, thậm chí là vài chục lần. Ông chủ của hệ thống cửa hàng đồ ăn nhanh KFC và McDonald đã từng chia sẻ, một trong những điều làm nên thành công của họ chính là đã chọn đúng địa điểm mở cửa hàng đồ ăn nhanh. Nhưng cùng một địa điểm, cùng một mặt hàng kinh doanh mà tại sao vẫn có người thì kiếm được bộn tiền, còn có người lại đành ngậm ngùi chịu lỗ?

Lí vốn là nhân viên đường sắt, vì sức khỏe không tốt, không thể phục vụ trên tàu trong thời gian dài được nên đã xin nghỉ ở nhà một thời gian. Đúng thời điểm ấy, Cục Đường sắt thông báo cho thuê mặt tiền kinh doanh ở các nhà ga và thực hiện đấu thầu nội bộ. Nói tóm lại là giá cả sẽ “mềm” hơn so với bên ngoài một chút.

Lí cũng đã đi tìm hiểu, những ki-ốt này trước đây thường được dùng làm nơi lưu giữ hành lí cho khách, làm siêu thị nhỏ hoặc tiệm ăn nhỏ. Một vài đồng nghiệp trước đây của anh cũng đã nhận thầu ki-ốt và chưa thấy ai bị lỗ, chỉ có điều là công việc khá vất vả, phải có người trông cửa tiệm suốt ngày đêm. Số tiền kiếm được nhiều hơn so với lương đi làm công nhân, trừ đi tiền vốn và các khoản chi phí thì mỗi năm cũng thu được 8-10 vạn Nhân dân tệ.

Bản thân Lí không có ước vọng gì cao xa, chỉ nghĩ rằng mình không đủ sức khỏe để làm việc thời gian dài trên tàu nhưng trông cửa hàng thì chắc là không có vấn đề gì. Tuy mỗi ngày phải bỏ ra nhiều thời gian hơn, thu nhập mỗi năm cũng không cao lắm nhưng so với đi làm nhân viên quèn thì vẫn hơn. Ngoài ra, nếu mình không kinh doanh thì vẫn có thể môi giới cho người ngoài ngành để kiếm chút hoa hồng. Thế là Lí cũng đăng kí dự thầu. Vốn liếng của Lí không nhiều lắm, những ki-ốt có diện tích lớn, vị trí đẹp, nhiều người tranh giành, giá thành chắc chắn sẽ cao, bản thân anh biết mình không đủ sức mua. Cuối cùng, Lí được thầu một ki-ốt có vị trí không tốt lắm, đúng ở lối vào ga của xe buýt chứ không phải là cửa vào của tàu hỏa. Diện tích ki-ốt chỉ có 10m2 mà thôi. Tuy vậy, Lí vẫn rất vui vì cuối cùng đã tìm ra kế sinh nhai để cải thiện kinh tế cho gia đình.

Lí không có kinh nghiệm kinh doanh, không biết phải bắt đầu thế nào nên đã nhờ Đại – người anh trai đã lăn lộn thương trường nhiều năm của mình giúp vạch chiến lược kinh doanh.

Đại rất nhiệt tình, dành hẳn một tuần để khảo sát tình hình, cuối cùng, anh khuyên Lí hãy mở một cửa hàng bán bánh nướng trong chuỗi cửa hàng A Lang.

Lí cảm thấy hơi khó hiểu, tại sao Đại lại chọn hình thức kinh doanh này?
 Đại giải thích rằng: 
💬 “Việc làm ăn nhìn thì có vẻ phức tạp, có rất nhiều cách làm ăn khác nhau, nhưng điểm cốt lõi vẫn chỉ là đáp ứng nhu cầu của khách hàng. Khi hiểu rõ nhu cầu của khách hàng và đáp ứng nhu cầu đó một cách tốt nhất thì việc kinh doanh ắt sẽ thành công. Anh sẽ phân tích cụ thể một chút về cửa tiệm bánh nướng của chú: Những cửa hàng ở nhà ga mở ra đều nhằm phục vụ hành khách lên xuống tàu xe, chứ không có người dân bản địa nào đến đây mua hàng cả.” Lí cười nói: “Điều đó thì đương nhiên rồi, hàng hóa bán ở gần ga tàu thường đắt hơn nhiều so với ở ngoài, ai rỗi hơi chạy đến đây mua đồ chứ.”
Đại nói tiếp: 
💬“Hành khách trên tàu phải đi xa, thời gian dừng ở ga lại không nhiều nên thường chỉ có những nhu cầu cơ bản, chẳng ai có tâm trạng mà thưởng thức những đặc sản địa phương ở nhà ga đâu, đó chính là lí do vì sao ở ga tàu thường bán đồ ăn nhanh, cơm hộp, bánh bao, đồ ăn vặt… Chú nói xem có đúng không?”
 Lí trả lời: “Tất nhiên là thế, ai mà mong được thưởng thức sơn hào hải vị ở ga tàu chứ.”

Đại thấy Lí gật đầu lia lịa, liền nói tiếp:
💬 “Chú thấy đấy, nhà ga chỉ thích hợp với một vài loại hình kinh doanh mà thôi, đó là do đặc điểm của vị trí này, cửa hàng ở nơi nào thì phải bán mặt hàng phù hợp với nơi đó. Mà tiệm của chú lại cách cửa ra vào ga hơi xa nên không thể dùng làm nơi trông giữ hành lí cho khách giống như những ki-ốt gần cửa ga được, chẳng ai muốn gửi hành lí ở xa cả, hơn nữa, diện tích cửa tiệm cũng không lớn lắm nên sẽ không chứa được nhiều đồ. Mở siêu thị mini cũng không thích hợp vì diện tích cửa hàng nhỏ quá, khách hàng thường sợ những cửa tiệm nhỏ sẽ bán đắt, bắt chẹt khách mà chất lượng hàng hóa lại không bảo đảm; hơn nữa, ở đây xa cổng ga, hành khách sẽ phải tay xách nách mang, tất nhiên họ sẽ muốn mua ở những cửa hàng gần cửa ga hơn. Vậy nên chú chỉ có thể mở tiệm ăn thôi. Tôi đã tìm hiểu rồi, những tiệm ăn xung quanh đây chỉ bán những món bình thường, nên mới gợi ý chú bán bánh nướng cho khác biệt.”
Lí nghe phân tích, trong lòng không khỏi thầm nể phục Đại là người nhìn xa trông rộng. 
Đến chỗ mấu chốt, Đại im lặng một lúc rồi hỏi:
💬 “Chú có biết vì sao tôi không khuyên chú mở cửa hàng đồ ăn nhanh, cơm bình dân hay bán bánh bao hay không?” 
Lí ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Đó là vì anh thấy xung quanh đây đã có cửa hàng bán những thứ ấy, sợ em không có gì đặc biệt, không làm ăn được nên mới khuyên em bán thứ mà người khác không có.”
 Đại cười nói: 
💬“Chú nói không sai, chỉ có điều đó không phải là mấu chốt, chú chưa nhìn thấy bản chất của vấn đề rồi. Cho dù ở đây chưa có hàng bán bánh bao thì tôi cũng vẫn khuyên chú bán bánh nướng.”
Lí cảm thấy hơi bối rối, Đại chậm rãi châm một điếu thuốc, nói: 
“Chúng ta quay trở lại phân tích yêu cầu then chốt của khách hàng ban nãy nhé, hành khách ăn uống ở ga tàu chỉ là để no bụng mà thôi, vậy thì chúng ta phải bán mặt hàng nào đó có giá cả phải chăng, vừa có thể no bụng mà lại thuận tiện, không tốn thời gian, ngoài ra thì cũng cần dễ ăn một chút, đúng không?” 
Nghe đến đây, Lí không nhịn được, chen vào: “Anh nói có lí lắm, chẳng trách xung quanh đây, người ta chỉ mở mấy tiệm ăn như thế, nhưng những đặc điểm anh nói, chẳng phải các quán cơm bình dân, tiệm ăn nhanh và bán bánh bao đều có cả hay sao?”

Đại nhìn Lí, nói:
 “Cái tính thích chen ngang từ bé đến bây giờ vẫn chưa sửa được hả? Đúng là có rất nhiều người hiểu được đạo lí đó nên mới kinh doanh mặt hàng ăn uống. Nhưng trong kinh doanh có một thứ gọi là “Nguyên lí thùng gỗ”, theo đó, ta coi việc kinh doanh giống một cái thùng gỗ do nhiều mảnh gỗ ghép lại mà thành, kinh doanh có thuận lợi hay không phụ thuộc vào việc cái thùng chứa được bao nhiêu nước. Việc cái thùng chứa được bao nhiêu nước lại không phụ thuộc vào những tấm gỗ dài, mà được quyết định bởi tấm gỗ ngắn nhất. Lúc nãy, anh vẫn chưa nói hết, chú thử nói xem tại sao những tiệm ăn kia lại không kiếm được nhiều tiền?”
Lần này thì Lí không trả lời được, nghĩ bụng, nếu mình mà biết vì sao họ không kiếm ra tiền thì người ngồi đây nói phải là mình, người kiếm ra tiền cũng là mình rồi.
 Nhìn thấy dáng vẻ ngây ngô của Lí, Đại không nhịn được cười, nói: 
💬“Tấm gỗ ngắn nhất đó chính là yếu tố vệ sinh an toàn thực phẩm. Những cửa hàng đồ ăn nhanh phương Tây bên cạnh ga tàu luôn tuân thủ tiêu chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm nên khách hàng có thể yên tâm đến đó dùng bữa. Trong khi những tiệm ăn nhỏ, nhếch nhác sẽ để lại cho khách hàng ấn tượng không được tốt lắm, ngộ nhỡ trên đường đi xa mà bị đau bụng thì biết làm thế nào? Lúc đó ai mà vượt ngàn dặm xa xôi đến đây kiện tụng được? Những cửa hàng đồ ăn cạnh nhà ga đều chỉ quan tâm đến việc bán được hàng cho khách qua đường chứ không chú trọng đến việc níu kéo họ quay lại, chất lượng phục vụ cũng không cao nên khách hàng thường không yên tâm với những tiệm ăn nhỏ, nếu có thể thì không ăn là tốt nhất, đói lắm thì mới miễn cưỡng ăn cầm chừng, thế thì làm sao mà buôn bán có lời được? Đó chính là nguyên nhân vì sao những tiệm ăn nhỏ bên cạnh nhà ga thường vắng khách và không có lãi. Nhân bánh bao được làm từ thịt gì? Bột mì có bị thiu không? Dầu dùng để nấu ăn là dầu gì? Mỗi người khách khi ăn đều tự đặt ra những câu hỏi này, nếu không tin tưởng lẫn nhau thì sao có thể làm ăn tốt được chứ?”
Lí nghe xong, ngồi trầm ngâm suy nghĩ, những điều anh Đại nói đều là những điều anh từng nghĩ, nhưng lại không thể phân tích chi tiết như Đại. Anh gãi gãi đầu nói: “Nói như anh thì việc kinh doanh của em coi như không thành sao? Em sẽ chú ý đến vấn đề vệ sinh, bảo đảm không có hành khách nào đau bụng, vậy được chưa?”

Đại thở dài, nói:
💬 “Đó không phải là điều quan trọng mà chúng ta cần thảo luận bây giờ, sau này Nhà nước nhất định sẽ quản lí thật chặt vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm và có hình phạt thích đáng với những cửa hàng không đảm bảo vệ sinh, để mọi người có thể yên tâm ăn uống. Đến lúc đó thì “Nguyên lí thùng gỗ” trong lĩnh vực này sẽ không tồn tại nữa. Hiện nay, chỉ có những nhà hàng phương Tây và những chuỗi cửa hàng lớn mới có thể giải quyết vấn đề này, còn đối với những tiệm ăn nhỏ như của chú, cả đời mỗi khách hàng chỉ đến có 1, 2 lần, trong một thời gian ngắn như vậy, chú căn bản không thể xây dựng được lòng tin với họ. Tiệm ăn nhỏ lời lãi chỉ được có vài đồng, nhiều hơn thì vài chục đồng, thế thì làm sao đủ tiền để mà đầu tư vào xây dựng thương hiệu?”
Đại chuyển đề tài: 
💬“Chuyện quốc gia đại sự để từ từ bàn sau, chúng ta nói chuyện cửa tiệm của chú trước đã. Mở tiệm bánh nướng, nguyên liệu rất đơn giản, việc chế biến cũng rất tiện lợi, khách hàng có thể nhìn thấy cậu làm bánh như thế nào, có thể yên tâm hơn nhiều về vấn đề an toàn vệ sinh, như vậy là đã đáp ứng được “Nguyên lí thùng gỗ”. Hơn nữa, bánh nướng là món khá quen thuộc, rất nhiều người ăn được. Giá cả vừa phải, mỗi cái chỉ có 2 đồng, một người bình thường chỉ ăn đến hai cái là no, thời gian làm bánh cũng rất nhanh nên khách hàng không phải chờ đợi lâu. Những khách hàng đang vội thì có thể cầm tay vừa đi vừa ăn, rất thuận tiện. Ngoài ra, nhãn hiệu A Lang là chuỗi cửa hàng đã mở ở rất nhiều nơi rồi nên người ta chỉ cần nhìn thấy biển hiệu là biết ngay chú bán thứ gì, mùi vị và giá cả ra sao, có thể tránh việc khách hàng lựa chọn khi chưa hiểu gì về sản phẩm. Mở cửa hàng kiểu này cũng mang lại cho bản thân chú nhiều lợi ích, thứ nhất là chú chưa từng buôn bán đồ ăn nên nếu bán thứ khác thì chắc gì chú đã biết làm; thứ hai, quản lí tiệm ăn cũng là một môn học mà bây giờ chú còn chưa hiểu rõ, nếu chú tham gia vào chuỗi cửa hàng bánh nướng A Lang thì họ có thể bồi dưỡng thêm các kiến thức cần thiết cho chú. Quan trọng nhất là tiền vốn không cần nhiều lắm, có thể giảm bớt gánh nặng tài chính cho chú.”
Thông qua lời giải thích của Đại, Lí đã hiểu ra nhiều điều, từ trước tới giờ, anh chỉ nhìn thấy một số biểu hiện bề mặt của việc kinh doanh, không ngờ đằng sau nó lại là cả một kho kiến thức khổng lồ như thế.


Một tháng sau, tiệm bánh nướng của Lí khai trương, sau khi học cách làm bánh, Lí thuê thêm hai thợ phụ nữa, tất cả đều mặc quần áo đầu bếp màu trắng, ngày nào cũng tất bật sau tấm bàn bếp có kính chắn trong suốt, bận không ngơi tay, mỗi thao tác của họ khách hàng đều có thể nhìn rõ nên có thể giảm bớt nỗi lo ngại về vệ sinh an toàn thực phẩm. Một ngày, tiệm bánh của anh có thể bán được hơn 1.000 cái bánh nướng, lợi nhuận của những tiệm ăn lớn và có vị trí tốt khác cũng chỉ bằng một phần mấy của tiệm bánh của Lí mà thôi. Dần dần, Lí đã nắm được cách thức kinh doanh, anh bắt đầu bán bánh nướng chung với nước khoáng, nước ngọt, sữa đậu nành đóng chai và cháo đậu xanh, việc kinh doanh ngày càng phát đạt.

📖
BÀI HỌC
Để có thể giải quyết vấn đề thì trước hết phải phân tích vấn đề thật rõ ràng, tìm ra những điểm mâu thuẫn chủ yếu, mâu thuẫn thứ yếu, xây dựng phương án giải quyết và cố gắng thực hiện nó.
 Tuy nhiên, tìm được mâu thuẫn chủ yếu và nguyên nhân cơ bản của vấn đề không phải việc dễ dàng, con người thường chỉ chú ý đến những mâu thuẫn bề nổi nên không thể giải quyết dứt điểm vấn đề. 
Ví dụ, rất nhiều doanh nhân khi nhắc đến việc cạnh tranh với đối thủ thì chỉ quan tâm đến so sánh giá cả, chất lượng phục vụ, chiến lược marketing; tất nhiên, đó đều là những phương diện cần so sánh và cũng rất có giá trị tham khảo.
 Nhưng nếu chỉ so sánh những yếu tố này thì sẽ hạn chế chính mình, nếu cứ liều mạng giảm giá thành thì sẽ bị lỗ; nếu chăm chút chất lượng phục vụ thì đồng vốn phải nhiều; nếu so sánh về chiến lược bán hàng thì sẽ ảnh hưởng đến việc tiếp tục sản xuất sản phẩm hay không. 
Những lúc như thế này, thật ra nên bình tĩnh để tìm ra vấn đề bản chất nhất là gì.



📖

Theo "Kinh nghiệm thành công của ông chủ nhỏ – Lão Mạc

Monday, July 15, 2019

📖. [photography] - 21 tư thế tạo dáng chụp ảnh nâng cao : CẶP ĐÔI III











































🤳🤳…COUPLE POSE

Việc ngại ngùng trước ống kính là khó tránh khỏi nếu như hai bạn chưa từng chụp ảnh đôi cùng nhau. Đặc biệt là khi phải thể hiện những cử chỉ tình cảm trước người khác, cả hai không biết phải tạo dáng như thế nào cho hợp lý. Điều này khiến cho những bức ảnh trở nên cứng nhắc và thiếu tự nhiên. Hãy tham khảo những tư thế chụp ảnh đơn giản nhưng không kém phần lãng mạn dưới đây. Chắc chắn sẽ vô cùng hữu ích và không còn ngượng ngùng, bí cách tạo dáng khi chụp ảnh cùng người yêu thương …“



























   
CÁCH TẠO DÁNG KHI CHỤP ẢNH

Cùng nhau bước đi

Hai người nắm tay nhau, cùng dạo bước nhẹ nhàng và trò chuyện, cố gắng đi thật tự nhiên nhất để có dáng người thật đẹp nhé.

Đuổi bắt

Đuổi bắt là một trong những dáng chụp sẽ bắt được nụ cười tự nhiên nhất của chúng ta. 

Che mặt

Bạn muốn có một chiếc ảnh so-deep, đừng quên tạo dáng che mặt cùng người thương nhé.

Chỉ chụp chi tiết

Đừng bỏ qua những bức ảnh chụp chi tiết nhé. Nó sẽ là điểm nhấn cho cả album của chúng ta đấy.

Chuẩn bị hôn

Khoảnh khắc hai bạn chạm mũi cực kỳ lãng mạng. Các cặp đôi đã thử chưa?

Đùa giỡn với nhau

Cùng nhau vui đùa để tạo nên những khoảnh khắc vui nhộn.

Khiêu vũ

Bạn muốn có dáng chụp lãng mạn kiểu Châu Âu? Chính nó!

Đứng nắm tay nhau

Dáng nhẹ nhàng mà lại cực tình cảm. Thử ngay kiểu nắm tay nhau nhé!

Ôm sau lưng

Sử dụng phụ kiện

Các phụ kiện thường được sử dụng trong chụp ảnh có thể kể đến xe, ồ (dù), giỏ, mũ (nón)... Hãy tham khảo nhé.

Chọn background đơn sắc

 Những tông nền đơn sắc luôn tạo nên một cái nhìn rất lạ, là nét chấm phá trong bộ sưu tập ảnh của bạn.

Mong rằng những gợi ý trên sẽ giúp các cặp đôi có được những hình ảnh đẹp , giúp các bạn không bị bối rối khi tạo dáng trong quá trình chụp ảnh.