Người ta nói, người già giống con nít. Nhưng có một khác biệt nhỏ xíu, mà đau thắt.
Trẻ con tè dầm thì được ôm vào lòng, dỗ một câu “Không sao đâu, có mẹ ở đây.”
Còn người già… run rẩy và xấu hổ, vì chẳng còn ai lau khô giùm họ nữa.
Có cô bé nào đó từng hỏi như thế. Ngây ngô thôi, mà gợi một cơn nhói rất dài. ⸻ Người già cũng từng có một đời. Một đời chống gió chắn mưa, từng bưng bát cơm đầy cho ai đó nhỏ hơn mình.
Từng là nơi nương tựa của một đứa trẻ. Từng bế lên rồi dỗ: “Nín đi, có mẹ ở đây.”
Rồi họ dần cúi xuống. Tay run, chân chậm, mắt mờ.
Rồi họ cũng nói lặp lại một chuyện cũ mèm, cười một mình, khóc chẳng ai hay.
Rồi họ cũng sẽ tè dầm. Không phải vì họ muốn, mà vì cơ thể đã trả dần từng món nợ thời gian.
Chúng ta thì lớn lên. Bận bịu. Mỏi mệt.
Ta quên mất có những người đang lặng lẽ rút lại khỏi cuộc đời, từng chút một, không lời oán trách.
Chỉ chờ một câu nói nhẹ như gió: “Không sao đâu, con ở đây.”
⸻
Hồi nhỏ, bạn từng tè ra quần. Có người đã lặng lẽ lau khô, dỗ bạn ngủ, giặt chiếc khăn ướt suốt cả đêm.
Giờ người ấy không còn mạnh mẽ.
Nếu bạn thấy họ phiền, xin hãy nhớ lại: đã từng có một bàn tay che gió cho bạn như thế.
⸻
Không ai muốn mình trở thành gánh nặng.
Không ai muốn mình là phiền muộn trong chính căn nhà mình dựng lên.
Nếu có thể tử tế, xin bắt đầu bằng cách thương một người già.
Như thể bạn đang ôm một đứa trẻ – đứa trẻ ấy… không còn mẹ để vỗ về nữa.
🐣 Khi bạn vừa chào đời,
mẹ mệt mỏi đuối sức ôm bạn trong vòng tay run rẩy.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách gào thét ầm ĩ cả lên.
🐣 Khi bạn 1 tuổi,
mẹ cho bạn ăn và tắm cho bạn.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc nhè suốt đêm.
🐣 Khi bạn 2 tuổi,
mẹ tập cho bạn những bước chập chững đầu tiên.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
lạch bạch chạy biến đi chỗ khác mỗi khi mẹ gọi.
🐣 Khi bạn 3 tuổi,
mẹ nấu cho bạn ăn những món rất ngon.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
bỏ thừa thức ăn trên đĩa, trong bát.
🐣 Khi bạn 4 tuổi,
mẹ mua hộp bút chì màu cho bạn.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
tô vẽ bậy bạ lung tung lên tường nhà mới quét vôi.
🐣 Khi bạn 5 tuổi,
mẹ cho bạn ăn mặc thật đẹp vào những ngày lễ.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
nhảy loi choi ngay vào một vũng bùn.
🐣 Khi bạn 6 tuổi,
mẹ đưa bạn đến trường.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách kêu ầm ĩ lên:
“Con không thèm đi học đâu”.
🐣 Khi bạn 7 tuổi,
mẹ mua quả bóng nhựa cho bạn chơi.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
đá bay nó vào cửa kính nhà hàng xóm, vỡ tan !
🐣 Khi bạn 8 tuổi,
mẹ mua kem cho bạn ăn.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
làm rơi đầy kem ướt ra áo, xuống nền nhà..
🐣 Khi bạn 9 tuổi,
mẹ mua đàn organ cho bạn tập.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
chẳng bao giờ thèm động đến cái nhạc cụ ấy.
🐣 Khi bạn 10 tuổi,
mẹ chở đi khắp nơi,
từ trường học đến những buổi sinh nhật ở nhà bạn bè.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
nhảy ngay xuống xe khi đến nơi, chẳng thèm quay lại chào mẹ.
🐣 Khi bạn 11 tuổi,
mẹ đưa bạn và lũ bạn nhóc đi xem phim.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
vào rạp thì đòi phải được ngồi cách xa khỏi mẹ cơ.
🐣 Khi bạn 12 tuổi,
mẹ nói bạn không được xem
một số chương trình tivi và một số tạp chí.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
chờ mẹ ra khỏi nhà là háo hức mở xem ngay lập tức.
🐣 Khi bạn 13 tuổi,
mẹ khuyên bạn cắt tóc.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
nói rằng mẹ chẳng có con mắt thẩm mỹ tý nào !
🐣 Khi bạn 14 tuổi,
mẹ cho bạn tiền đi trại dã ngoại với đám bạn học suốt mấy ngày.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
chẳng thèm gọi điện về nhà lấy một lần.
🐣 Khi bạn 15 tuổi,
mẹ đi làm về và mong bạn ra đón.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
ngồi trong phòng riêng mình, khóa cửa lại, chơi game.
🐣 Khi bạn 16 tuổi,
mẹ tập cho bạn đi xe máy.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
sau đó lấy xe đi bất cứ lúc nào bạn muốn.
🐣 Khi bạn 17 tuổi,
mẹ đang chờ một cú điện thoại quan trọng.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
“luộc” cái điện thoại suốt buổi tối với bạn bè.
🐣 Khi bạn 18 tuổi,
mẹ khóc khi bạn thi đậu tú tài.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
lỉnh đi liên hoan với bạn bè đến tận tối khuya.
🐣 Khi bạn 19 tuổi,
mẹ lấy xe Honda chở bạn đến trường đại học, cầm túi xách cho bạn.
Bạn cảm ơn mẹ bằng
cách hối thúc mẹ về ngay đi, để bạn khỏi xấu hổ với đám sinh viên.
🐣 Khi bạn 20 tuổi,
mẹ hỏi bạn đã có “bồ” chưa ?
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách lầm bầm:
“Không phải chuyện của mẹ, rách việc !”
🐣 Khi bạn 21 tuổi,
mẹ khuyên bạn về nghề nghiệp tương lai.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách càu nhàu:
“Con chẳng muốn giống như mẹ đâu”.
🐣 Khi bạn 22 tuổi,
mẹ ôm chầm lấy bạn khi bạn tốt nghiệp đại học.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
đề nghị mẹ cho bạn đi du lịch thật xa với bạn bè.
🐣 Khi bạn 23 tuổi,
mẹ nhắc bạn lên ở trọ trên thành phố, đừng quên Lễ Chúa Nhật.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách chê:
“Rõ chuyện vớ vẩn của mấy… bà già !”
🐣 Khi bạn 24 tuổi,
mẹ gặp người yêu của bạn và hỏi về kế hoạch của hai người.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách rên lên: “Thôi đi mẹ !”
🐣 Khi bạn 25 tuổi,
mẹ giúp bạn chuẩn bị lễ kết hôn.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách gắt gỏng:
“Con lớn rồi, tự lo được mà mẹ !”
🐣 Khi bạn 30 tuổi,
mẹ gọi điện và khuyên bạn về việc nuôi dạy con cái.
Bạn cảm ơn mẹ và nói:
“Bây giờ mọi thứ khác xưa rồi mẹ ơi !”
🐣 Khi bạn 40 tuổi,
mẹ gọi điện nhắc về ngày giỗ của ba.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói:
“Con bận lắm, không về được đâu !”
🐣Khi bạn 50 tuổi,
mẹ ốm và cần được bạn ghé thăm, chăm sóc.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nhắn tin:
“Con gái lớn của con nó sắp sanh em bé…”
🐣 Rồi một ngày, mẹ mất.
Tất cả những gì bạn chưa bao giờ làm,
bây giờ trôi vụt qua trước mắt bạn như một tia sét.
📖
Bất kể cha mẹ bạn có phải là người nuôi dưỡng giáo dục bạn hay không, ít nhất mẹ bạn là người đã chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau đưa bạn tới thế giới này. Đừng làm việc gì để sau này bản thân cảm thấy hối hận, hãy đối xử thật tốt với cha mẹ bạn, đừng đợi tới khi họ không còn trên thế giới này nữa, mới hiểu được mới thấy trân quý. Tới lúc đó tất cả đều quá muộn, không thể lấy lại được nữa. Vì vậy, hãy ghi nhớ, đừng bao giờ nói 10 câu này với cha mẹ.
1. Được rồi, được rồi, con biết rồi, sao mà mẹ nói nhiều lần thế.Đáng thương cho những tấm lòng của các bậc cha mẹ, “sự lắm lời” của cha mẹ kỳ thực chính là một cách thể hiện sự quan tâm và lo lắng đến con cái của mình.
2. Có việc gì không ạ? Không có gì thì con tắt máy nhé.Cha mẹ gọi điện tới có lẽ chỉ muốn nói chuyện, chúng ta có thể hiểu được ý của họ không, đừng vội vàng tắt điện thoại khi bạn không hiểu rằng họ đang nhớ bạn đến nhường nào.
3. Con có nói cha cũng không hiểu đâu, cha đừng hỏi nữa.Họ chỉ muốn nói chuyện với bạn mà thôi. Chẳng phải khi còn bé bạn đã từng hỏi họ cả ngàn câu về thế giới xung quanh và họ luôn kiên nhẫn trả lời bạn sao?
4. Con đã nói bao nhiêu lần là không cần mẹ làm rồi, mẹ lại cứ làm mà làm thì toàn sai.Có những việc quả thật sức lực hiện tại của họ không làm được nữa, vì vậy chúng ta quan tâm muốn cha mẹ dừng lại, nhưng đừng làm như vậy bởi họ sẽ nghĩ rằng mình là người vô dụng.
5. Những điều của cha mẹ vừa nói đó, sớm đã lỗi thời rồi.Ý kiến của cha mẹ, có lẽ không có tác dụng gì cho chúng ta, nhưng đừng làm họ nghĩ rằng, họ đã trở thành giống như đồ trong bảo tàng, không còn giá trị gì thực tế nữa.
6. Con đã bảo mẹ đừng có dọn phòng cho con, mẹ xem giờ đồ con muốn tìm cũng không thấy nữa rồi.Phòng của bản thân mình, tốt nhất tự mình dọn, nếu đã không tự dọn mà còn bừa bộn, thì cũng đừng nói vậy để phụ sự quan tâm của mẹ.
7. Con muốn ăn cái gì tự con gắp, mẹ đừng gắp nữa.Cha mẹ luôn mong chúng ta về nhà, vì vậy mỗi lần về thường quan tâm chăm sóc làm những món ngon cho chúng ta, đó là cách họ thể hiện sự quan tâm, và điều chúng ta cần làm là im lặng tiếp nhận, thế là đủ.
8. Con đã nói đừng ăn thức ăn thừa nữa, sao mãi mẹ vẫn không nghe vậy.Thói quen tiết kiệm cả đời của họ rất khó để thay đổi, cố gắng để mỗi bữa họ làm bớt đồ ăn đi một chút là được.
9. Tự con biết chừng mực rồi, mẹ đừng cứ nói mãi như thế, mẹ không thấy phiền à.Căn dặn con cái luôn luôn là trách nhiệm của các bậc cha mẹ, vì sợ chúng ta còn non trẻ chưa suy nghĩ thấu đáo, bạn là nên hiểu điều này.
10. Những thứ này con đã nói là không dùng đến nữa rồi, mẹ chất một đống ở đây làm cái gì chứ.Thực ra họ chỉ muốn lưu giữ tất cả những kỉ niệm liên quan đến bạn, và gia đình. Những món đồ đã không còn dùng để làm gì nữa nhưng nó đầy những kí ức êm đềm trong họ về bạn. Đó là một cuốn nhật kí mà riêng họ hiểu.
📖
Nếu có một ngày, bạn phát hiện cây cối hoa cỏ trong nhà mẹ đã không còn được chăm nom, nếu có một ngày bạn phát hiện sàn nhà, tủ quần áo bám đầy bụi bặm…
❌Nếu có một ngày, bạn phát hiện cơm mẹ nấu mặn hơn khó ăn hơn…
❌Nếu có một ngày, bạn phát hiện cha mẹ mình thường quên tắt bếp gas…
❌Nếu có một ngày, bạn phát hiện cha mẹ bạn không còn muốn ăn đồ ăn dai, giòn rụm nữa…
❌Nếu có một ngày, bạn phát hiện cha mẹ mình thích ăn các đồ ăn thật nát…
❌Nếu có một ngày, bạn phát hiện cha mẹ mình không ngừng ho khi ăn cơm…
❌Nếu có một ngày, bạn phát hiện họ không còn thích ra ngoài nữa…
…
Bởi cha mẹ bạn thật sự đã già rồi, các cơ quan trên cơ thể đều đã dần thoái hóa cần có người chăm sóc rồi. Mỗi người chúng ta đều sẽ phải già yếu đi, cha mẹ chỉ là người già trước chúng ta mà thôi. Điều chúng ta cần làm là phải đứng từ góc độ trao đổi tâm tình để quan tâm lo lắng chăm sóc cho họ, mới có thể nhẫn nại, mới không có những lời oán giận. Nếu khi cha mẹ bạn không còn tự chăm sóc được bản thân mình, phận làm con nên chú ý cẩn trọng. Bởi cha mẹ mất đi sự tự chủ trong đại tiểu tiện, có rất nhiều việc sẽ không thực hiện được tốt, ví dụ như khi trong phòng của họ có mùi, có lẽ bản thân họ cũng không ngửi thấy, xin đừng ngại bẩn cũng đừng ngại hôi, phận làm con chỉ có thể giúp họ dọn dẹp sạch sẽ, và cố gắng giữ gìn lòng tự trọng của họ.
Khi cha mẹ không còn thích tắm giặt, hãy sắp xếp thời gian giúp họ, bởi cho dù họ có tự làm cũng làm không sạch.
Khi thưởng thức các món ăn ngon, hãy giúp cha mẹ chuẩn bị món thích hợp dễ nhai cho họ, nhiều khi họ không muốn ăn là bởi răng yếu và đau.
Từ khi chúng ta mới sinh ra, cha mẹ mất ăn mất ngủ vì chăm sóc nuôi dưỡng chúng ta từ ăn sữa tới thay bỉm thay tã, đến khi chúng ta ốm đau bệnh tật. Cha mẹ dạy chúng ta những kỹ năng sống cơ bản, cung cấp sách cho chúng ta đọc, lại cho chúng ta được ăn, uống, vui chơi phát triển khỏe mạnh, luôn quan tâm chăm sóc chúng ta. Nên nếu có một ngày, họ thật sự không thể cử động được nữa, chúng ta hoán đổi góc độ một chút để chăm lo phụng dưỡng cho họ cũng là điều nên làm phải không bạn?
Phận làm con hãy nhớ thật kỹ, cha mẹ là hình ảnh của bạn trong tương lai, bạn hiếu thuận với cha mẹ cũng chính là tấm gương để con cái sau này hiếu thuận với mình.
Kiên Định biên dịch
📖
🐣 NĂM CON 1 TUỔI :”MẸ ƠI!”
🐣NĂM CON 3 TUỔI : “MẸ ƠI , CON YÊU MẸ!”
🐣 NĂM CON 5 TUỔI :”MẸ MÃI XINH ĐẸP NHÉ!”
🐣NĂM CON LÊN 10 :”MẸ ! SAO MẸ TỰ TIỆN QUÁ VẬY?
🐣NĂM CON 14 :”MẸ! MẸ CÓ THẤY MẸ ĐANG LÀM PHIỀN CON KO?”
🐣NĂM CON 16 :”VIỆC CỦA CON KO CẦN MẸ QUẢN ĐÂU!”
🐣NĂM CON 18 :”CON PHẢI RỜI KHỎI CÁI NHÀ NÀY!”
🐣NĂM CON 20 :”MẸ ƠI, CON NHỚ MẸ LẮM!”
🐣NĂM CON 24 :”MẸ ƠI, MẸ ĐÃ ĐÚNG! LÀ CON ĐÃ SAI RỒI”
🐣NĂM CON 27 :”MẸ! CON GÁI KO MUỐN XA MẸ!”
🐣NĂM CON 29 :” NUÔI CON RỒI , GIỜ CON MỚI HIỂU LÒNG CHA MẸ”
🐣NĂM CON 33: THỜI GIAN ƠI XIN HÃY CHẬM LẠI…ĐỪNG ĐỂ MẸ GIÀ THÊM…
🐣TRONG CUỘC SỐNG NÀY, NGƯỜI MÀ BẠN SUỐT ĐỜI MẮC NỢ , CHÍNH LÀ MẸ THÂN YÊU
📖
REBLOG TẶNG CÁC BÀ MẸ VIỆT NAM KÍNH YÊU
🗓️ 20.10.2017
🗓️ 25.04.2019
🗓️ 06.03.2020
Có một đoạn clip bắt nguồn từ Trung Quốc đang được chia sẻ lại trong ngày hôm nay, với chủ đề mẹ và con - một điều không mới nhưng cũng chưa bao giờ là cũ. Bằng những hình ảnh hoạt hình đơn giản, clip đã tái hiện lại từng cột mốc gắn liền với giai đoạn trưởng thành của cô con gái, đi kèm với đó chính là cách cô ấy đối xử vô tâm với mẹ mình theo thời gian.
Phải tới lúc bố mẹ già đi, bản thân cũng đã có gia đình thì cô gái mới bắt đầu hiểu chuyện… Lúc đó chẳng phải là đã quá muộn rồi sao?
Cô gái này chẳng phải ai khác mà chính là hình ảnh của mỗi chúng ta. Clip đầy xúc động và ý nghĩa này có thể sẽ khiến bạn phải khóc, nhưng quan trọng hơn, là bạn sẽ biết mình cần đối xử tốt với mẹ thêm nhiều nhiều lần nữa.
Ai cũng yêu mẹ mình cả, nhưng đừng để tình yêu không bao giờ được nói ra ấy khiến mẹ phải phiền lòng.
Đây là lá thư được đăng tải trên website của một trường học, có thể đây chỉ là một câu chuyện được thêu dệt, song vấn đề mà nó truyền tải thì hoàn toàn thực tế và đáng ngẫm. Nó nói về Sự khác biệt giữa hai bức thư gửi mẹ của một tử tù và một CEO khiến các bậc phụ huynh “dậy sóng”: Dạy con đôi khi sai 1 ly, đi 1 dặm
Sự khác nhau giữa hai bức thư, cụ thể hơn là giữa hai cuộc đời sẽ khiến con người ta phải suy ngẫm lại cách giáo dục lớp trẻ để “không sai một ly là đi một dặm”.
🏛🏛
BỨC THƯ CỦA MỘT TỬ TÙ
Mẹ à,
Ngày mai con của mẹ phải ra pháp trường rồi. Con cũng không biết tại sao con lại phải đi đến bước đường cùng như thế. Nhưng hiện tại con cũng chẳng cảm thấy đớn đau hay sợ sệt, con chỉ muốn gặp mẹ và những kí ức trước đây chợt ùa về trong tâm trí con…
Năm con 3 tuổi, con chạy rất nhanh, có lần vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã chạy đến, đỡ con dậy, dỗ dành con và không quên mắng hòn đá: “Mẹ đánh chừa hòn đá nhé, hòn đá hư quá lại làm anh ngã xước cả đầu gối”. Con không dám khóc, nhưng nghe xong câu nói của mẹ, con đã sà vào lòng mẹ và khóc một lúc lâu. Mẹ đã cho con biết rằng, lí do con ngã là do hòn đá, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn dỗ dành cho con không khóc nữa.
Năm con 4 tuổi, có lần vì con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm. Thấy thế, mẹ đã nhẹ nhàng mang bát cơm ngồi cạnh con và đút cho con ăn. Mẹ đã cho con biết cách tận hưởng cuộc sống, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ sợ con làm vãi cơm làm bẩn quần áo, rồi mẹ lại phải đi giặt.
Năm con 6 tuổi, mẹ đưa con đến cửa hàng đồ chơi nhân dịp Tết thiếu nhi, mẹ đã dặn là con chỉ được mua một món quà. Nhưng khi con mua được xe điều khiển từ xa thì con lại muốn mua thêm máy bay. Khi mẹ lắc đầu không đồng ý, con đã nằm vật xuống sàn ăn vạ đến khi mẹ chịu mua cho con mới thôi. Mẹ đã cho con biết dùng chiêu này là con có thể đòi được đồ chơi mình yêu thích, nhưng con không hiểu rằng mẹ không muốn bị muối mặt trước chỗ đông người và làm mất thì giờ của những người khác.
Năm con 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ sợ con giặt không sạch, con muốn rửa bát, mẹ sợ con làm vỡ bát, con muốn tự xới cơm, mẹ sợ con bị bỏng. Mẹ đã cho con thấy, trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn và nguy hiểm mà con không thể tự mình đối diện. Nhưng con đã không hiểu được rằng mẹ chỉ không muốn mất công thu dọn những hậu quả mà con có thể sơ ý gây ra.
Năm con 10 tuổi, mẹ đã đăng kí cho mấy lớp phụ đạo văn hóa và học năng khiếu. Khi con cảm thấy mệt đến mức không chịu nổi, mẹ đã nỏi: “Nếu con không chịu được khổ thì làm sao nên người được”. Mẹ đã cho con thấy học tập là việc rất cực khổ, nhưng con không hiểu rằng mẹ chỉ muốn con thành đạt để có ngày được mở mày mở mặt trước mọi người.
Năm con 13 tuổi, do sơ ý, con đã đá bóng và làm vỡ cửa sổ nhà người khác. Mẹ đã dùng tiền để bồi thường và dắt con đi xin lỗi họ. Mẹ đã cho con biết rằng, khi gây ra chuyện chỉ cần nói “xin lỗi” là xong nhưng con đã không hiểu được người ta đã bắt nhà mình bồi thường quá nhiều khiến mẹ ấm ức, khó chịu.
Năm con 15 tuổi, con đòi học đàn piano, mẹ đã vay tiền để mua cho con một chiếc. Nhưng chỉ sau một tháng, con đã chẳng còn đụng đến nó nữa. Mẹ đã cho con thấy, hóa ra không có tiền vẫn có thể sở hữu đồ mình thích, nhưng con lại không hiểu rằng mẹ đã phải nai lưng ra làm để trả được hết nợ.
Năm con 19 tuổi, đến giai đoạn chọn trường, mẹ nói rằng làm luật sư không những có nhiều tiền lại còn có địa vị trong xã hội và nhất định con phải họ ngành luật. Mẹ đã cho con thấy rằng, chỉ cần con đi theo con đường mẹ vẽ ra là được, nhưng con không hiểu được mẹ chỉ muốn thông qua con để thực hiện ước mơ dang dở thuở thiếu thời.
Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới với lí do muốn gọi điện cho mẹ thường xuyên hơn. Mẹ đã không cân nhắc nhiều và chuyển ngay cho con 10 triệu đồng. Nhưng con chỉ dùng điện thoại để gọi điện cho bạn gái, khi nào nhớ ra con mới gọi cho mẹ. Mẹ đã cho con thấy rằng mẹ là một ngân hàng miễn phí có thể chuyển tiền cho con bất cứ lúc nào, nhưng con đã không biết rằng mẹ đã nhiều lần chờ đợi cuộc gọi của con trong ngày sinh nhật mẹ. Năm con 24 tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học, mẹ đã dùng tiền để con được vào làm tại một cơ quan nhà nước. Mẹ đã cho con tất, 4 năm đại học chơi bời, ra trường vẫn có việc làm ổn định, nhưng con đã không biết rằng vì con mà mẹ phải vất vả chạy vạy, đi cầu cạnh biết bao người.
Năm con 27 tuổi, con yêu nhiều cô mà chưa có mối quan hệ nào được lâu dài, các cô gái đều nói con là người không có trách nhiệm, không trưởng thành. Mẹ nói với con rằng do duyên chưa tới, do con chưa gặp được người phù hợp mà thôi. Mẹ đã cho con thấy rằng những cô gái không lấy được con là do họ kém phúc phận nhưng con lại không hiểu được vì con, mẹ đã phải đi nhiều nơi để tìm cho con người ưng ý.
Năm con 32 tuổi, do đánh bạc thua và nợ nhiều tiền, tuy tức giận đến mức sinh bệnh nhưng mẹ vẫn cố gắng trả hết nợ cho con. Mẹ đã cho con thấy, dù con làm gì nên tội thì mẹ vẫn gánh giúp con nhưng con lại không biết được rằng vì con mà mẹ đã tiêu hết số tiền mẹ dành dụm tuổi già.
Năm con 35 tuổi, khi con biết mẹ chẳng gánh được giúp con nữa, con đã làm liều, cướp của giết người. Khi nghe họ tuyên án tử hình, mẹ đã khóc và trách ông trời không công bằng, vất vả cả đời vì con mà cuối cùng lại ra nông nỗi này. Cuối cùng con đã biết, vì mẹ yêu con nên hết lần này đến lần khác cướp đoạt đi cơ hội trưởng thành của con, bóp nghẹt khả năng sinh tồn của con, lấy đi trách nhiệm đối với cuộc đời của chính con.
Mẹ đã dùng phương pháp sai lầm và vất vả cả đời vì con cái, để đổi lấy sự đau khổ cho cả 2 thế hệ. Hóa ra giáo dục con cái không có cơ hội để lặp lại lần thứ 2. Mẹ hãy bảo trọng! Ngày mai con phải đi rồi. Hy vọng ở một thế giới khác, con có thể học được cách có trách nhiệm với chính mình, tự mình tìm được hạnh phúc cho chính mình…
👔👔
BỨC THƯ CỦA MỘT CEO
Mẹ à,
Ngày mai con của mẹ sẽ bắt tay vào một dự án mới. Để có được thành công như ngày hôm nay, tất cả là nhờ công dạy dỗ của mẹ. Ngày bé, con hay trách mẹ sao không đối xử dịu dàng với con như mẹ của những bạn khác, nhưng đến giờ con đã hiểu thấu suốt những gì mẹ dạy con.
Năm con 3 tuổi, con chạy rất nhanh, có lần vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã không đỡ con dậy vì mẹ muốn con tự đứng dậy và muốn con những lần sau phải cẩn thận hơn. Mẹ đã dạy con phải biết chịu trách nhiệm với những hành động của mình.
Năm con 4 tuổi, vì mải xem tivi nên con không muốn ăn. Mẹ bảo không ăn thì nhịn đói nhé, ai ngờ mẹ cho con nhịn đói thật, lúc con vào bếp thì chẳng tìm được thứ gì ăn cả. Mẹ đã dạy cho con biết, phải tự chịu trách nhiệm với sự bướng bỉnh của mình.
Năm con 6 tuổi, mẹ đưa con đến cửa hàng đồ chơi nhân dịp Tết thiếu nhi, mẹ đã dặn là con chỉ được mua một món quà. Nhưng khi con mua được xe điều khiển từ xa thì con lại muốn mua thêm máy bay. Khi mẹ lắc đầu không đồng ý, con đã nằm vật xuống sàn ăn vạ, mẹ đã quay lưng bước ra khỏi cửa hàng. Con sợ mẹ đi mất nên vội đứng dậy lau nước mắt chạy theo mẹ về nhà. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sự lựa chọn của bản thân.
Năm con 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã dạy con cách giặt tất sao cho sạch, con muốn rửa bát, mẹ dạy con cầm bát đĩa khi trơn sao cho khỏi trượt tay rơi xuống đất, con muốn tự xới cơm, mẹ dạy con cách cầm muôi cơm xới sao không bị bỏng. Mẹ đã dạy cho con biết phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình.
Năm con được 10 tuổi, mẹ thấy các buổi học thêm của con kín mít, mẹ nói rằng : “Đến lớp hãy cố gắng học, khi nghỉ hãy chơi cho thỏa thích, nếu còn thời gian thì đọc thêm sách vở, thì con sẽ không sợ thua kém ai cả“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sở thích của mình.
Năm con 13 tuổi, do sơ ý, con đã đá bóng và làm vỡ cửa sổ nhà người khác. Mẹ đã đưa con đến cửa hàng để mua kính, sơn và đinh, sau đó mẹ đã bảo con giúp mẹ cùng lắp lại cửa kính cho họ. Sau đó còn trừ tiền tiêu vặt của con vào tháng sau. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước những sai lầm của bản thân.
Năm con 15 tuổi, con đòi học đàn piano, nhưng mẹ lại mua cho con kèn acmonica. Mẹ bảo: “Thổi được kèn ác-mô-ni-ca đi đã rồi hãy nói đến chuyện mua đàn piano”. Con đã thổi kèn ác-mô-ni-ca cho đến bây giờ, còn nguyện vọng muốn chơi đàn piano, con đã quên từ lúc nào không biết. Mẹ đã dạy cho con biết phải kiên trì và có trách nhiệm với chính kiến của mình.
Năm con 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ đã giúp cùng con phân tích con yêu thích gì, con có khả năng làm gì, và để cho con tự quyết định chuyên ngành mà mình muốn theo đuổi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm cho tương lai của bản thân.
Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, mẹ nói rằng điện thoại cũ chưa hỏng thì không được đổi. Nếu như con nhất định muốn đổi thì tự kiếm tiền mà tự mua. Nhờ đi dạy thêm mà con kiếm đủ tiền để mua điện thoại mới, thực ra con cảm thấy vui sướng vì đạt được một điều gì đó bằng chính bản thân mình có giá trị hơn hẳn một chiếc điện thoại mới.
Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học con đã muốn tự gây dựng sự nghiệp. Mẹ đã khuyên con không nên nóng vội, mà hãy bắt đầu làm những việc mà con yêu thích, khi có kinh nghiệm rồi hãy tính.
Hai năm sau, con quyết định mở công ty, mẹ nói, nếu như con có thể chấp nhận một kết quả tồi tệ nhất, thì hãy mạnh dạn và đặt tâm vào mà làm. Mẹ đã cho con vay 300 triệu đồng, và yêu cầu con 4 năm sau phải trả. Con đã vỗ ngực và nói, con không những trả tiền cho mẹ, mà còn tặng mẹ một căn hộ nữa. Mẹ đã dạy con biết có trách nhiệm với sự nghiệp của chính mình.
Năm con 27 tuổi, con đã đưa một cô gái thông minh và xinh đẹp về nhà, đó là lần đầu tiên mẹ khen ngợi con trước mặt cô ấy. Mẹ còn nói, chuyện vợ chồng là tự con quyết định, chỉ cần chúng con thành tâm thành ý thì mẹ đã rất hạnh phúc rồi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự có trách nhiệm với hạnh phúc của bản thân.
Năm con 32 tuổi, con đã đưa chìa khóa của một căn hộ mà con mua để tặng mẹ, khi cầm chìa khóa mẹ lập tức quay lưng ra sau. Nhìn thấy đôi vai mẹ khẽ rung rung, con biết rằng mắt mẹ đang nhòa đi vì hạnh phúc. Mẹ đã dạy cho còn biết phải có trách nhiệm với lời hứa của mình.
Năm con 35 tuổi, công ty của con không ngừng mở rộng, các dự án đến với chúng con nườm nượp. Con vẫn thường dạy cho con của con biết phải có trách nhiệm với bản thân mình, giống như mẹ đã từng dạy con khi xưa. Con hy vọng rằng chúng sẽ làm được những điều còn to lớn hơn nữa.
Con yêu mẹ. Con cám ơn mẹ!
Theo NTDTV
Thiên Minh biên dịch
📖
P/s 1: Tôi không tin rằng cách dạy 1 có thể đưa đến 1 tử tù. Và cách dạy 2 vẫn có thể đưa đến 1 CEO. Một cái quá chiều chuộng và 1 cái quá khắc nghiệt. Bất kỳ sự cực đoan nào cũng tồi tệ cả. Sự cân bằng nằm giữa 2 việc này mới tạo nên thành công cho con cái được.
p/s 2:
Yêu thương con như nào cho đúng?
Đó thực sự là câu hỏi khiến nhiều phụ huynh phải đau đầu. Có lẽ, yêu thương không chỉ đơn giản xuất phát từ trái tim mà yêu thương đôi khi còn cần cả lý trí và sự học hỏi, trau dồi hàng ngày.
Mỗi đứa trẻ như một mầm cây nhỏ, sự vun trồng, chăm bón, tỉa tót cành cây mỗi ngày sẽ tạo nên thành quả khác biệt trong tương lai. Trên hành trình làm cha, làm mẹ của mình, có lẽ mỗi phụ huynh đều nên tâm niệm một điều: Hãy tin tưởng và trao cho con cơ hội được vấp ngã, được thất bại, được trải qua đớn đau và tiếc nuối... để học cách trưởng thành, học ách vượt qua nỗi sợ hãi để đi tới thành công.
Chúng ta không thể sống thay cuộc đời của con và cũng đừng bắt con sống thay cuộc đời mà chúng ta mong muốn!
📖
5 SAI LẦM "1 LI"BỐ MẸ CÓ THỂ DẪN ĐẾN CON TRẺ DỄ "ĐI MỘT DẶM"
Sai lầm thứ nhất là vô tình dạy con lối sống đổ lỗi, vô trách nhiệm Trong bức thư được cho là của tử tù có dẫn, năm lên 3 tuổi con bị ngã và mẹ đánh hòn đá, đổ lỗi cho hòn đá. Đây là sai lầm của phụ huynh khi không dạy con tính chịu trách nhiệm về việc làm của chính mình.
Lâu dần thành quen, đứa trẻ sẽ có suy nghĩ mọi sự cố xảy ra với mình lỗi đều do yếu tố khách quan chứ không phải do mình.
Bản thân người viết bức thư cũng không thoát khỏi tính đổ lỗi. Các phân tích đều tập trung đổ lỗi cho người khác, cụ thể ở đây là lỗi tại mẹ mà con có kết quả ngày hôm nay mà vẫn chưa thể tự nhìn nhận ra trách nhiệm của bản thân.
Đây là sai lầm nghiêm trọng và nguy hiểm nhất. Khi nói chuyện, chia sẻ với phụ huynh, tôi đều nhấn mạnh nếu các con không chịu trách nhiệm thì sau này khó làm được việc gì thành công.
Sai lầm thứ hai là làm thay cho con Nhiều phụ huynh hiện nay vẫn có xu hướng mắc sai lầm phổ biến: Bố mẹ làm thay việc cho con quá nhiều khi trẻ ở độ tuổi từ 0 -6 tuổi.
Sai lầm này không chỉ thấy ở giai đoạn trên mà còn theo suốt hành trình dạy con, thậm chí có cha mẹ con lớn lấy vợ lấy chồng rồi vẫn làm thay con.
Bố mẹ làm thay con sẽ khiến con ỷ lại, mất khả năng tự lập. Trẻ khó tự tin và vì vậy khó thành công.
Không những thế, một đứa trẻ luôn được/bị làm thay sẽ sinh tính ích kỷ, chỉ biết lợi cho bản thân không biết chia sẻ giúp đỡ người khác.
Chính cha mẹ sẽ là người khổ đầu tiên khi các con lớn lên. Rồi sẽ đến lúc bạn bè, đồng nghiệp, vợ/chồng, con cái của con sẽ chịu, không thể sống chung làm việc chung được với những người – từng là đứa trẻ được nuôi chiều bao bọc quá mức.
Sai lầm thứ ba là bắt con làm theo ý mình Nhất nhất mọi việc đều bắt con làm theo ý cha mẹ, từ việc học ở đâu, học với ai, học ngành gì, ra làm ở đâu… đều sắp xếp cho con.
Cha mẹ luôn luôn nghĩ rằng mình cho con những điều kiện tốt nhất, trải thảm hoa cho con đi nhưng thực ra bố mẹ đang đánh cắp quyền tự quyết định của trẻ, đánh mất đi quyền tự do là chính mình của con. Việc này làm tổn thương lòng tự trọng của trẻ.
Về lâu dài, sau nhiều lần bố mẹ bắt đứa trẻ làm theo ý mình có vẻ thuận lợi, đứa trẻ ngày càng không biết mình là ai, trẻ không biết mình có năng lực gì, không biết giới hạn của bản thân... Thậm chí trẻ không biết đến thất bại.
Và khi bố mẹ không còn cơ hội hoặc khả năng quyết định thay, lớn lên trẻ dễ gặp thất bại, dễ nản chí, mất phương hướng…
Trong cuốn sách "Phúc nuôi dạy con" mới xuất bản, tôi có bài viết: "Cho con quyền thất bại". Nếu không thất bại, trẻ không biết mình phải cố gắng ra sao, luôn đi theo con đường có sẵn thì chắc chắn trẻ không phát huy được năng lực của mình.
Hơn nữa, những đứa trẻ bị bắt buộc làm theo trẻ sẽ trở nên thụ động, lười suy nghĩ, lười cố gắng vì bố mẹ làm sẵn hết rồi. Đứa trẻ đó sẽ như gà công nghiệp.
Ngoài nhóm những đứa trẻ thụ động, còn có một số trẻ sẽ bất mãn, chống đối, ức chế, có các hành vi nổi loạn. Bức thư này chưa thể hiện lỗi đó. Trên thực tế, tôi gặp rất nhiều trường hợp bố mẹ gặp phải sự chống đối mạnh mẽ từ con.
Ví dụ bắt con theo một trường đại học, nó chống đối bằng việc bỏ không đi học hoặc thay vì đi học lại đi chơi. Bị thi lại, chúng xin tiền bố mẹ nộp phí, chạy điểm…. Đó là điều rất nguy hiểm.
Vì trẻ suy nghĩ bố mẹ bắt vào học trường đó thì bố mẹ đi mà lo. Chúng không ý thức, không tập trung vào việc học vì đó là ý thích của bố mẹ không phải con học cho con.
Việc này sẽ hủy hoại tương lai của trẻ, hủy hoại toàn bộ những gì bố mẹ sắp đặt.
Sai lầm thứ thứ tư là bố mẹ dạy con trong khi nóng giận
Bình thường các bậc phụ huynh hầu hết đều yêu thương, chăm sóc và có thể nói là có cách riêng để dạy bảo con mình cho phù hợp với hoàn cảnh riêng.
Thế nhưng khi nổi nóng lên, chúng ta thường không kiểm soát được cảm xúc, nói với con những lời gây tổn thương, mạt sát đứa trẻ, phủ nhận đứa trẻ.
Hậu quả là trẻ tự ti mặc cảm, trẻ cảm thấy không được tôn trọng. Trẻ sẽ đánh mất đi sự tự tin vào giá trị riêng của mình.
Bố mẹ đừng dùng roi vọt, la mắng lúc nóng giận để dạy trẻ. Khi nóng giận, trước tiên nên chuyển hóa cảm xúc tiêu cực bên trong, bình tĩnh mới sáng suốt rồi hãy dạy trẻ.
Sai lầm thứ năm là dạy con dựa trên sỹ diện bản thân Cha mẹ luôn dạy con dựa trên sỹ diện bản thân chứ không phải vì đứa bé.
Ví dụ bố mẹ không muốn mua đồ chơi cho trẻ nhưng con đòi, giãy đành đạch giữa siêu thị hoặc trước mặt bạn bè khiến họ mất mặt nên đành phải mua cho con.
Bố mẹ bắt con học cái này, cái kia, đạt thành tích theo kỳ vọng của cha mẹ cũng là để sỹ diện với bạn bè, để khoe là con mình giỏi giang, nhất là từ khi có mạng xã hội, điển hình là khi có facebook thì cha mẹ khoe con mỗi ngày.
Nhỏ thì khoe ảnh con dễ thương, có mẹ khoe cả cảnh con khóc, con làm xấu…, lớn thì khoe thành tích, lớn nữa thì con đạt giải nọ, giải kia.
Điều này rất nguy hiểm, nó là áp lực vô hình lên đứa trẻ. Trẻ phải cố, cố vì cái danh của gia đình, vì thể diện của bố mẹ chứ không phải vì đam mê, vì niềm vui của trẻ.
Chính sai lầm này cũng là một cái bẫy nguy hiểm có hại cho chính các bậc phụ huynh.
Khi bố mẹ dạy con, con không được như ý sẽ xấu hổ với bạn bè, với xã hội, từ đó mặc cảm như mình là một người bố người mẹ kém cỏi, thất bại… Và bao bực dọc cha mẹ lại quay về trút lên đầu con, cả nhà cùng khổ.
Nelson Mandela đã nói: "Giáo dục là vũ khí mạnh nhất mà bạn có thể sử dụng để thay đổi thế giới."
Nếu các bậc phụ huynh không ban cho con thứ vũ khí này thông qua những phương pháp giáo dục chuẩn mực, tương lai của con trẻ sẽ ra sao? Các bố mẹ hãy ngừng suy nghĩ một chiều, rằng con học giỏi, nhiều bằng cấp sẽ nên người.
Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm Mẹ nhỉ, mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi
Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về
Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Đốt lửa cho đời tan khói sương
Tiếng Mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao với
Biết đến bao giờ trông thấy nhau
Đừng khóc Mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
Đau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ
Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười
.
///
Bài thơ ra đời trong một đêm mưa, sau lần điện thoại đầu tiên với mẹ tôi từ Việt Nam. Giọng của mẹ như vọng lại từ một thế giới khác xa xôi. Tôi viết rất nhanh, nhanh hơn khi viết những bài thơ khác nhiều. Những dòng chữ, những câu thơ đúng ra là từ mơ ước, thao thức đã ấp ủ trong tâm thức tôi từ lâu lắm, chỉ chờ dịp để tuôn ra. Tôi không làm thơ, tôi chỉ chép như có một người nào đang nhắc nhở bên tai mình. Nguyên văn bài thơ như thế này:
Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi
📖
Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về
📖
Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Đốt lửa cho đời tan khói sương
📖
Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao vói
Biết đến bao giờ trông thấy nhau
📖
Đừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
Đau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ
📖
Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười
Bài thơ đơn giản và dễ hiểu, không có gì phải cần bình giải. Tất cả chỉ để nói lên tâm trạng của một người con xa mẹ, bay đi như chiếc lá xa cành, mười năm chưa về lại cội. Năm tôi viết bài thơ, mẹ tôi, đã ngoài sáu mươi tuổi và đang sống trong căn nhà tôn nghèo nàn ở Hòa Hưng, Sài Gòn. Căn nhà nhỏ có giàn hoa giấy đỏ đó là nơi tôi đã sống tám năm.
Nhớ lại đêm cuối cùng ở Sài Gòn, tôi đón xe xích-lô từ cửa sông về chào mẹ. Trời mưa lớn. Nhưng khi gặp mẹ, với tâm trí ngàn ngập những lo âu, hồi hộp cho chuyến đi, tôi không kịp nói một câu cho trọn vẹn ngoài ba tiếng “con đi nghe”. Và như thế tôi đi, đi không ngoảnh lại, đi như chạy trốn. Để rồi hai ngày sau, khi chiếc ghe nhỏ của chúng tôi được hải quân Mỹ cứu vớt trên biển Đông vào khuya ngày 13 tháng 6 năm 1981, đứng trên boong chiến hạm USS White Plains nhìn về phía nam, tôi biết quê hương và mẹ đã ngoài tầm tay vói của mình. Đời tôi từ nay sẽ như chiếc lá, bay đi, bay đi, chưa biết ngày nào hay cơ hội nào trở về nguồn cội.
Nếu có một quốc gia mà những người dân của quốc gia đó đã phải từ chối chính đất nước mình, từ chối nơi đã chôn nhau cắt rốn của mình, tôi nghĩ, đất nước đó không còn bao nhiêu hy vọng. Việt Nam sau 1975 là một đất nước sống trong tuyệt vọng. Dân tộc Việt Nam những năm sau 1975 là một dân tộc sống trong tâm trạng những kẻ sắp ra đi. Sài Gòn giống như một sân ga. Chào nhau như chào nhau lần cuối và mỗi ngày là một cuộc chia ly. Bắt tay một người quen, ai cũng muốn giữ lâu hơn một chút vì biết có còn dịp bắt tay nhau lần nữa hay không. Gặp người thân nào cũng chỉ để hỏi “Bao giờ anh đi, bao giờ chị đi”, và lời chúc nhau quen thuộc nhất mà chúng thường nghe trong những ngày đó vẫn là “Lên đường bình an nhé.”
Đất nước tuy hòa bình, quê hương không còn tiếng súng nhưng lòng người còn ly tán hơn cả trong thời chiến tranh. Đêm cuối ở Sài Gòn lòng tôi ngổn ngang khi nghĩ đến ngày mai. Ngày mai sẽ ra sao? Nếu bị bắt tôi sẽ ở tù như lần trước nhưng nếu đi được thì sẽ trôi dạt về đâu?
Suốt sáu năm ở lại Sài Gòn, tôi chỉ nghĩ đến việc duy nhất là ra đi. Khi chiếc ghe nhỏ bị mắc cạn trong một con lạch ở Hải Sơn buổi sáng ngày 11 tháng 6 năm 1981, trời đã sáng, nhiều người, kể cả một trong hai người chủ ghe, cũng bỏ ra về, nhưng tôi thì không. Tôi phải đi dù đi giữa ban ngày. Tôi phải tìm cho được tự do dù phải bị bắt và ngay cả phải trả giá bằng cái chết. Tự do đầu tiên, biết đâu cũng sẽ là cuối cùng và vĩnh viễn. Nhưng hai ngày sau, khi đứng trên boong tàu Mỹ, tôi biết mình vừa mất một cái gì còn lớn hơn ngay cả mạng sống của mình. Đó là đất nước, quê hương, bè bạn, con đường, tà áo, cơn mưa chiều, cơn nắng sớm, và trên tất cả, hình ảnh mẹ. Không phải những người ra đi là những người quên đất nước hay người ở lại bám lấy quê hương mới chính là người yêu nước. Không. Càng đi xa, càng nhớ thương đất nước, càng thấm thía được ý nghĩa của hai chữ quê hương. Không ai hiểu được tâm trạng người ra đi nếu không chính mình là kẻ ra đi.
Nói như thế không có nghĩa là tôi hối hận cho việc ra đi. Không, tôi phải đi. Nhưng chọn lựa nào mà chẳng kèm theo những hy sinh đau đớn. Bài hát Sài Gòn vĩnh biệt, tôi thỉnh thoảng nghe trên đài VOA khi còn ở Việt Nam như những mũi kim đâm sâu vào tâm thức. Bao nhiêu điều hai ngày trước tôi không hề nghĩ đến đã bừng bừng sống dậy. Bao nhiêu kỷ niệm tưởng đã chìm sâu trong ký ức đã lần lượt trở về. Tự do, vâng, tôi cuối cùng đã tìm được tự do nhưng đó chỉ là tự do cho chính bản thân mình. Những gì tôi đánh mất còn lớn hơn thế nữa.
Nhớ lại đêm thứ hai trên biển, khi biết chiếc ghe chiều dài vỏn vẹn mười mét rưỡi nhưng chứa đến 82 người của chúng tôi vừa cặp vào thành tàu chiến của Mỹ thay vì Ba Lan hay Liên Xô như mọi người trên ghe lo sợ, ai cũng hân hoan mừng rỡ. Đám bạn tôi, có đứa thậm chí còn hô lớn “USA, USA” và ôm chầm lấy những người lính hải quân Mỹ đang dang tay đỡ từng người bước lên khỏi chiếc cầu dây đang đong đưa trên sóng. Tôi cũng vui mừng, biết ơn và cảm động nhưng không ôm chầm hay hô lớn. Lòng tôi, trái lại, chợt dâng lên niềm tủi thẹn của một người tỵ nạn. Chiếc cầu dây mong manh tôi bám để leo lên chiến hạm, trở thành chiếc cầu biên giới, không chỉ cách ngăn giữa độc tài và tự do, của quá khứ và tương lai, mà còn giữa có quê hương và thiếu quê hương. Tôi nghĩ thầm, cuối cùng, tôi cũng như nhiều người Việt Nam khác, lần lượt bỏ đất nước ra đi mà thôi. Dù biện minh bằng bất cứ lý do gì, tôi cũng là người có lỗi với quê hương.
Tôi nhớ đến mẹ, người mẹ Hòa Hưng vất vả nuôi nấng bảy đứa con, trong đó tôi là con lớn nhất, trong một hoàn cảnh hết sức khó khăn. Mẹ tôi bán bánh bèo ở đầu đường để nuôi chúng tôi ăn học. Mẹ tôi tình nguyện đi kinh tế mới ở Sông Bé để các em tôi còn được phép ở lại Sài Gòn học hết bậc phổ thông. Mẹ tôi đi mót lúa, mót khoai gởi về nuôi nấng chúng tôi trong những ngày đói khổ.
Trong tâm trí tôi, hình ảnh bà mẹ Hòa Hưng, đêm đầu tiên trong căn nhà không vách trên vùng Kinh Tế Mới, khoảng hai mươi cây số phía Nam thị trấn Đồng Xoài vào năm 1976. Cánh rừng vừa được khai hoang vội vã này không ai nghĩ một ngày sẽ được gọi bằng một cái tên rất đẹp, khu Kinh Tế Mới. Kinh Tế Mới là những căn nhà lá mỗi chiều chỉ hơn mười mét do những bàn tay học trò của thanh niên xung phong dựng lên, nối nhau dọc theo cánh rừng hoang.
Tôi kính yêu me. Mẹ Hòa Hưng là người săn sóc tôi trong những tháng ngày khó khăn nhất của tôi và người đã thôi thúc tôi viết nên bài thơ Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười trong đêm mưa hơn mười năm trước. Tuy nhiên, mẹ của Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cườikhông phải là người đã mang tôi vào cuộc đời này.
Người mẹ sinh ra tôi đã chết khi tôi còn rất nhỏ. Nhỏ đến nỗi tôi gần như không biết mặt mẹ mình. Trong tuần hoàn của vũ trụ, giọt nước còn biết mẹ mình là mây, chiếc lá còn biết mẹ mình là cây, còn tôi thì không. Tôi là đứa bé cô độc, một con người cô độc, không anh em, không chị em. Tôi lớn lên một mình với cha tôi trong cảnh gà trống nuôi con trong căn nhà tranh nhỏ ở làng Mã Châu, quận Duy Xuyên. Đêm đêm nằm nghe cha kể chuyện thời trai trẻ buồn nhiều hơn vui của đời ông. Những ngày tản cư lên vùng núi Quế Sơn. Những ngày sống trong túp lều tranh dưới hàng tre Nghi Hạ. Và dưới hàng tre Nghi Hạ nắng hanh vàng đó, cha mẹ tôi đã gặp nhau, đã chia nhau ly nước vối chua chua thay cho chén rượu tân hôn nồng thắm. Dù sao, bên khung cửi vải, bên lò ươm tơ, họ đã cùng nhau dệt một ngày mai đầy hy vọng. Mặt trời rồi sẽ mọc bên kia rặng tre già, mặt trăng rồi sẽ tròn bên kia giòng sông Thu Bồn, những ngày chiến tranh, tản cư cực khổ sẽ qua đi nhường bước cho hòa bình sẽ đến.
Nhưng rồi chiến tranh như một định nghiệp, đeo đuổi theo số phận của đất nước chúng ta, đeo đuổi theo số phận của đời tôi. Năm tôi 13 tuổi, chiến tranh đã cướp đi cha tôi, người thân yêu cuối cùng của tôi. Chiến tranh lan tràn đến làng Mã Châu, đẩy tôi ra khỏi xóm lụa vàng thân quen để làm người du mục trên quê hương đổ nát của mình. Từ đó tôi ra đi. Từ chặng đường đầu tiên trên căn gác hẹp trong con hẻm 220 Hùng Vương Đà Nẵng, đến chùa Viên Giác Hội An, xóm nghèo Hòa Hưng, trại tỵ nạn Palawan và hôm nay trên nước Mỹ, nơi cách chặng đầu tiên trong hành trình tỵ nạn của tôi hàng vạn dặm.
Hình ảnh duy nhất của tôi về mẹ là ngôi mộ đầy cỏ mọc dưới rặng tre già ở làng Mã Châu. Ngày tôi còn nhỏ, mỗi buổi chiều khi tan trường tiểu học, trên đường về tôi thường ghé thăm mộ mẹ. Nhổ những bụi cỏ hoang, trồng thêm những chùm hoa vạn thọ. Tôi ưu tư về cuộc đời và về thân phận của mình ngay từ thuở chỉ vừa năm, bảy tuổi. Tại sao tôi chỉ có một mình? Tại sao mọi người đều lần lượt bỏ tôi đi? Nếu mai mốt ba tôi cũng đi thì tôi sẽ sống với ai? Lớn lên tôi sẽ làm gì? Tại sao đất nước tôi lại có chiến tranh? Những người du kích bên kia sông là ai? Và ở đó những buổi chiều vàng, bên ngôi mộ nhỏ của mẹ, tôi để lòng tuôn chảy những suy tư, dằn vặt đang bắt đầu tích tụ. Từ khi còn rất nhỏ tôi đã linh cảm cuộc đời tôi sẽ là những ngày đầy biến cố. Tôi đã nghĩ đến chuyện một ngày nào đó tôi sẽ đi xa khỏi rặng tre già, khỏi ngôi làng tơ lụa Mã Châu dường như thôn làng nhỏ bé này sẽ không đủ lớn để chứa hết những buồn đau, u uất của tôi. Nếu tuổi thơ là tuổi hồn nhiên với những cánh diều bay, với những con bướm vàng thơ mộng thì tôi đã không có tuổi thơ. Tuổi thơ tôi là một chuổi ngày ưu tư và chờ đợi một điều gì sắp đến.
Mẹ tôi qua đời vì bịnh trong một xóm nhà quê nghèo khó nên không có ngay cả một tấm hình để lại cho tôi. Cha tôi thường bảo, tôi giống cha nhiều hơn giống mẹ. Tôi cũng chẳng có cậu hay dì nên tôi lại càng không thể tìm đâu ra được một nét nào của mẹ trong những người thân còn sống. Vì không biết mẹ, nên mẹ trở thành tuyệt đối. Khi nhìn ánh trăng tròn trong ngày rằm tháng Bảy, tôi nghĩ đó là khuôn mặt dịu dàng của mẹ, nhìn nước chảy ra từ dòng suối mát tôi nghĩ đến dòng sữa mẹ, nhìn áng mây trắng bay trên nền trời tôi nghĩ đến bàn tay mẹ, nhìn những vì sao trên dải thiên hà tôi nghĩ đến đôi mắt mẹ. Nói chung, hình ảnh nào đẹp nhất, tinh khiết nhất, thiêng liêng nhất, đều được tôi nhân cách hóa nên hình ảnh mẹ. Vẻ đẹp của mẹ tôi là vẻ đẹp không những tuyệt vời mà còn tuyệt đối.
Tôi về thăm mộ mẹ lần cuối vào năm 1980 trước ngày vượt biển. Ngôi mộ đầy cỏ mọc hoang vu. Sau 1975, ngay cả người sống cũng không ai chăm nom đừng nói gì chuyện chăm nom cho người đã chết. Hôm đó, tôi ngồi nơi tôi đã từng ngồi trong thời thơ ấu và kể cho mẹ nghe đoạn đời chìm nổi của mình. Tôi nói với mẹ rằng tôi sẽ ra đi khỏi nước và hứa sẽ về dù biết nói như thế chỉ để an ủi hương hồn mẹ mà thôi. Tôi cầu mong mẹ phò hộ cho đứa con duy nhất của mẹ được bình an trong những ngày sóng gió sắp xảy ra.
Ôi đời mẹ như một vầng trăng khuyết
Vẫn nghìn năm le lói ở đầu sông.
Vâng, vầng trăng bên dòng sông Thu Bồn từ đó không còn tròn như trước nữa.
Ai cũng có một cuộc đời để sống. Nỗi bất hạnh nào rồi cũng nguôi ngoai. Vết thương nào cũng lành đi với thời gian. Tuy nhiên có một nỗi bất hạnh sau bao nhiêu năm dài vẫn còn, đó là bất hạnh của dân tộc Việt Nam. Điều làm tôi đau xót nhiều hơn cả, không phải vì tôi mất mẹ, không phải vì tôi xa mẹ nhưng chính là sự chịu đựng của hàng triệu bà mẹ Việt Nam triền miên suốt mấy chục năm qua, từ chiến tranh sang đến cả hòa bình.
Trên thế giới này, bà mẹ Nga, mẹ Ý cũng thương con như một bà mẹ Việt Nam. Trong lúc tình yêu của một bà mẹ ở quốc gia nào cũng bao la, cũng rộng lượng, cũng vô bờ bến, tôi vẫn tin một bà mẹ Việt Nam khác hơn nhiều.
Bà mẹ Việt Nam, ngoài là biểu tượng cho tất cả những nét đẹp của quê hương, đất nước, tình thương, còn là những hình ảnh đầy thương tích, tủi buồn nói lên sự chịu đựng, gian nan, khổ cực không thể nào đo lường hết được. Hình ảnh bà mẹ giăng tấm vải dầu trên một góc đường Trần Hưng Đạo để che nắng che mưa cho bầy con thơ dại đang đói khát. Hình ảnh bà mẹ chết đói sau khi ghe của mẹ đi lạc nhiều tuần trên biển. Hình ảnh bà mẹ chết trong mỏi mòn tuyệt vọng dưới gốc me già trên góc phố Sài Gòn vào một ngày mưa bão. Hình ảnh bà mẹ chết cô đơn trong chiếc thuyền chài nghèo nàn. Tất cả hình ảnh đau thương đó đã trở thành mối ám ảnh thường xuyên trong tâm trí tôi. Ám ảnh nhiều đến nổi, dù viết về bất cứ chủ đề gì, thể loại gì, văn hay thơ, cuối cùng tôi cũng trở về với hình ảnh mẹ. Mỗi bước chân tôi đi trên đường đời mấy chục năm qua vẫn còn nghe vọng lại tiếng khóc của những người phụ nữ Việt Nam bất hạnh, đã khóc trong chiến tranh, khóc trong hòa bình, khóc trong bàn tay hải tặc giữa biển Đông và khóc trên xứ người hiu quạnh.
Mơ ước lớn nhất của tôi, vì thế, không phải cho tôi mà cho những người mẹ đang chịu đựng, để các mẹ có cơ hội được sống trong một đất nước không còn hận thù, rẻ chia, ganh ghét, một đất nước chan chứa tình đồng bào, một đất nước thật sự tự do, ấm no, hạnh phúc. “Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười” trong một ý nghĩa rộng hơn là ước mơ của tôi, của anh chị, của cô chú và của tất cả những ai còn nghĩ đến sinh mệnh của dân tộc, về một ngày đẹp trời cho đất nước mình. Quá nhiều máu và nước mắt đã đổ trên mảnh đất linh thiêng và thống khổ Việt Nam. Mỗi người Việt Nam, hơn bao giờ hết hãy trở về với mẹ như trở về với chính cội nguồn uyên nguyên của dân tộc mình. Trong đêm rằm tháng Bảy này, xin hãy cùng nhau thắp lên những ngọn nến, dù nhỏ, dù đơn sơ nhưng được làm bằng chất liệu dân tộc, nhân bản và khai phóng đã được tổ tiên chúng ta hun đúc sau hơn bốn ngàn năm lịch sử.
Đời tôi là những cơn mưa dài. Mưa khi tôi rời làng Mã Châu, mưa trong đêm đầu tiên trong căn gác trên đường Hùng Vương Đà Nẵng, mưa dưới gốc đa già ở Chùa Viên Giác, mưa khi tôi vừa đặt chân đến Sài Gòn lần đầu tiên và mưa lớn trong đêm tôi rời đất nước ra đi. Nhưng tôi chưa bao giờ tuyệt vọng, chưa bao giờ cảm thấy cuộc đời là hố thẳm. Tôi không sống trong hôm qua, trái lại mỗi ngày là một chặng đường mới. Tôi bình tĩnh đến độ hồn nhiên khi đón nhận những khắc nghiệt đến với đời tôi và tôi rất lạc quan trong khả năng chuyển hóa hoàn cảnh của chính mình.
Trong cuộc đời này, tôi đã nhiều lần vấp ngã nhưng nhiều người cũng đã giúp vực tôi dậy, lau khô những vết thương trên thân thể và trong cả tâm hồn. Tôi mang ơn xã hội nhiều đến nỗi biết mình sẽ không bao giờ trả hết. Tôi biết ơn những người đã che chở tôi và cũng cám ơn cả những người đã dạy tôi hiểu giá trị của gian lao, thử thách. Cám ơn đất nước đã cho tôi được làm người Việt Nam, cám ơn mẹ Duy Xuyên mang tôi đến thế gian nầy, cám ơn mẹ Hòa Hưng nuôi nấng tôi trong những ngày bà con thân thuộc đã ruồng bỏ tôi, cám ơn cây đa già chùa Viên Giác che mát cho tôi suốt năm năm dài mưa nắng.
Nếu một mai tôi ra đi không kịp viết điều gì, thì đây, những kỷ niệm của một lần ghé lại.
kinh nghiệm hút sữa và bảo quản sữa khi đi máy bay cho các mẹ bay nhiều, và nhất là cho những chuyến công tác nước ngoài dài ngày. 📖
Mình vừa mới học được chữ “Warrior Mom” ngụ ý những bà mẹ trẻ vừa có con nhỏ vẫn vừa chăm con nhỏ vừa tiếp tục với công việc cường độ cao. Dẫu biết rằng điều tốt nhất vẫn là cho con bú trực tiếp, là đừng xa con khi con còn bé, nhưng không phải ai cũng có điều kiện dừng công việc hoàn toàn, nhất là tránh không phải đi công tác. Làm sao để giữ cho con được bú sữa mẹ khi mình phải đi công tác thường xuyên? Mình bắt đầu đi công tác trở lại khi bé 5 tháng, đến giờ Mary đã được 10 tháng, cám ơn Trời cho mình vẫn duy trì được nguồn sữa. Được nhiều bạn khuyến khích, mình xin chia sẻ những kinh nghiệm hút sữa và bảo quản sữa khi đi máy bay, và nhất là cho những chuyến công tác nước ngoài dài ngày.
📖
DỤNG CỤ CẦN THIẾT
Dụng cụ quan trong nhất là máy hút sữa. Mình thấy tiện nhất là Medala Pump In Style được thiết kế sẵn trong ba lô, chạy bằng điện hoặc bằng pin. Tuy có đắt hơn chút đỉnh, nhưng thiết kế gọn không choáng chỗ khi xếp hành lý và đặc biệt là chỉ mất 30 giây là có thể sẵn sàng, rất quan trọng khi mình tranh thủ hút sữa trong giờ giải lao hoặc trên máy bay. Để kín đáo các bạn có thể mua thêm áo che khi hút sữa, vừa lich sự và đảm bảo an tâm là dù ngồi ở đâu mình cũng không ngại. Mình cũng dùng bra hút sữa để rảnh tay, còn có thể tranh thủ vừa ăn hoặc vừa đánh máy tính trong khi hút sữa :) . Ngoài ra, thay vì dùng bra thông thường, bạn có thể dùng nursing bra, tháo ra ở phía trước, vừa tiện cho con bú trực tiếp mà cũng tiện khi hút sữa. Dụng cụ quan trọng thứ hai là giỏ đựng đá (cooler bag). Mình dùng giỏ đá Polar Bear có thể giữ đến 75% lượng đá trong vòng 24 tiếng. Giỏ thiết kế cũng rất chuyên nghiệp nên nếu phải đi gặp khách hàng đối tác mình thấy vẫn rất ổn. Ngoài ra, các bạn nên mang theo túi trữ sữa, túi zip loc để đựng đá, thật nhiều khăn giấy và bình nước (vì phải uống nhiều nước thì mới có sữa :))
📖
HÚT SỮA KHI DI CHUYỂN
Các bạn cố sắp xếp hành lý thật gọn nhẹ. Mình thường chỉ đem (1) balô của máy vắt sữa, (trong đó để luôn ví, passport, lap top mình để ở ngăn sau của balo rất tiện) (2) giỏ đựng đá và (3) vali kéo tay (nếu cần). Nguyên tắc hàng không chỉ được đem theo 2 kiện hành lý lên máy bay, bạn có thể giải thích máy hút sữa là “medical device” họ sẽ không tính vào 2 kiện này. Nhớ sắp xếp đồ nào vào ngăn nấy, khi lấy ra dùng thì để lại đúng chỗ đó thì sẽ không bao giờ quên, lúc cần là có. Khi bay, mình ưu tiên hút sữa ở phòng chờ (lounge), kế đến mới hút sữa trên máy bay, vì ở phòng chờ sẽ tiện xin đá và vệ sinh dụng cụ. Khi hút xong, mình để nguyên trong bình sữa, bỏ bình sữa vào túi zip loc rồi xin đá đầy túi Ziploc, cuối cùng mới bỏ túi Ziploc vào trong giỏ đá. Tiếp viên sẽ không cho bạn để sữa vào tủ lạnh của họ vì nguyên tắc an toàn, nên giỏ đá chất đầy đá giữ lạnh cho sữa là tốt nhất. Nếu phải transit, khi lên chuyến bay kế tiếp, họ có thể chặn mình lại vì đem theo đá (chất lỏng), mình cứ giải thích đây là sữa mẹ. Nếu họ hỏi em bé đâu, thì mình giải thích là đi công tác nhưng vẫn tiếp tục hút sữa. Có khi họ bắt mình bỏ đá lại, chỉ được đem sữa lên máy bay, cũng không sao, lên máy bay mình xin đá mới cũng được. Bạn nên tính toán trước khi nào hút sữa, sao cho số lần hút sữa cũng đều đặn như ở nhà, có thể lệch chút đỉnh. Tốt nhất là nên có 2 bộ hút sữa (accessories) để không cần phải rửa, nhưng nếu cần mình có thể xin nước sôi để tiệt trùng dụng cụ sau khi hút sữa vẫn được.
📖
BẢO QUẢN SỮA
Mình nghiên cứu trên babycenter thì sữa để ở nhiệt độ phòng (25 độ C) có thể để 6 tiếng, để ở ngăn mát trong tủ lạnh (hoặc là để chung với đá trong giỏ đá) thì để được 5 ngày, và nếu đông lạnh rồi thì không được rã đông, có thể để được đến 6 tháng. Vậy nên cho những chuyến công tác ít hơn 3 ngày, mình chỉ để tủ lạnh và xách bằng giỏ đá đem về. Nếu chuyến công tác dài hơn 3 ngày, khi đến khách sạn mình nhờ họ để freezer (tủ đá). Khi di chuyển mình phải dùng đá khô (dry ice), không quá 5.5lbs để giữ cho sữa không bi rã đông, và gửi giỏ đựng đá bằng checked luggage (khoang đựng hành lý trên máy bay thường sẽ rất lạnh khi bay). Bằng cách này, mình đem sữa từ Mỹ về VN chưa lần nào bị hư, ngay cả khi chuyến bay bị delay chút đỉnh.
📖
HEROES
Nuôi con nhỏ đã cực, đi công tác đã khổ, vừa nuôi con nhỏ vừa đi công tác thì dĩ nhiên là chẳng dễ dàng gì, nhưng nếu mình sắp xếp gọn gàng, cố gắng giữ kỷ luật thì việc gì làm cũng được :). Sau mỗi chuyến công tác trở về thấy con vui vẻ mạnh khoẻ, công việc của mình vẫn phát triển đều đều, thì bao nhiêu mệt nhọc đều đáng làm lắm. Go warrior moms!! J Và cuối cùng, để có được những warrior moms, kể không sao cho hết tình yêu thương và công sức của các hero dad, hero grandparents ở nhà hết lòng chăm sóc bé.