Showing posts with label personal finance. Show all posts
Showing posts with label personal finance. Show all posts

Sunday, February 23, 2020

💰...NHẬP MÔN VAY TIỀN : KHI NÀO NÊN VAY, KHI NÀO KO?


tác giả Lâm Minh Chánh.
Đối với cá nhân, vay tiền có 3 mục đích chính: 1) Vay để đầu tư vào tài sản, 2) Vay để tiêu dùng, 3) Vay để trang trải nhu cầu khẩn cấp, quan trọng.

 

VAY TIỀN ĐỂ ĐẦU TƯ


Trong đầu tư, kinh doanh, vay còn được gọi là đòn bẩy tài chính, một công cụ rất hiệu quả được nhiều doanh nghiệp, nhà đầu tư sử dụng.

Ví dụ: 

A có vốn là 100 đồng, đầu tư đạt tỷ suất lợi nhuận 15%/năm, sẽ thu được lợi nhuận là 15 đồng. Giả sử A vay thêm 120 đồng, lãi suất 10%/năm, tiền lãi A phải trả sẽ là 12 đồng.

Khi đó, tổng vốn của A sẽ là 220 đồng.

Với tỷ suất lợi nhuận 15%, thì A sẽ thu được lợi nhuận từ 220 đồng này là = 220*15% = 33 đồng.

Sau khi trả 12 đồng tiền lãi vay, A vẫn còn = 33 – 12 = 21 đồng lợi nhuận.

Như vậy, tỷ suất lợi nhuận của A đã tăng lên = 21/100 = 21%, vượt 40% so với mức 15% nếu như không vay.

- - - - - -

Vay, vì thế, được xem là đòn bẩy tài chính mà các nhà đầu tư chuyên nghiệp, các doanh nghiệp cần biết sử dụng. Có câu nói "Chưa biết vay là chưa biết kinh doanh/đầu tư".

Tuy vậy, có những doanh nghiệp, cá nhân lạm dụng, vay quá mức so với vốn. 
-
 - - - - - 
Trong ví dụ trên, thay vì chỉ vay 80 đồng, họ vay nhiều tiền hơn, ví dụ như 300 đồng.

Giả sử A đạt tỷ suất lợi nhuận 15%, thì với tổng số vốn = 300+100 = 400 đồng, số lãi A sẽ nhận được khi trả lãi vay là = 400*15% = 60 đồng. LA phải trả lãi vay = 300*10% = 30 đồng, còn lại 30 đồng lãi sau vay. Nghĩa là A đạt được tỷ suất sinh lợi sau vay là = 30/100 = 30%, gấp đôi tỷ suất sinh lợi nếu không vay.

Đòn bẩy càng lớn thì tỷ suất lợi nhuận kỳ vọng càng cao.

Nhưng nếu tình hình kinh doanh, đầu tư không thuận lợi, thay vì đạt được tỷ suất lợi nhuận 15%, A chỉ đạt được 5%.

Số lãi A sẽ nhận được khi trả lãi vay là = 400*5% = 20 đồng.

A phải trả lãi vay = 300*10% = 30 đồng, tức là A bị âm 10 đồng. Nghĩa là A đạt được tỷ suất sinh lợi sau vay là = -10/100 = -10%

Khi đó A phải dùng vốn của mình để trả lãi vay. Vốn sẽ bị thâm hụt. Trường hợp xấu, có thể dẫn đến vỡ nợ.

Về mặt nguyên tắc, thì cá nhân nên vay để đầu tư vào những "tích sản" được kỳ vọng sẽ đem lại lợi nhuận cao hơn lãi vay. Ví dụ như vay để đầu tư vào cổ phần doanh nghiệp, đầu tư chứng khoán giá trị dài hạn, mua ô tô cho vay, mua căn nhà đầu tiên, hoặc mua căn nhà thứ hai cho thuê rồi bán lại.

Thông thường thì chúng ta sẽ vay dài hạn, và trả góp lãi và một phần vốn hàng tháng. Chúng ta cần chú ý những điều sau:

1) Chọn ngân hàng có lãi suất cạnh tranh. Về mặt nguyên tắc, ngân hàng duyệt hồ sô cho vay khó sẽ có lãi suất cho vay thấp hơn ngân hàng duyệt hồ sơ dễ dàng.
2) Chúng ta phải xem xét lãi suất cho vay trong cả thời gian. Có một số ngân hàng, để thu hút khách vay, đã ưu đãi lãi vay trong 1,2 năm đầu, nhưng sau đó lại tính lãi suất vay cao hơn ngân hàng khác trong những năm sau. Vì thế chúng ta phải xem xét, so sánh lãi suất vay trong cả thời gian trả nợ.
3) Không vay quá lớn so với khả năng trả nợ của mình. Tùy theo tình hình tài chính của mỗi người, số tiền để trả lãi vay hàng tháng không nên lớn hơn X% của thu nhập hàng tháng. X có thể là 20%, 30% hay 40%, tùy tình hình từng cá nhân gia đình.
4) Không bao giờ tính quá sát số lãi phải trả. Ví dụ như một gia đình thu nhập 60 triệu, chi phí các thứ 35 triệu, để dành quỹ dự phòng 5 triệu, còn lại 20 triệu. Gia đình đó không nên dùng hết số tiền 20 triệu này để trả góp hàng tháng. Dùng khoản 12-15 triệu/tháng là vừa đẹp. Số tiền còn lại gia đình đó nên đầu tư vào tài sản có tính thanh khoản. Việc này nhằm đề phòng rủi ro lãi suất cho vay bị tăng cao theo lãi suất cơ bản của hệ thống ngân hàng, trong trường hợp xảy ra lạm phát. Năm 2008, lãi suất cho vay có của ngân hàng tăng hơn đến mức hơn 20% /năm. Nếu tính mọi thứ sát quá thì người vay sẽ rất khó khăn trong việc trả lãi vay trong những thời gian đó.


VAY TIỀN ĐỂ TIÊU DÙNG

Ông Robert Kiyosaki, tác giả bộ sách "cha giàu cha nghèo," chia tài sản ra làm 2 loại: Tích sản và Tiêu sản. Theo đó "Tích sản" là những tài sản giúp cá nhân tích lũy tiền" chẳng hạn như ô tô dùng để cho thuê là chính, đi lại cá nhân là phụ. "Tiêu sản" là những tài sản tốn tiền, và không giúp sinh ra tiền", chẳng hạn như ô tô dùng đi lại thì ít mà thể hiện thì nhiều. Ông Robert Kiyosaki khuyên chúng ta không mua, và tuyệt đối không nên vay mượn để mua tiêu sản. Tôi thì không cực đoan đến mức đó. Nhưng tôi cũng cho rằng cá nhân nên tránh việc vay tiền để mua "tiêu sản", trừ phi tiêu sản đó là quá cần thiết đối với cuộc sống. Vì khi vay để mua, chúng ta đã tạm ứng dòng tiền tương lai cho nhu cầu hiện tại.


Một số người, vì quá đam mê tiêu dùng, hoặc vì quá sĩ diện hảo, muốn "bằng anh bằng em", cộng thêm tâm lý trả góp hàng tháng cũng nhẹ tiền nên đã bị cuốn vào vòng xoáy vay– mua – trả nợ. Hết lần này đến lần khác.

Hầu hết những người tiêu dùng đều có tâm lý: trả góp hàng tháng nhẹ tiền. Thật ra thì lãi suất vay tiêu dùng của các tổ chức tài chính là rất cao.

Trong bài số 6 tôi có dùng ví dụ thật sau để hướng dẫn tính lãi suất/ tỷ suất lợi nhuận.

- - - - -
Chương trình cho vay trả góp website Thế Giới Di Động (ngày 6/2/2020)

Điện thoại iphone 11 PRO MAX 64GB, giá 33.990.000 VNĐ.

Khách hàng trả trước 50% là 16.995.000 VNĐ.

Số còn lại khách hàng vay của công ty vay tiêu dùng Home Credit, trả 1.856.000 VNĐ/tháng, trong 12 tháng. Vay của công ty FE Credit thì khách hàng trả 1.795.000 VNĐ/tháng.

Bài 6 giúp các bạn tính ra tỷ suất sinh lời năm của HOME CREDIT trong trường hợp này là = 68,17%/năm, của FE CREDIT = 57,42%/năm.


Chúng ta rất mâu thuẫn. Một đằng chúng ta nói không biết đầu tư tiền vào đâu để đạt tỷ suất sinh lời 12%-15%/năm. Một đằng chúng ta lại sẵn sàng vay trả góp tiêu dùng với mức lãi suất thật là 50%-70%/năm.

Nói một cách khác, chúng ta đang không chỉ dùng tiền của tương lai để mua nhu cầu tiêu dùng, sự sung sướng hiện tại, mà chúng ta còn mua với giá quá ĐẮT.



VAY TIỀN ĐỂ TRANG TRẢI

Mỗi chúng ta, tùy hoàn cảnh, sẽ phải vay tiền để trang trải, giải quyết những vấn đề khẩn cấp, quan trọng nào đó. Khi đó chúng ta cần phải tuân thủ những nguyên tắc sau:

1) Không vay với lãi suất quá cao. (Xem bài số 1 để biết cách tính lãi suất thật). Khi chúng ta đầu tư thì tỷ suất sinh lợi cao sẽ giúp chúng ta sinh sôi nảy nở tiền theo thời gian. Nhưng khi chúng ta đi vay, thì lãi suất cao sẽ làm cho chúng ta khánh kiệt. Do đó chúng ta cần phải nói không với những lãi suất lớn hơn 20%/năm. Đó là những vòi bạch tuộc hút "máu tiền" một cách thô bạo;
2) Không vay ngắn hạn để giải quyết việc dài hạn. Vì khi đó chúng ta sẽ cuốn vào vòng vay mượn nợ nần: vay lần sau trả cho lần trước, giật gấu vá vai.
Cách thoát ra vòng xoáy nợ nần, là chúng ta đối diện với sự thật. Hãy kiểm tra lại hết tài sản và dòng tiền, và ra quyết định bán bớt tài sản để trả nợ. Chúng ta phải biết hy sinh một phần tài sản của mình, ví dụ từ nhà 8 tỷ chuyển qua nhà 3 tỷ, từ xe 1 tỷ chuyển sang xe 400 triệu hoặc xe máy. Thay đổi như thế tuy có ảnh hưởng đến sinh hoạt hiện tại, đến "vị trí" hiện tại, nhưng chúng ta thoát được tình trạng nợ nần mà nếu xảy vỡ nợ thì hậu quả còn lớn hơn nhiều.


THẺ TÍN DỤNG

Thẻ tín dụng là một tiện nghi tuyệt vời của cuộc sống. Nó giúp chúng ta sử dụng tiền mà không cần đem theo tiền mặt, và đặc biệt không lãi suất trong thời gian 45 – 60 ngày tùy ngân hàng. Thẻ tín dụng đặc biệt cần thiết khi chúng ta đi đến các nước phát triển. Ở những nước này, nếu không có thẻ tín dụng, chúng ta bị xem như người từ trên trời rơi xuống. Thẻ tín dụng cũng rất tiện lợi trong việc mua hàng online, đặc biệt là những webite quốc tế chỉ chấp nhận thanh toán bằng thẻ tín dụng. Ngoài ra, thẻ tín dụng còn là một công cụ giúp người sở hữu thẻ được vay 80%-90% mệnh giá của thẻ, với mức lãi suất hơn lãi suất ngân hàng thấp hơn lãi suất vay tiêu dùng.

Tuy vậy, chúng ta cũng cần để ý đến những phiền phức sau đây do thẻ tín dụng gây ra:

1) Việc trả tiền bằng thẻ dễ dàng, không phải rút tiền từ ví, nên rất dễ mất kiểm soát, dẫn đến tình trạng chi tiêu vượt ngân sách;
2) Có thể bị ăn cắp thông tin của thẻ. Chúng ta cần xóa 3 số bí mật trên thẻ. Và bất cứ khi nào có giao dịch lạ, chúng ta báo ngay với ngân hàng để khóa thẻ, và đòi tiền lại;
3) Bị tự động tính tiền. Các website ở nước ngoài thường gài chế độ tự động tính tiền. Vì vậy khi hết sử dụng dịch vụ, chúng ta cần phải hủy đăng ký, gia dịch để tránh bị web tự động trừ tiền;
4) Bị tính lãi cao nếu không trả tiền đúng hạn. Chúng ta phải trả đủ số tiền đã dùng trong thời gian được miễn lãi suất (45-60 ngày). Qua thời gian đó, thì người sử dụng thẻ sẽ bị phạt với mức lãi rất cao. Đã thế, người sử dụng thẻ có thể bị các ngân hàng báo cáo lên Trung tâm Thông tin tín dụng Quốc gia Việt Nam (CIC) ảnh hưởng đến mức tín nhiệm cá nhân.
Nói tóm lại, để là người quản lý tài chính các nhân hiệu quả, chúng ta:

1) Nên vay tiền để đầu tư tích sản;
2) Tránh, giảm vay tiền để tiêu dùng;
3) Giảm tài sản để thoát khỏi nợ nần;
4) Sử dụng thẻ tín dụng một cách khôn ngoan.

Sunday, October 20, 2019

💬 ...TÀI CHÍNH LỨA ĐÔI : TIỀN BẠC PHÂN MINH, ÁI TÌNH TÍNH TIẾP




💬
Nếu bạn trai của tôi trả tiền cho bữa trưa, tôi sẽ trả tiền cho bữa ăn tối.
Nếu bạn trai của tôi trả tiền cho vé xem phim, tôi sẽ trả tiền cho bỏng ngô và nước uống.
Nếu bạn trai tôi mua cho tôi một đôi giày, tôi sẽ lấy cho anh ấy một chiếc áo sơ mi thật đẹp.
Nếu anh ấy có một ngày khó khăn, tôi sẽ giúp anh ấy 50/50.
Đừng mong được đối xử như một nữ hoàng trong khi bạn không đối xử với anh ấy như một vị vua 
🤴🏻❤️
- - - - - 
NHUNG PHẠM


💬
Nói chung phải có qua có lại. Không phải bạn yêu một người đầy tiền thì bạn sẽ không cần chi thứ gì cho anh ấy. Không phải bạn được anh ấy mua cho nhiều đồ hiệu mà bạn không cần đáp trả anh ấy. Trong tình yêu cũng cần có qua có lại thì mới bền lâu. Món đồ bạn mua không đắt bằng những món anh ấy mua cho bạn nhưng đó là tấm lòng là tình yêu mà bạn dành cho anh ấy’.

💬
Nói thật thì những người yêu nhau mà share tiền hay thậm chí có suy nghĩ rằng bữa này người kia trả bữa kia người này trả rất hiếm. Vì đa số các bạn nữ thì cứ giữ khái niệm là yêu thì bạn trai phải trả hết. Với 1 người đàn ông thoải mái có điều kiện thì nó là 1 chuyện, còn những người không có điều kiện thì nó lại là chuyện khác. Còn với 1 số loại người bẩn tính sau khi chia tay sẽ nói mình là đào mỏ các kiểu hay chỉ biết tiêu thôi vân vân và mây mây. Bản thân mình nghĩ khi chưa là cái gì của nhau thì lên share ra con trai họ không để bạn trả đâu nhưng bạn share thì họ cũng cảm thấy vui lòng đấy


💬
Nói chung là để đi kua gái thì không thể không nhắc đến các chi phí phải bỏ ra. Tuy nhiên mình xếp “tiền” vào yếu tố sau cùng bởi lẽ đây là yếu tố ít quan trọng nhất trong cả 4 yếu tố mình đã đề cập.

KHÔNG CÓ TIỀN CÓ THỂ VẪN KUA ĐƯỢC GÁI VÀ ĐÔI KHI CÓ NHIỀU TIỀN VẪN KHÔNG KUA ĐƯỢC GÁI CẦN KUA.

Cái bàn đến trong phần này là thái độ của anh em ra sao về vấn đề tiền nong với chị em để không làm ảnh hưởng đến hình ảnh, tạo ra động lực tốt cho mối quan hệ.

Quan điểm của mình là bất kể đi ăn, đi chơi ở đâu, nếu như không có thỏa thuận trước thì các anh em nên là người trả tiền. Đừng bao giờ yêu cầu bạn gái hoặc người yêu phải share hóa đơn nhất là khi bạn là người chủ động mời họ đi. Có nhiều tiêu nhiều, có ít tiêu ít, nếu có nhiều tiền, vào nhà hàng ăn một bữa vài triệu, ít thì ngồi quán vỉa hè 2 người 100k, tất cả đều do bạn quyết định, vì vậy hãy chủ động trong quyết định chi tiêu của mình.

Chi phí đi ăn đi chơi cho hai người không quá lớn, nhưng sự tôn nghiêm của đàn ông thì rất lớn, vì thế đừng hạ giá sự tôn nghiêm của bạn bằng thỏa thuận cưa đôi hóa đơn. Rõ ràng là tốt, nhưng nhiều lúc rõ ràng quá lại trở thành vật cản cho sự phát triển của mối quan hệ, có những thứ để mù mờ một tí tốt hơn. Gái khi họ đã thực sự quan tâm đến bạn thì họ sẽ không để cho bạn phải chịu mọi phí tổn (quá đà) một mình, họ sẽ tự động chia sẻ bằng cách này hay cách khác.
Thế nên nếu gái chủ động cầm hóa đơn thanh toán (thi thoảng họ làm vậy) thì cứ kệ, việc để họ thanh toán hóa đơn là bình thường, cho thấy bạn tôn trọng quyết định của họ và nó không làm giảm sự tôn nghiêm của bạn đâu.

Việc thể hiện ra mình là một người đàn ông “thoáng tính” chưa bao giờ là một việc xấu cả, nó luôn luôn tạo ra ấn tượng tốt với gái và là nhân tố tốt để thúc đẩy mối quan hệ.

NGƯỢC LẠI, VIỆC GÁI CÓ SẴN SÀNG CHIA SẺ “TÌNH PHÍ” HAY KHÔNG TUYỆT ĐỐI KHÔNG PHẢI LÀ ĐIỂM MẤU CHỐT ĐỂ BẠN ĐÁNH GIÁ VỀ HỌ.

Trường hợp kinh điển nhất trong kinh nghiệm của mình, cô gái duy nhất không bao giờ trả tiền đi ăn đi chơi cùng mình chính là vợ mình bây giờ. Vì cơ bản thì vợ mình là người rất sòng phẳng và thoáng tính trong chi tiêu, nhưng vì quá thoáng nên vợ mình coi chuyện chi cho mấy thứ đi ăn đi chơi là chuyện nhỏ, không đáng phải tính tới và dĩ nhiên là mình phải trả. Và mình cũng nghĩ đó là chuyện không đáng phải nói đến nên giờ nó đã trở thành tập quán gia đình...

Đọc đến đây nhiều anh em sẽ xì mũi kiểu “ngu như ông, đi đâu cũng trả tiền thì quê tôi đầy!” còn gì mà phải bảo? Thật ra thì không phải vậy, mình cũng có một “điểm quyết liệt” liên quan đến tiền trong mối quan hệ với phụ nữ đó là không ai được kiểm soát tài chính của mình. Bất kể mối quan hệ đang ở giai đoạn nào, nếu phụ nữ quan tâm tới việc mình có bao nhiêu tiền, kiếm được bao nhiêu và tỏ ra kiểm soát việc mình tiêu tiền như thế nào thì mình sẽ next ngay dù người đó có tốt đến thế nào đi nữa.

Rất khó để dạy nhau cách tiêu tiền sao cho đúng, nhưng trong khuôn khổ bài viết này đang bàn đến việc làm sao để kua gái thì kinh nghiệm của mình là nên “thoáng”, “thoáng” sẽ giúp bạn kua gái dễ hơn, còn lại thì... ai cũng có những tiêu chuẩn riêng của mình.

Chi phí cho chuyện ăn chơi là nhỏ, nhưng quà cáp thì lại là chuyện lớn. Đang kua gái thì đàn ông thường có xu hướng tặng quà có giá trị để gây ấn tượng với cô gái của mình. Lời khuyên của mình là trong giai đoạn tìm hiểu, gây ấn tượng thì không nên tặng quà có giá trị lớn. Việc đưa vật chất vào trong giai đoạn này có thể làm cho bộ lọc của các bạn bị nhiễu, gái thực sự nghiêm túc khi nhận quà họ sẽ nghĩ đây là một món nợ phải trả, họ sẽ không còn cảm thấy thoải mái trước sự quan tâm của bạn nữa.

Dĩ nhiên ngày nay gái cũng có nhiều kiểu, có những người sẽ lợi dụng sự quan tâm của bạn để kiếm một ít lợi ích vật chất, nhưng nên nhớ là nhận định và quyết định là ở bạn, người ta gợi ý bạn mua quà, mua hay không mua là ở bạn, quyết định là ở bạn, vì thế đừng bao giờ than vãn phụ nữ phụ bạc hay đào mỏ, chỉ có đàn ông ngơ ngáo và không quyết đoán thôi...
- - - - - 
DOWNFALL, LINKHAY

Wednesday, August 15, 2018

💰💰…TÀI CHÍNH VỢ CHỒNG: AI LÀ NGƯỜI GIỮ TIỀN?




📖
Phụ nữ trước giờ luôn là người chăm lo cho tài chính gia đình nhưng không phải ai cũng khéo vun vén nên trường hợp vợ đoảng, không thể quản chi tiêu hợp lý do bệnh “ghiền” mua sắm hay lén giúp đỡ cho gia đình của riêng mình không phải hiếm. Lúc đó, các ông chồng thường phải đứng ra đảm nhận trọng trách này trong gia đình. Do đó, không quá khó để bắt gặp cảnh những ông chồng phát tiền tiêu cho vợ hàng ngày. Tuy nhiên, song song với các trường hợp vợ đoảng thì cũng có nhiều ý kiến cho rằng các ông chồng một khi “tay hòm chìa khoá” thì trở nên chi li như đàn bà, mất hết vẻ đàn ông. Như trong bài “Tiền anh – tiền tôi- tiền của chúng ta”, tác giả Tố Trâm có nêu một ý: “Gặp người chồng nắm giữ và quyết định toàn bộ chi tiêu trong gia đình, người vợ thường cảm thấy khổ sở, thiếu tự tin do phải sống một cách thiếu thốn, mất đi sự thoải mái tự do. Vì thế, hình ảnh người đàn ông lý tưởng cũng dần mất đi trong mắt người vợ và tình yêu cũng theo đó mà lụi tàn”.

?

VẬY, PHỤ NỮ HAY ĐÀN ÔNG NÊN LÀ NGƯỜI GIỮ TRÁCH NHIỆM QUẢN LÝ TÀI CHÍNH TRONG GIA ĐÌNH?

Trên thực tế, không có một câu trả lời chính xác cho câu hỏi ai là người nên giữ vai trò nhạy cảm này trong gia đình. Điều đó thật ra phụ thuộc vào hoàn cảnh cụ thể và suy nghĩ của cá nhân người trong cuộc. Ai cảm thấy mình đảm nhận được thì cứ nhận. Nếu một trong hai người cảm thấy khó khăn trong việc quán xuyến chi tiêu, hãy nhờ đến sự giúp đỡ của người còn lại. Xã hội hiện nay bình đẳng, phụ nữ cũng ra ngoài làm việc thì không có gì lạ khi đàn ông là người vun vén tài chính cho gia đình. Điều quan trọng nhất không phải ai làngười giữ tiền, mà là cách giữ sao cho hợp lý vì không một ông chồng hay bà vợ nào muốn mình đi làm cật lực để kiếm tiền rồi sau đó phải ngửa tay xin người bạn đời của mình từng đồng.

Vì lý do đó, các chuyên gia khuyên rằng các cặp vợ chồng nên ngồi lại và cùng bàn bạc xem đâu là giải pháp tốt nhất cho tài chính của gia đình mình.

Có hai cách mà các cặp vợ chồng thường dùng đó là:


1

 TIỀN AI NẤY GIỮ, MỖI NGƯỜI TỰ QUẢN CHI TIÊU CÁ NHÂN VÀ MỖI NGƯỜI LÃNH TRÁCH NHIỆM CHI CẢ CHO MỘT SỐ KHOẢN TRONG GIA ĐÌNH.


 Ví dụ như trong nhà, chồng nhận phần lo tiền học cho con và tiền điện nuớc còn vợ lo các khoản chi tiêu khác hàng ngày cho gia đình. Còn lại thì ai chi cho việc gì thì tự quản việc đấy, không ai đụng chạm vào tiền bạc của người kia.

Mặt lợi của việc này là cả hai vợ chồng đều có đóng góp vun vén vào tổ ấm và vẫn giữđược tự do chi tiêu cá nhân. Xét ra cũng rất khó kiểm soát 100% thu nhập của ngườibạn đời bởi nhiều người ngoài lương còn có thưởng, có lợi nhuận từ kinh doanh bên ngoài nên nếu người kia muốn giấu thì làm sao mà biết được nên thôi không quản làtốt nhất. Một lý do nữa là vì có nhiều người cho rằng giữ tiền của người bạn đời làkhông hợp lý. Một là gây khó khăn cho người kia khi cần chi tiêu gấp. Hai là một trong hai người giữ hết tiền thì có khi sinh thêm tật xấu. Vợ thì có thể mua sắm hay làm đẹp quá trớn, chồng thì có dễ la cà quán xá, tiêu tiền vào các thiết bị công nghệ. Nên vợ chồng tự giữ tiền có khi còn tốt hơn là một người giữ cho cả hai.

Tuy nhiên, mặt trái của cách này là vợ chồng mất đi sự giao tiếp và gắn bó trong tình cảm vợ chồng. Vợ chồng không thể sống theo kiểu công nghiệp và phân công rõ ràng như thế bởi vợ chồng còn rất nhiều cái chung nhau như con cái, sửa chữa và sắm sửa thêm cho tổ ấm. Không thể rạch ròi từng chút một những việc nhỏ như thế được. Ngoài ra, nếu vợ chồng không quan tâm gì về thu nhập của nhau cũng có thể tạo điều kiện cho sự xuất hiện của những cái xấu như cờ bạc, rượu chè hay lén gửi tiền cho nhà cha mẹ…


2

 MỖI NGƯỜI TỰ QUẢN CHI TIÊU CÁ NHÂN VÀ MỖI NGƯỜI ĐÓNG GÓP VÀO QUỸ CHUNG CHO CÁC KHOẢN CHI TRONG GIA ĐÌNH.


Cách này cũng tương tự như cách trên nhưng thay vì mỗi người nhận trách nhiệm chi trả một số khoản thì bây giờ gộp chung vào một quỹ cho tất cả các khoản. Mặt lợi mặt hại cũng tương tự như cách trên. Ngoài ra, cách này còn có thể phát sinh thêm tranh cãi quyết định ai là người giữ quỹ chung đó và tệ hơn có thể kéo theo nghi ngờ lẫn nhau khi chi tiêu không hợp lý hay thiếu minh bạch.

Vì thế, chuyên gia các vấn đề hôn nhân và gia đình Nguyễn Thị Kim Bắc (tổng đài tư vấn 1088 Bưu điện TP HCM) nhận xét, trường hợp những cặp vợ chồng mà cả hai đều độc lập, tự chủ về kinh tế, có thu nhập cao hoặc có thừa kế, người này không muốn phụ thuộc kinh tế vào người kia. Bà cho rằng, trong gia đình ai giữ tiền không phải vấn đề, một quỹ, hai quỹ không quan trọng bằng việc vợ chồng có niềm tin với nhau và có trách nhiệm với gia đình. Tương tự như ý kiến của bà Kim Bắc, tiến sĩ tâm lý Vũ Gia Hiền (Hội Khoa học Tâm lý và Giáo dục TP HCM) mặc dù không tán đồng quan điểm mỗi người một quỹ nhưng cũng đồng ý rằng quan trọng là vợ chồng thì nên có ý thức thông báo cho nhau về các khoản thu nhập đồng thời hỗ trợ giám sát lẫn nhau. Từ đó, tình cảm vợ chồng càng thêm gắn bó, giảm thiểu tối đa nguy cơ cho các tật xấu ảnh hưởng đến hạnh phúc vợ chồng.


Tóm lại, câu trả lời tốt nhất ở đây là cả hai cùng giữ.

Theo lời khuyên của các chuyên gia, cởi mở thoả thuận cách quản lý tài chính trong gia đình ngay từ đầu là điều nên làm nhằm tránh xung đột trong quá trình chung sống.

Công khai thu nhập.
Ngoài thu nhâp hang tháng, còn có những khoản thu bất ngờ như thưởng hay công việc làm them. Những khoản này người kia không thể biết được 100% nên không khó để làm “quỹ đen”. Nhưng tốt nhất là luôn công khai những khoản này, qua đó vợchồng cùng biết để tích lũy và sử dụng tài chính hiệu quả hơn.


Cần có một khoản dự phòng nho nhỏ
Khoản tiết kiệm nhỏ này rất hữu ích khi mà gia đình, con cái bất ngờ cần đến như tiền mừng hay trong trường hợp ốm đau. Lúc đó gia đình vẫn có thể xoay sở được mà không làm ảnh hưởng tới việc chi tiêu hàng ngày.


Theo dõi ngân sách thu, chi từng tuần, từng tháng.
Việc này không phải là chi li trong đời sống mà nó là kinh nghiệm thực tế để mỗi gia đình điều tiết được tài chính một cách hiệu quả hơn.


Không nên cố định chi tiêu hàng tháng, phải linh hoạt nhất là những tháng có phát sinh.
Trong chi tiêu hang ngày, cần có sự cân đối theo thời giá thị trường, vì lương không tăng, trong khi giá cả biến đổi gằng ngày, nên bắt buộc phải linh hoạt, nhưng trên tinh thần cân đong đo đếm cẩn thận.


Cần có khoản tiết kiệm.
Khoản tiết kiệm có thể nhỏ nhưng rất cần để làm đảm bảo khi về già. Có nhiều cách như mỗi tháng dành một khoản trong thu nhập của hai vợ chồng để gửi tiết kiệm, hoặc mua bảo hiểm.


Mỗi người vẫn cần có tài khoản riêng biệt nhằm chi tiêu cá nhân
Tài khoản này nên được phải công khai, thống nhất trên một số nguyên tắc nhất định mà cả hai cùng đồng thuận sau khi đã chi cho các khoản chi hàng tháng và các khoản tiết kiệm bắt buộc. Chúng sẽ dành cho chi tiêu cá nhân như gặp gỡ bạn bè, tiếp khách của mình, phụ giúp gia đình.


Phải giải quyết ngay những bất đồng về tài chính.
Trong cuộc sống hàng ngày không thể tránh khỏi những bất đồng giữa các thành viên trong gia đình về một vấn đề nào đó như chi tiêu cho cá nhân không hợp lý, minh bạch, cái gì cần được ưu tiên. Do vậy cần có sự trao đổi và thống nhất rõ ràng về tàichính giữa các thành viên trong gia đình trên nguyên tắc bình đẳng và cùng sẻ chia.


Tài chính thường là nguyên nhân khiến cho hôn nhân đổ vỡ nhưng chỉ cần vợ chồng cởi mở trao đổi và tin tưởng nhau thì vấn đề nhạy cảm này không thể thể làm rạn nứt tình cảm vợ chồng được.

📖
3

ĐÓNG GÓP CHO GIA ĐÌNH THEO KHẢ NĂNG CỦA MÌNH, VÀ DUY TRÌ KHÔNG GIAN CÁ NHÂN ĐỂ CÒN THỞ VÀ CÒN YÊU NHAU.  

Trước khi kết hôn, tôi suy nghĩ và nói chuyện với người yêu rất nhiều về chuyện này. Chúng tôi có chung nhiều quan điểm về tầm quan trọng của tiền bạc, thế nào là cuộc sống thoải mái, ngôi nhà mơ ước ra sao. Kiểu của tôi khác với cả ba kiểu trên. Tôi và chồng xác định những khoản tiêu chung trong gia đình (tiền ăn, tiền nhà, tiền điện, tiền internet, tiền đi ăn ngoài), sau đó mỗi người nhận trả một số khoản. Còn ai kiếm được bao nhiêu và tiêu bao nhiêu, người kia sẽ không xen vào.

Chúng tôi không có tài khoản tiết kiệm chung. Việc phân chia cho các khoản cố định hằng tháng cũng không phải 50-50 mà dựa vào tương quan thu nhập của hai người. Nếu người chồng kiếm được gấp đôi người vợ thì khoản đóng góp cũng cao gấp đôi, và ngược lại. Những khoản chi tiêu cho gia đình hai bên, thì chúng tôi thỏa thuận gia đình ai người đó sẽ bỏ ra. Những khoản lớn cần mua chung và sử dụng chung, hay những chuyến du lịch, hai người chia đôi, hoặc người này trả tiền máy bay thì người kia trả tiền nhà, người này trả tiền ăn thì người kia mua vé xem phim, đại loại vậy.

Tôi và chồng đã áp dụng mô hình này suôn sẻ trong hơn hai năm và thấy cách tiếp cận này có rất nhiều lợi ích:

1. Tránh được nhiều căng thẳng và mâu thuẫn không cần thiết từ vấn đề tiền bạc
Những người phụ nữ một tay cai quản chi tiêu trong gia đình tôi biết, thường hay than thở rằng chồng tiêu xài hoang phí, không biết nghĩ xa xôi cho gia đình. Trong khi đó, người chồng lại ấm ức, sao vợ mình tiêu tiền nhanh hết vậy, vừa mới đưa tháng lương mà đã lại đòi thêm. Nhiều khi chồng phải "xin" vợ tiền để mua sắm hoặc đi chơi với bạn, còn vợ thì rình rập xem chồng có quỹ đen quỹ đỏ không. Những ức chế này rất dễ gây đến hiểu nhầm, thậm chí cãi vã.

2. San sẻ trách nhiệm giữa hai người
Câu cửa miệng của nhiều phụ nữ là "đàn ông không biết nghĩ xa đâu", và hệ quả suy ra là, hễ chồng có tiền là vợ phải thu ngay đút vào túi. Có những người khác, lại tự hào khoe rằng, chồng tôi không hề quan tâm đến việc tôi chi tiêu ra sao, tôi cứ nói cần bao nhiêu là đưa bấy nhiêu. Cả hai điều này tôi đều không đồng ý, vì đối với tôi, việc quản lý tiền bạc là một trách nhiệm, cũng như nấu ăn vậy, có người thích làm có người không, nhưng đều cần thiết trong sự vận hành bình thường của một gia đình. Vì thế, tôi cũng không coi việc người chồng hoàn toàn phó thác chi tiêu cho vợ là một sự ưu ái.
Chồng tôi chịu trách nhiệm chi trả tiền đi chợ và nắm rất rõ số tiền mua thức ăn của hai người trong một tháng trung bình là bao nhiêu. Thậm chí, chỉ cần nhìn qua giỏ mua đồ là có thể đoán được gần chính xác số tiền sẽ phải trả. Những người chồng mỗi tháng phải chi trả tiền điện nước, tiền nhà, hoặc tiền học cho con..., chắc chắn sẽ không bao giờ nhiếc móc vợ "sao không biết vun vén, khéo ăn thì no, khéo co thì ấm như người ta?".

3. Tăng đối thoại và hợp tác
Một người bạn nhận xét rằng, cách của tôi không phù hợp với những người đàn ông tiêu xài hoang phí. Ví dụ người chồng chỉ làm tròn trách nhiệm với những khoản đã thỏa thuận mỗi tháng, rồi sau đó mỗi ngày đi mời bạn bè nhậu nhẹt, không để dành chút nào, thì làm sao có tiền cho những khoản lớn như mua nhà?

Tôi coi hôn nhân là một sự hợp tác giữa hai người trưởng thành với trách nhiệm và quyền lợi tương đương, tờ đăng kí kết hôn là một bản hợp đồng được hai bên ký với nhau, có sự làm chứng của nhà nước. Vì là sự hợp tác, mọi mục tiêu chung đều nên được hai bên đồng thuận và cùng nhau cố gắng. Khi người vợ cho rằng chồng mình không có khả năng tiết kiệm, không có đủ sự tự chủ để từ chối lời mời của bạn bè, không có đủ suy nghĩ để tính toán mỗi tháng mình cần để dành bao nhiêu thì sau mấy năm sẽ mua được nhà, thì người vợ ấy hoặc đã chọn sai người để lấy, hoặc đã thất bại trong việc đối thoại với chồng, hoặc đã tự hạ thấp chồng mình, coi người đàn ông đấy không đủ phẩm chất và năng lực của một người trưởng thành.

Tôi biết quá nhiều người phụ nữ o bế con trai và làm thay chồng tất cả mọi việc, rồi lại than mệt, than bất công, than khổ. Nhưng từ trong suy nghĩ "đàn ông không thể giữ tiền", họ đã coi nhẹ và tước đi quyền làm người trưởng thành có ý thức của chồng mình. Tại sao cùng là người, cùng có cái đầu biết nghĩ mà vợ thì biết chắt chiu, còn chồng thì không? Thường thì câu trả lời rất đơn giản, vì chồng biết vợ đã chắt chiu hộ mình rồi.

Với câu hỏi của bạn, tôi nói, nếu hai người đã thỏa thuận cùng đạt mục tiêu mua nhà thì họ nên cùng phấn đấu. Nếu quả thật người chồng vô trách nhiệm đến mức không thể để dành được một chút nào thì người vợ phải xem lại cuộc hôn nhân. Không ai thay đổi được người khác và cứ suốt đời lo lắng thay, chắt bóp thay, thì đó là mối quan hệ mẹ - con, đâu phải quan hệ ngang bằng của vợ chồng.

4. Tôn trọng tự do cá nhân
Một cô bạn khác của tôi đã bâng quơ nhận xét chồng là "thanh niên nên vẫn còn thích lúc nào cũng phải có tiền trong túi". Tôi phì cười, thấy bạn mình thật vô lý. Thanh niên hay người già, ai chẳng tự tin hơn khi có tiền trong túi. Bản thân tôi sẽ không hề vui khi đồng tiền mình kiếm ra lại bị người khác tước đoạt.

Khi tôi mới đi làm, mẹ tôi luôn giục giã tôi đưa tiền lương để giữ hộ. Tất nhiên tôi từ chối thẳng thừng và cảm thấy mình không được tin tưởng. Tôi đã đủ lớn để biết lo cho tương lai và cuộc sống của mình, tại sao mẹ vẫn cho rằng tôi sẽ chi tiêu tùy hứng, không có ý thức dành dụm? Khi bị cự tuyệt, mẹ tôi rất phiền lòng, cũng vì đã quen với việc kiểm soát mọi nguồn tiền trong nhà, cứ luôn miệng ca cẩm rằng tôi không đưa vì sợ mẹ tiêu mất. Việc một đứa con không chịu đưa tiền lương cho mẹ, cũng không cho mẹ biết mình kiếm được bao nhiêu, đối với mẹ tôi, vừa là một sự đề phòng, vừa là không ngoan. Còn đối với tôi, chỉ đơn giản là tôi không muốn bị kiểm soát và cần được tôn trọng.

Vì thế tôi không hiểu nổi những người vợ muốn kiểm soát tiền của chồng mình. Cũng có nhiều người nói rằng chúng tôi quá rạch ròi và như thế sẽ "không tình cảm". Tôi không đánh đồng chuyện tiêu tiền chung với tình cảm mặn mà. Tôi và chồng tôi coi nhau là "bạn đời", nghĩa là hai người bạn cùng nhau xây dựng một cuộc đời chung, nên chúng tôi không phải xin phép hay giấu diếm nhau nếu muốn mua một món đồ gì đó. Chúng tôi đủ tin tưởng lẫn nhau để hiểu rằng, khi người kia mua, đó là một quyết định về tài chính đã được cân nhắc và nằm trong khả năng, chứ không phải sự hồ đồ hay ngẫu hứng của một đứa trẻ chưa biết suy xét.

Một chị bạn đã ly hôn, nói với tôi: "Sau vài năm đau khổ vật vã và oán trách người chồng cũ, chị rút ra rằng, trước khi trông mong ai làm điều gì đó cho mình, hãy tự làm trước đã. Mình phải vui thì mới làm người khác vui được". Nếu muốn đi xem phim mà rủ chồng không đi, thì hãy tự đi hoặc rủ bạn mình đi cùng, thay vì ngồi đó hậm hực vì chồng không chiều theo ý. Như vậy mình vừa không được xem phim, mà cả hai lại bực mình.

Tôi vẫn bỏ tiền đi học tiếng Pháp, mua cây treo cửa sổ. Còn chồng thì bỏ tiền đầu tư để được xem Ngoại hạng Anh. Không ai phải lén lút bỏ tiền riêng, hay sợ sệt người kia tra hỏi "mua hết bao nhiêu thế?".

Chúng tôi đóng góp cho gia đình theo khả năng của mình, và duy trì không gian cá nhân để còn thở và còn yêu nhau.




Sunday, October 26, 2014

[Excel] - Công cụ quản lý tiền bạc cá nhân bằng JARS

bài của Kehoachcuocdoi.com



DOWNLOAD EXCEL FILE

Trong công cụ này, ngoài sheet Master mỗi sheet là một JARS. Bạn sẽ kiểm soát được tài khoản đó còn bao nhiêu, bạn đã sử dụng bao nhiêu cho việc gì. Ngoài ra, với công cụ này bạn có thể ước lượng được thời gian để có thể đạt được khoản tiền cần dùng cho một việc cụ thể. Mục đích lớn nhất của phương pháp JARS này là chúng ta có thể đạt được những kế hoạch tài chính cá nhân quan trọng mà không ảnh hưởng nhiều đến các khoản chi tiêu khác.

Khi bạn cập nhật thu nhập mỗi tháng vào bảng thu nhập thì số tiền sẽ đuợc phân vào các tài khoản theo tỉ lệ chúng tôi đã đề cập trong bài truớc:

NEC – tài khoản chi tiêu cần thiết: 55%

LTSS – tài khoản tiết kiệm tiêu dùng tương lai: 10%

EDU – tài khoản giáo dục: 5%

FFA – tài khoản tự do tài chính: 10%

PLAY – tài khoản hưởng thụ: 10%

GIVE – tài khoản từ thiện: 10%

Tỉ lệ trên là theo nghiên cứu phù hợp cho tất cả mọi người, chúng tôi không khuyến khích các bạn thay đổi tỉ lệ. Tuy nhiên đối với mỗi người khác nhau vào những thời điểm khác nhau bạn sẽ cần những tỉ lệ khác nhau. Bạn cũng có thể điều chỉnh tỉ lệ đó bên trong công cụ này.

Bạn có thể xem thêm một vài hình ảnh về công cụ này.








ĐỌC THÊM:

Phương pháp quản lý tiền bạc cá nhân JARS được phát minh bởi T. Harv Eker (tác giả quyển Secret of Millionaire Mind), là bậc thầy về diễn thuyết, đã thiết kế hàng chục khoá học ngắn và dài hạn về phát triên cá nhân. Ông được mênh danh là “trainer of trainers”

Phương pháp JARS là phương pháp những cái hũ, bởi tiền của bạn sẽ được chia đều cho 6 cái hũ tượng trưng cho 6 tài khoản cá nhân.

Phương pháp quản lý tiền bạc Jars


Hãy hình dung khi bạn nhận được thu nhập mỗi tháng (có thể là tiền lương, hoặc tiền từ bố mẹ, hoặc bất cứ nguồn thu nào khác, ít hay nhiều không quan trọng). Số tiền đó sẽ được chia cho các hũ được dánh dấu như sau với số phần trăm tương ứng.
Neccessities (NEC) -Tài khoản chi tiêu cần thiết 55%
Long term saving for spending account (LTSS) – Tài khoản tiết kiệm tiêu dùng cho tương lai 10%
Education account (EDU) – Tài khoản giáo dục 5%
Financial Freedom Account (FFA) – Tài khoản tự do tài chính 10%
Play – Tài khoản hưởng thụ 10%
Give - Tài khoản từ thiện 10%

Khi bạn nhìn vào những tài khoản trên, có thể bạn sẽ thắc mắc là có vẻ 1 số tài khoản nó hơi trùng lập với nhau, nhưng thật sự thì mỗi tài khoản đều có mục đích và tác dụng riêng đấy.
1. Neccessities (NEC) -Tài khoản chi tiêu cần thiết 55%

Đây là tài khoản tiêu dùng cho những chi phí cần thiết của bạn, như là ăn uống đi lại, kể cả mua sắm những thứ cần thiết cho bản thân. Có thể bạn sẽ thắc mắc là nhu câu mỗi người khác nhau, liệu 55% có thể đủ hãy không. Thật sự là thống kê cho thấy thì 55-60% này sẽ là đủ cho bạn, nếu bạn thấy bạn cần hơn, chứng tỏ việc chi tiêu của bạn chưa đủ hợp lý.
Tác dụng của tài khoản này là để cho bạn biết được giới hạn chi tiêu của mình là bao nhiêu, từ đó bạn sẽ thay đổi lối sống cho phù hợp. Còn khi bạn chưa bao giờ lên kế hoạch rõ ràng, bạn thường sẽ chi tiêu vô tội vạ và lấn vào các tài khoản khác.
2. Long term saving for spending account (LTSS) – Tài khoản tiết kiệm tiêu dùng cho tương lai 10%

Tài khoan này bạn sẽ phải để đó 1 khoản thời gian khá lâu để cho những chi tiêu lớn trong tương lại. Ví dụ như khi còn đi học, bạn muốn sắm con điện thoại mới, hay con laptop, thì đây là khoản để bạn để dành cho những chi tiêu đó (vì nó lớn đối với bạn). Hoặc còn khi bạn đã đi làm, thì khoản này để cho bạn dành dụm mua những món lơn hơn, như là sắm xe, mua nhà, danh dụm cho đám cưới v.v…
Tác dụng của tài khoản này là để bạn thấy rõ được mục đích mình nhắm tới là gì, và tiết kiệm tiền từ từ cho việc đó. Những khoản chi tiêu lớn này bạn cần có kế hoạch lâu dài, chứ không nên là tới lúc đó mới dùng hết tiền của mình đi mua, rồi nó sẽ ảnh hưởng tới nhưng khoản chi tiêu khác
3. Education account (EDU) – Tài khoản giáo dục 5%

Đây là tài khoản giáo dục cho chính bạn, tức là để cho bạn nâng cấp bản thân. Tài khoản này có thể được chi tiêu vào các khoản như cho các khoá học nâng cấp bản thân, mua sách vở tài liệu học tập. Và hãy nhớ đây là tài khoản giáo dục cho chính bạn, bạn phải chi tiêu hợp lý để nâng cấp bản thân liên tục, có như vậy bạn mới đảm bảo được giá trị bản thân
Tác dụng của tài khoản này là bắt b

ạn phải liên tục đâu tư vào chính bản thân mình, bởi đây sẽ là khoản đâu tư sinh lời nhất của bạn
4. Financial Freedom Account (FFA) – Tài khoản tự do tài chính 10%

Có thể khai niệm này rất mới đối với bạn, nói đơn giản thì đây là tài khoản dùng để đầu tư. Có nhiều cách để đầu tư (mình sẽ nói rõ hơn thông qua những chủ đề khác) nhưng ví dụ bạn có thể dùng để chơi chứng khoán, hoặc để dành khi nào nhiều nhiều có thể hùn hạp làm ăn với bạn bè, thâm chí mở 1 cửa hàng nhỏ, thậm chí là để mở công ty.
Tác dụng của tài khoản này là để cho bạn lúc nào cũng có sẵn 1 sô tiền cho những mục đích đâu tư trong tương lai, chứ không phải tới lúc đó bạn mới đi gom tiền. Và lý do mà tên tài khoản này là Financial Freedom, bởi vì chỉ có đầu tư (hợp lý và hiệu quả) thì mới có thể giúp bạn làm giàu, và đạt được tới Financial freedom, khi mà mọi chi tiêu của bạn sẽ được những lợi túc từ đâu tư chi trả hết, lúc đó bạn ko cần phải đi làm nhưng vẫn có thể sống thoải mái
5. Play – Tài khoản hưởng thụ 10%

Vâng, đây thật sự là tài khoản để bạn xài để thoả mãn nhưng nhu cầu xa xỉ của bản thân bạn. Có thể bạn cần một cái áo mới (chỉ là tại vì bạn thích, chứ không phải vì nhu cầu), mua đĩa game, đĩa nhạc mới. Thậm chí là để đi du lịch, ăn uống bù khú với bạn bè. Và hãy nhớ, đây là khoản tiêu xài BẮT BUỘC mỗi tháng, cho dù bạn đang cực kỳ dè sẻn chi tiêu, nhưng phải luôn để ra 1 khoản cho chính bản thân bạn. Khoản này có thể gom lại vài ba tháng để xài một lần, nhưng bạn ko được để đó quá lâu.
Tác dụng của tài khoản này là để cho bạn thưởng cho bản thân (sau 1 tháng cực khổ kiếm ra tiền), và chỉ có như vậy bạn mới thấy tiền mình kiếm ra, mình được hưởng thụ, thi bạn sẽ có nhiều động lực để kiếm thêm nhiều tiền hơn

6. Give – Tài khoản từ thiện 10%

Đây là tài khoản để bạn cho người khác, có thể là đi quyên góp từ thiện, giúp các trẻ em nghèo. Có rất nhiều những hoạt động mà bạn có thể dành số tiền này vào. Tài khoản này có thể giảm xuống 5% nếu mà tài khoản chi tiêu cần thiết của bạn cần lên 60%. Nhưng luôn phải nhớ dành ra 1 khoản để giúp người khác.
Tác dụng của tại khoản này là theo Law of attraction, khi bạn cho đi, bạn sẽ được nhận về … giúp được người khác bạn tất nhiên sẽ vui hơn nhiều, nhưng với chính bản thân bạn, nó cũng sẽ giúp cho bạn nhận được những món tiền nhiều hơn trong tương lai.
Vậy bây giờ làm sao để bắt đầu luyện tập phương pháp JARS?

+ Hãy dành ra thời gian để ngồi tình toán lại tiến bạc cá nhân của chính bạn.

+ Đầu tiên hãy ghi ra số tiên bạn sẽ có mỗi tháng là bao nhiêu, rôì chia đều cho các tài khoản theo tỉ lệ nêu trên

+ Đối với FFA, hãy nhân số tiền mình sẽ có mỗi tháng với 6 tháng, 1 năm, 3 năm. Mục tiêu là để bạn sẽ có được trong đầu số tiền mình có thể dùng để đầu tư trong giai đoạn 6 tháng sắp tới, hay 1 hoặc 3 năm tới là bao nhiêu. Khi đã có con số trong đầu, bạn sẽ dễ dàng kiếm được chỗ thích hơp cho nó. Còn hiện tại thì có thể bạn ra mở 1 tài khoản tiết kiểm ở ngân hàng, để mỗi tháng bạn sẽ bỏ vào đúng số tiền trong FFA vào đó. Nếu bạn chưa có dự định đầu tư trong tương lại gần, có thể bạn để tiết kiềm dài hạn để có được lãi suất tốt hơn.

+ Đới với LTSS, bạn hãy đat cho mình một mục tiêu trong tương lai là bạn sẽ phải mua cái gì đó có giá trị khá lơn. Rồi từ LTSS bạn có mỗi tháng, hãy tính thử trong bao lâu bạn sẽ có đủ, từ đó hãy đặt quyết tâm với bản thân để hướng tới mục tiêu đó

+ Còn EDU, nếu trước mắt bạn ko có những dự tính lớn lao (như đóng tiền để tham dự những khoá học này kia) thì hay nghĩ xem những sách vở tài liệu gì bạn có thể mua được để đọc, học hỏi và nâng cấp bản thân (ví dụ như để mua Tôi tài giỏi chẳng hạn). Hãy nhớ, bây giờ bạn đã có 1 khoản cho chuyện đó, nên phải tự thúc đẩy chính bản thân mình phải tìm tòi học hỏi nhiều hơn nữa. Kiến thức không bao giờ free, bây giờ bạn đã có tiền, tại sao ko đi mua thêm kiến thức cho mình.

+ Với NEC, hiện giờ bạn đã biết giới hạn chi tiêu cần thiết hàng tháng của mình là bao nhiêu, bạn có thể so sánh với trung bình tiêu xài của bạn trước giờ, nếu nó nhiều hơn số tiền bạn có trong NEC, thì hãy bắt đâu ngồi suy nghĩ để cắt giảm chi tiêu của mình. Chắc chắn khi ngồi tính lại, bạn sẽ thấy được những khoản ko cần thiết mà bạn có thể hoàn toàn bỏ đi, và nhất là khi bạn đã có 1 con số cụ thể làm giới hạn, bạn sẽ rất dễ dàng điều chỉnh lại thói quen tiêu xài.

+ Chắc chắn đa số sẽ rất hứng thú với PLAY, bởi vì đây là để bạn hưởng thụ bản thân mình. Hay tiêu xài cho nó thật hợp lý (bởi nó cũng không quá nhiều), và cho đáng công sức mình đã bỏ ra (bởi vì nó sẽ đủ để bạn tự thưởng cho chính mình). Nếu bạn có dự tính du lich, hoạc cần nhiều hơn khoản PLAY cho phep hàng tháng, có thể để dành vài tháng cho tới khi đủ rồi bạn sẽ xài chung 1 lân, nhưng phải nhớ là khoản này phải được chi, bạn đừng nên quá tiết kiệm đối với bản thên mình

+ Và GIVE thì là khoản để bạn có thể làm những việc từ thiên mình muốn làm, nhưng chưa bao giờ thấy đủ tiền, còn bây giờ bạn đã có một khoản riêng, hay đi giúp người khác, có thể là bạn bè xung quanh, có thể là người xa lạ, nhưng mà sự giúp đỡ nó sẽ nối tiếp và nhân đôi từ người này qua người khác, hãy là người gieo những hạt giống đầu tiên

Tác giả: Bui Hai An