Showing posts with label family. Show all posts
Showing posts with label family. Show all posts

Monday, December 31, 2018

👗👗...CẨM NANG CHỌN VỢ


/📖/

KHỔNG GIÁO : VUA CHỌN VỢ BẰNG "CONG DUNG NGÔN HẠNH"

Thời xưa, có một vị Hoàng thượng trẻ tuổi vì để có thể tìm được một người vợ hiền nên đã tổ chức một cuộc thi tuyển. Đến ngày thi, có rất nhiều các thiên kim tiểu thư vô cùng xinh đẹp là con của bậc đại thần, và người giàu có đến tham dự. Ngoài ra còn có một cô gái, làcon một gia đình nông dân cũng đến ứng thi.

Câu hỏi thứ nhất mà vị Hoàng thượng đưa ra là: “Khoảng cách giữa nơi mà mặt trời mọcvà nơi mà mặt trời lặn là bao xa?”

Câu hỏi đầu tiên của Hoàng thượng thực sự đã làm khó các thiên kim tiểu thư, khiến họ vô cùng bối rối. Ai có thể đo được khoảng cách ấy đây?

Trong lúc mọi người im lặng không ai có câu trả lời thì cô gái nông thôn kia bình tĩnh đáp:“Thưa Hoàng thượng! Khoảng cách ấy đúng bằng một ngày!”

Hoàng thượng nghe xong vô cùng tán thưởng: “Trả lời thật hay! Trả lời hay lắm!” Còn các thiên kim tiểu thư thì ai nấy đều đỏ mặt ngượng ngùng.

Hoàng thượng lại ra câu hỏi thứ hai: “Khoảng cách giữa trời và đất là bao xa?”

Tiểu thư của một vị đại thần liền trả lời ngay rằng: “Thưa Hoàng thượng! Thần thiếp nghe nói có câu rằng: “Cửu vạn lý trường thiên”. Nên thần thiếp nghĩ, khoảng cách giữa trời vàđất là 9 vạn dặm!”

Tiểu thư một gia đình giàu có cũng trả lời: “Thưa Hoàng thượng! Đường tăng từng đi qua mười vạn tám ngàn dặm để lấy kinh, nên thần thiếp nghĩ đây chính là khoảng cách giữatrời và đất!”

Cô gái nông thôn lại bình tĩnh trả lời: “Thưa Hoàng thượng! Dân nữ nghĩ rằng khoảng cáchgiữa trời và đất đúng bằng khoảng cách giữa mở mắt và nhắm mắt!”

Hoàng thượng vừa cười vừa nói: “Đúng vậy!” Những thiên kim tiểu thư khác trong lòng cảm thấy vô cùng lo lắng.

Cuối cùng Hoàng thượng lại ra một câu hỏi: “Khoảng cách giữa lời nói thật và lời nói dối làbao xa?”

Câu hỏi vừa đưa ra, tất cả mọi người đều thất thần và hỏi lại nhau rằng:“Giữa nói thật vànói dối còn có đơn vị khoảng cách sao?”

Lúc này cô gái nông thôn kia lại không một chút do dự mà nói rằng:“Thưa Hoàng thượng!Khoảng cách ấy đúng bằng khoảng cách giữa hai lỗ tai! Khi dùng một tai nghe lời nói từ một bên thì thường thường sẽ nghe được lời nói không thật. Dùng hai tai lắng nghe ý kiến bất đồng mới có thể nghe được lời nói thật!”

Hoàng thượng mừng rỡ, liên tục khen ngợi, định tuyên bố chọn cô gái nông thôn làm Hoàng hậu. Nhưng Thái hậu lại khinh thường cô gái nông thôn ấy và làm khó cô bằng ba việc. Bà yêu cầu cô gái tìm một đóa hoa đẹp nhất trong thiên hạ, một con chim quý nhất trong thiên hạ và một quả trứng chim có xương đến cho bà. Nếu không thì hôn ước sẽ bị hủy bỏ. Không ngờ, cô gái nông thôn không hề lo lắng mà lập tức đồng ý.

Ba ngày sau, cô gái mang theo một đóa bông, một con chim én và một quả trứng gà đang ấp dở đến cung điện. Hoàng thượng, Thái hậu, các đại thần trong triều đình và các tiểu thư dự thi đều đến xem kết quả.

Cô gái nông thôn nói: “Thưa Thái hậu! Người ta nói rằng, hoa mẫu đơn là vua của các loài hoa. Hoa mẫu đơn tuy đẹp nhưng lại không bằng đóa bông. Bông có thể dệt thành vải, nhuộm thành muôn màu muôn sắc và hình dạng khác nhau, cho nên đóa bông là đẹp nhất. Người ta nói, phượng hoàng là vua của các loài chim, mặc dù phượng hoàng quý nhưng lại không bằng chim én. Chim én có thể bắt sâu gây hại cây, bảo vệ cây trồng để cung cấp lương thực cho muôn dân, cho nên, chim én là quý nhất. Gà con trong trứng đã có xương, cho nên khi nó còn ở trong quả trứng mà chưa nở ra thì đó chính là quả trứng có xương.”

Cô gái nông thôn sau khi giải thích xong, Hoàng thượng liền tuyên bố:“Vị cô nương này chính là hoàng hậu mà ta mong ước nhất!”

Từ đó về sau, cô gái thông minh, trí tuệ ấy đã trở vượt qua rất nhiều thiên kim tiểu thư xinh đẹp trở thành Hoàng hậu của Hoàng thượng.


1

 TRAI PHẢI CHỦ ĐỘNG KINH TẾ,  VỢ CHỒNG PHẢI HÒA HỢP GIA ĐẠO ĐÔI BÊN LẪN NHAU

có vài tâp sự cùng các bác, nhất là chủ thớt, mình năm nay 32 tuổi, 1 vợ , 1 con nhỏ, có mấy điều chia sẽ :
1. Lấy vợ ko nên sớm quá, nhất là khi mình chưa trưởng thành về tư tưởng, chưa đầy đủ về điều kiện kinh tế. Tốt nhất là từ 27 đến dưới 35. Trai trên 35 mà còn nghèo thì vứt mẹ nó đi, đừng lấy vợ cho nó khổ.
2. Lấy vợ thì phải tìm hiểu về tính cách của nó thật sự, vì hôn nhân khác hoàn toàn khi đang yêu. Tính chung thủy, nhẫn nại, chịu khó của phụ nữ giúp ích các thím rất nhiều trong hôn nhân, nuôi con, gia đình, đối nhân xử thế với bên nội, bạn bè thím. Mấy con đua đòi, hãm lờ, thì xin bỏ qua 1 bên.
3. Thời gian đầu, dù có đủ điều kiện ra riêng, nếu được vẫn nên sống chung với bố mẹ chồng 1 thời gian. Để nó hiểu được phong cách sống của gia đình chồng, có thời gian văn hóa của gia đình mình ngấm vào người nó. Sẽ có mâu thuẫn nhỏ nhưng từ từ giải quyết sẽ êm thấm. Nếu được thời gian đầu nuôi con để ông bà nội trông cháu cũng rất tốt, các thím có thời gian để yên tâm công tác. Với lại ông bà nội có kinh nghiệm trong nuôi con, trông cháu , vợ chồng các thím có thể học tập.
Trong bài hát DUYÊN PHẬN có đoạn: " Dặn dò con yêu phải sống theo gia đạo bên chồng". Phụ nữ lấy chồng dù muốn hay không phải sống theo gia đạo , văn hóa gia đình mình. CHứ ko phải ưa sống theo phong cách của gia đình nó, ưa làm gì là làm.
Lấy vợ là phải biết dạy vợ, ko phải bằng tay chân mà là lời nói. ko làm được thì chia tay sớm cho khỏe.


2

 NGOẠI HÌNH VỢ QUAN TRỌNG NHẤT LÀ SÓNG MŨI , XEM GIA ĐÌNH VỢ ĐỐI NHÂN XỦ THẾ CÓ HỢP VĂN HÓA NHÀ MÌNH KO


Chọn vợ:
- Cao ráo, thanh thoát. Phải chọn gái cao 1m6 trở lên. Tướng tốt sẽ có lợi cho con cái sau này.
- Mũi phải cao thẳng. Mũi là thứ có khả năng chống lại tất cả các nét xấu của gương mặt, biến xấu thành đẹp, biến hung thành hiền, rất ảo diệu.
- Chọn vợ phải có học thức, sau này nuôi dạy con sẽ tốt.
- Người ta nói lấy vợ xem tông, nên chọn vợ phải xem gia đình vợ sống ntn. Tính tình hiền hoà, chịu thương chịu khó, sau này có thể cùng bạn đi qua những đoạn khó khăn của cuộc đời.
- Tài chính bên vợ. Vợ không giàu cũng không sao nhưng nếu tiềm lực nhà vợ mạnh sẽ có lợi cho đường làm ăn của 2 vợ chồng sau này.



3

 VỢ CHỒNG PHẢI CÓ KỸ NĂNG GIẢI QUYẾT MÂU THUẪN. CHÍNH KIẾN CẦN CÓ NHƯNG HÒA HỢP. LIÊN TỤC ĐIỀU CHỈNH TÍNH CÁCH THEO HƯỚNG GẦN NHAU HƠN CHỨ KO PHẢI XA NHAU


Đã có gia đình, viên mãn, hạnh phúc nên có thể tư vấn như sau: _
Tính tình:
Muốn vợ tốt phải chú trọng cái này, xem tính cách lẫn hành xử trong cuộc sống thế nào. Ko phải với mình, với mình thì nó tốt là hiển nhiên. Quan trọng là hành xử xã hội ấy. Ví dụ nhìn ng vô gia cư nó thấy tội ko, có bao giờ giúp đỡ ng già ko? Nếu nó biết đối nhân xử thế thì chứng tỏ nó là đứa biết nghĩ
_Phân định rõ ràng giữa việc yêu và lập gia đình:
Yêu chỉ là cái vớ vẩn ban đầu của tình cảm trai gái. Còn vợ chồng nó ngoài cái tình ra, còn là cái nghĩa. Là ngoài yêu còn kèm theo hi sinh, vun đắp, thấu hiểu. Bao gồm cả việc cãi vả, bất đồng, hòa hợp và giải quyết luôn những mối mâu thuẫn diễn ra. Đó là cách làm nên sự khác biệt giữa thằng đàn ông và thanh niên.
Luôn điều chỉnh tính cách :
Chắc chắn việc kêu 1 con người khác thay đổi luôn khó khăn hơn là tự thay đổi chính mình. Vậy muốn vợ tốt thì sao? Phải thay đổi bản thân thành con người tốt trước đã. Biết gác thú vui qua 1 bên, biết chăm lo gia đình, biết làm kinh tế. Chỉ nhiêu đó trước đã khiến số gái nó tiếp cận mình tăng lên, gái tốt cũng có mà gái xấu cũng có. Quan trọng tỉnh táo mà lựa. Hoặc thích lựa con vợ là trai cũng đc, tốt thì cũng nó cũng sẵn sàng buscu nâng khăn sửa túi cho mà
Ông bà có câu nồi nào úp vung nấy. Cái thể loại ăn chơi, đĩ điếm, cờ bạc, hút sách hay rượu chè sống biết bản thân thì cũng chỉ có gái dẩm, đú, thiu thối nó bu vào. Chú gái ngoan nó vác vếu chạy cách xa 15m50. Nên khỏi cần nghe lời khuyên của nhóm này, chúng nó nhìn đời bằng con mắt hận thù lắm
_Có chính kiến và lý lẽ sống riêng nhưng hòa hợp:
Bản thân mình đã tốt rồi, dĩ nhiên cũng phải hướng dẫn hoặc lựa lời khéo bỏ nhỏ để ng kia cũng tốt theo mình. Đường đi là của chung, 1 thằng tiến, 1 con thì đứng lại thì sớm muộn cũng chia tay. Nương tựa nhau mà sống, cùng nhau vượt qua vui, buồn (nhấn mạnh buồn) Khi có gia đình những khó khăn và trắc trở rất nhiều. Tinh thần ko vững lại kiểu cưới rồi chia ly. Nó gục giữa đường thì đôi lúc nên dìu nó đi 1 đoạn, chứ ko bỏ luôn. Nhưng dìu hoài nó ko chịu đi thì nên có đủ dũng khí mà sút nó ra kiếm ng khác. Đừng như mấy thằng thụ, đụng tí cũng khóc lóc, than thở, gấu chó, gấu chia tay, em ko muốn sống các kiểu
_Nhan sắc:
Dĩ nhiên OB cũng có câu "sang nhờ vợ". Kiếm đc đứa thỏa mãn những tiêu chí trên và có thêm sắc nữa thì quá tốt. Bạn có quyền lựa chọn giữa "chim sa cá lặn" nếu đủ level. Còn lượng sức mình thì "cơm chiên cá mặn" cũng đủ no bụng và ngon. Có thể cưới xong ko sang đc chứ ko ai gọi là bần. Còn cứ nhắm mắt đưa ku cho mấy con hotgirl móc ví mà tiêu chí trên đéo thỏa thì xuống hố cả nút
_Con cái:
Cưới nhau nếu kinh tế ko vững thì tốt nhất khoan có con sớm, hãy tích góp 1 ít rồi có cũng chưa muộn. Vừa đảm bảo ko bị sock và cũng giúp vun vén HP gia đình. Nhưng cái này nói ít, vì còn chưa tìm đc vợ tốt thì con cái để ăn cc luôn àh
_Tôn trọng:
Phải lựa người tôn trọng gia đình mình. Và bản thân cũng tôn trọng gia đình của ng đó. Kính trên nhường dưới, ko hài lòng tiền bối, a/c/e của nhau thì bỏ nhỏ nhau nghe trong phòng riêng, khi chịch v..v.. Chứ ko phải ra mặt.
Tôn trọng gia đình nhau xong thì phải tôn trọng lẫn nhau, cư xử biết khi nào nhịn, khi nào cương. Nhớ câu này "Mình sai, mình đéo đc cãi. Mình đúng, mình đéo cần phải cãi". Cứ thế là ok
_Tiền bạc:
Liệu cơm gắp mắm. Khéo lo thì no, khéo co thì ấm. Thu nhập thấp thì chi tiêu và chăm sóc nhau kiểu thấp, trung bình thì kiểu trung bình, cao thì cao. Còn thể loại bảo muốn lập gia đình phải có xxx/tháng khoảng bao nhiêu. Có tư tưởng đó thì mua chó về mà nuôi, buồn lôi nó ra doggy cũng đc (nhớ lựa giống lớn, còn hàng nhỏ thì chiwawa
Chốt: Căn bản nhiêu đó thôi, làm đc thì đéo chỉ riêng việc chọn vợ. Mà trong cả công việc cuộc sống đều rõ ràng như thế thì ko thành công cũng thành bê (àh lộn). Ko thành công cũng thành nhân trong cuộc sống nhé 



4

 PHẢI CÓ CÔNG ĂN VIỆC LÀM . MÂU THUẪN VỢ CHỒNG THÌ LIÊN QUAN ĐẾN CÁCH SỬ DỤNG TIỀN LÀ NHIỀU NHẤT



Mình lấy vợ và sắp có con, nếu so sánh thì vợ mình không phải là người xinh nhất, có trình độ và công việc tốt nhất trong những mối quan hệ mình có (có khả năng về đích) nhưng
1. Ưa nhìn, lấy vợ không cần xinh quá nhưng cũng không nên xấu quá vì xấu thường không có cảm giác gì thì khó mà tiến tới hôn nhân( Còn lấy về rồi thì xinh xấu nhìn lâu cũng như nhau thôi)
2. Vợ phải có công ăn việc làm. Việc gì cũng được miễn không phạm pháp, không nhất thiết phải làm được nhiều tiền nhưng người đi làm rồi biết giá trị đồng tiền và khó khăn trong cuộc sống hơn là các em teen mơ mộng cuộc sống thích gì tiêu đấy( yêu thì thích mà lấy về khổ lắm.)
3. Phải biết đối nhân xử thế, cái này thì phải tinh ý từ các mối quan hệ trong gia đình và bạn bè thôi chứ con gái thời nay thảo mai nó lừa mấy ông phát 1. Tưởng ngoan hiền mà cưới về cả làng phải sợ thì toi đời trai.
4. Tương đồng về hình thức và suy nghĩ. Các cụ dạy "nồi nào úp vung nấy" cấm có sai, khác biệt thì ai cũng khác nhưng lấy vợ phải có điểm tương đồng.
5. Phải biết nấu ăn, nhà mình thì cả 2 vợ chồng đều biết. Lấy vợ về mà không nấu nổi bữa cơm thì có xinh như hoa hậu mình cũng không chịu được.
*** Điều kiện để lấy vợ: theo mình phải làm ra tiền, càng nhiều với khả năng của mình càng tốt. Không có tiền cũng lấy vợ được nhưng vất vả, rồi mâu thuẫn trong gia đình về tiền nong càng nhiều thì càng dễ đổ vỡ thôi. Kiếm được tiền + biết chia sẻ công việc gia đình là ok


5

 CÔNG KHAI SỨC KHỎE   VÀ NỢ NẦN THANH KHOẢN 2 ĐỨA TRƯỚC KHI CƯỚI


Các ông đưa ra quan điểm chung chung quá,. Với tôi thì phải thế này (tôi cũng chưa vợ)
Tiêu chí chung:
- đẹp vừa phải
- Có tình yêu giữa 2 đứa (bắt buộc)
- có Nhân cách tốt, tính cách phù hợp với mình (bắt buộc luôn)
Tiêu chí riêng, cái này tùy người nhưng theo cá nhân tôi phải đảm bảo 3 tiêu chí sau nếu ko muốn xuống hố cả nút:
- Có sức khỏe. Cái này rất quan trọng, có sức khỏe ở đây là không có bệnh tật hoặc mầm mống bệnh tật gì (chứ không phải khỏe như voi). Tưởng tượng lấy vợ về nó lòi bệnh ra ngay khi còn trẻ thì tiền kiếm ra được chỉ để mỗi việc chạy chữa bệnh tệt đã đủ chết, chưa kể di truyền cho con mình. Việc kiểm tra phải tế nhị: kiểm tra gia đình họ hàng gần của nó xem có ai bị điên ko, ai chết sớm, ai đang chạy chữa, ai có bệnh lâu năm mà giấu....
- Khả năng quản lý tài chính: nó sẽ là đứa giữ và tiêu tiền của mình Chọn mặt gửi vàng (dù ít hay nhiều). Kiểm tra bằng cách hỏi nó xem nó làm ra tiền thì tiêu vào việc gì (mua sắm, để dành, cho bố mẹ, đầu tư học hành hay gì gì), item giá trị nhất từng mua là gì , có hay đi chợ mua đồ ăn chogia đình ko....
- Biết nấu ăn ngon ko. DM đi làm về đã mệt mà nấu như loz thì tao đổ lên đầu
Nếu các bác nào tìm được đủ các tiêu chí như trên thì thật là một bầu trời nhân cách đó


6

CHỌN VỢ LÀ PHỤ. CHỌN GIA ĐÌNH VỢ LÀ CHÍNH. CÁCH GIÁO DỤC NHÀ VỢ TẠO RA NGƯỜI VỢ TƯƠNG LAI



 Lấy vợ thực ra là cái duyên gặp gỡ rồi yêu nhau là phần nhiều, nghĩa là khó có thể áp dụng được tiêu chuẩn rạch ròi nào vào vấn đề này, nhưng làm gì cũng nên có cái thước đo thì sau này tỷ lệ có hạnh phúc sẽ cao hơn.
Như vậy, cần 1 cái thước đo tương đối như thế nào để sau này tỷ lệ sống với nhau có hạnh phúc là tương đối?
1. Tình yêu: là 1 điều bắt buộc phải có, người ta nói hôn nhân là kết quả của tình yêu là vì thế, nếu yêu nhau 2 người có thể cùng nhau vượt qua được khó khăn tốt hơn là 2 người chỉ mới thích nhau.
Khi yêu nhau, người ta có thể hi sinh vì nhau nhiều hơn là chỉ sống với 1 người mình cho là phù hợp, Khi sống với 1 người phù hợp, nếu thấy thất vọng so với kỳ vọng trước khi cưới hoặc vấp 1 vấn đề gì đó thì con người ta có tâm lý từ bỏ lớn hơn là sống với 1 người mình yêu thương.
2. Tính cách: hai người nên gần tương đồng nhau 1 chút sẽ tốt hơn, hoặc khác nhau nhưng là bổ sung cho nhau chứ không phải khác biệt dẫn đến có thể gây ra mâu thuẫn. Đặc biệt nên lấy 1 người phụ nữ có tính cách cần cù, biết vun vén cho gia đình 1 tý. Có thể sau này 2 người cùng chia sẻ mọi thứ nhưng có được 1 người vẹn toàn vẫn hơn 1 cô lười biếng hoặc không biết đối nhân xử thế.
3. Sức khỏe: nên lấy 1 cô vợ có sức khỏe bình thường trở lên, nghĩa là hiện tại không ốm đau bệnh tật trong người.
4. Ngoại hình: nên tương đồng nhau, ví dụ bạn 1m7 thì lấy vợ 1m65 chẳng hạn. Tất nhiên cũng có thể lấy 1 em 1m45 hoặc 1m8 cũng có thể hạnh phúc nhưng không tương đồng thì không tốt bằng.
5. Thu nhập: hôn nhân không màu hồng như khi yêu nhau, khi về với nhau sẽ phải đối mặt với cơm-áo-gạo-tiền. Để không cải nhau và thấy cuộc sống bí bách thì bạn phải tính toán làm sao cho sau khi cưới, cuộc sống của 2 người tạm ổn ở vào hoàn cảnh của bạn. Hầu hết chúng ta đều có mức thu nhập trung bình/trung bình khá. Như vậy, 2 vợ chồng nên cân đối xem sau khi cưới có chật vật quá không. Mọi việc rồi từ từ cũng khá lên, đàn ông sẽ chăm chỉ làm việc kiếm tiền hơn khi có gia đình nên 2 người dần dần sẽ ổn. Có thể ban đầu khó khăn thì liệu cơm gắp mắm, tiêu pha ít lại.
Như vậy, vấn đề thu nhập không phải là vấn đề gì lớn lắm, hầu hết chúng ta sống được khi về với nhau, nhưng nếu bạn chọn được 1 cô vợ thu nhập khá, hoặc gia đình vợ khá 1 tý thì tốt hơn là 1 cô vợ thu nhập thấp, hoặc công việc bấp bênh. Trừ khi thu nhập bạn cao sẵn.
Tìm 1 cô vợ thu nhập tương đồng (thì có khả năng cao là trình độ tương đồng) sẽ tốt hơn cưới 1 cô vợ thu nhập quá kém mình hoặc cao hơn mình quá.
6. Trình độ: cái này quan trọng lắm, cưới 1 cô cùng trình độ thì nói chuyện với nhau dễ hơn, mình nói họ hiểu và ngược lại. Như thế sẽ khó cải nhau hơn sống với 1 cô vợ kém hiểu biết/kém trí tuệ.
Còn nếu cưới 1 cô vợ trí tuệ vượt trội so với mình thì các cô ý sẽ khó chia sẻ, tâm sự, trò chuyện với mình nhiều như khi 2 người cùng 1 mặt bằng. Những cô như thế cũng sẽ dễ say nắng các anh đối tác thông minh, tinh tế hơn mình.
7. Gia đình nhà vợ: người ta nói: lấy vợ xem tông, lấy chồng xem giống là vì thế. Gia đình nhà vợ hay cải nhau, hay to tiếng, không hòa thuận v.v... sẽ ảnh hưởng đến tính cách, tâm lý vợ. Nói như vậy bạn biết nên chọn gia đình vợ như thế nào rồi.
Thêm nữa, cách giáo dục của nhà vợ sẽ tạo nên con người vợ tương lai của bạn, nhớ nhé.


 CHA DẠY CON TRAI  CHỌN VỢ

1. Khi chọn vợ, con đừng đặt bao nhiêu tiêu chuẩn này kia, cũng đừng nhìn hình mẫu như Mẹ của con. Ngày cưới Cha, Mẹ con chỉ là một người bình thường, còn rất nhiều khiếm khuyết. Đàn ông cần thời gian để gây dựng sự nghiệp thì phụ nữ cũng vậy, họ cần thời gian để hoàn thiện bản thân mình. Quan trọng con phải là một người đàn ông trưởng thành trong suy nghĩ, nếu cô ấy yêu con sẽ nỗ lực trở nên hoàn hảo hơn.
2. Yêu ai thì phải nói, theo đuổi hết mình, đừng bao giờ để cho phụ nữ phải mở miệng nói trước lời yêu. Đàn ông mà không chủ động được trong tình yêu thì cũng không làm nổi việc gì.
3. Khi con chưa qua tuổi 30, vẫn còn độc thân là rất bình thường. Cha chỉ sợ 30 tuổi con vẫn lông bông chưa rõ nghề nghiệp, tương lai mù mịt, ước mơ vẫn nằm trên giấy. Còn tình yêu à, lúc nó chưa đến con hãy hưởng thụ cuộc sống riêng. Nhưng nhớ, đừng để độc thân quá lâu nhé, con trai.
4. Sẽ có thời điểm, con phân vân giữa nhiều cô gái, yêu một cô gái xinh đẹp hay cô gái hiểu mình? Con ạ, lúc đó hãy nhớ giữ lấy cô gái nào từng làm mình khóc. Đó chính là người phụ nữ con yêu!
5. Hãy tìm một cô gái thường cằn nhằn con về cách con tiêu tiền, thường giận con vì về muộn, thức khuya, hay ca thán vì mùi thuốc lá, bia rượu nồng nặc. Một người vợ để chung sống cả đời cần những “tính xấu” như thế.
6. Cuộc đời con sẽ gặp nhiều người phụ nữ, có người sẽ muốn bên con trọn đời nhưng sẽ có không ít người chỉ muốn nhìn vào ví tiền của con. Người muốn gắn bó với con cả đời cô ấy sẽ chăm sóc cuộc sống của con, còn người suốt ngày lo tình cảm của cô ấy thì chỉ nhìn vào ví tiền mà thôi!
7. Khi yêu một người phụ nữ thật lòng, họ có thể khóc vì con, tủi thân, giận dỗi nhưng đừng để người phụ nữ ấy im lặng. Bởi khi phụ nữ đã im lặng họ sẽ rời xa con đấy.
8. Đừng bao giờ đánh phụ nữ, tuyệt đối không! Dù họ có dùng lời lẽ nặng nề hay hành động trẻ con như thế nào. Im lặng và rời đi là tất cả những gì con hãy làm lúc đấy. Phụ nữ mà, hãy chỉ để yêu thôi.
9. Nếu không còn yêu thì chẳng còn gì phải nói! Nếu con mắc sai lầm thì hãy dũng cảm thừa nhận và xin tha thứ, cầu xin hay khóc trước người phụ nữ con yêu không có gì là xấu hổ. Không dám nhận trách nhiệm, ruồng rẫy người ta mới là người đàn ông đáng trách!
10. Một cô gái đẹp có thể làm con cuốn hút nhưng sắc đẹp rồi cũng phai nhạt theo thời gian, hãy ở bên cạnh cô gái khiến con cảm thấy cuộc sống ổn định bình yên, vì con mà thay đổi, vì con mà yêu thương.
11. Làm đàn ông khi yêu hãy mang cho người ấy cảm giác an toàn, nếu cô ấy ghen tuông vô lý hay kiếm cớ gây sự thì đừng tức giận, đừng nổi nóng, đừng vội vàng nói lời chia tay, hãy xoa dịu cô ấy bằng tình yêu của con, yêu thì mới ghen, hãy cho cô ấy thấy con xứng đáng là người đàn ông được cô ấy tin tưởng như thế nào....


LƯU Ý, TẤT CẢ NHỮNG THỨ TRÊN CHỈ LÀ THAM KHẢO, TÌNH YÊU LÀ THỨ KHÓ NÓI, CÓ NGƯỜI VẪN LẤY 1 NGƯỜI TÀN TẬT, CÓ NGƯỜI VẪN LẤY 1 NGƯỜI UNG THƯ CHO DÙ BIẾT CHỈ SỐNG VỚI NHAU 1 THỜI GIAN NGẮN. NHƯ THẾ MỚI GỌI LÀ TÌNH YÊU, LÀ THỨ TÌNH CẢM KHÓ LÝ GIẢI ĐƯỢC, MÀ Ở ĐÓ, NGƯỜI TA SỐNG VÌ NHAU, HI SINH VÌ NHAU.VÌ THẾ MÌNH NHẤN MẠNH LẠI, HÔN NHÂN CHÍNH LÀ KẾT QUẢ CỦA "TÌNH YÊU", CÓ THỂ MAY MẮN THÌ YÊU NHIỀU, KÉM MAY MẮN HƠN THÌ YÊU ÍT. CHỨ ĐỪNG VÌ NHỮNG THỨ PHÙ DU NHƯ NHAN SẮC, TIỀN TÀI MÀ ĐẾN VỚI NHAU. NÊN NHỚ CHÚNG TA LÀ 2 CON NGƯỜI XA LẠ, VỀ Ở VỚI NHAU 1 NHÀ MÀ KHÔNG PHẢI Ở NGÀY 1 NGÀY 2, .... CHÚNG TA, 2 CON NGƯỜI XA LẠ VỀ Ở VỚI NHAU CẢ ĐỜI !



Wednesday, August 15, 2018

💰💰…TÀI CHÍNH VỢ CHỒNG: AI LÀ NGƯỜI GIỮ TIỀN?




📖
Phụ nữ trước giờ luôn là người chăm lo cho tài chính gia đình nhưng không phải ai cũng khéo vun vén nên trường hợp vợ đoảng, không thể quản chi tiêu hợp lý do bệnh “ghiền” mua sắm hay lén giúp đỡ cho gia đình của riêng mình không phải hiếm. Lúc đó, các ông chồng thường phải đứng ra đảm nhận trọng trách này trong gia đình. Do đó, không quá khó để bắt gặp cảnh những ông chồng phát tiền tiêu cho vợ hàng ngày. Tuy nhiên, song song với các trường hợp vợ đoảng thì cũng có nhiều ý kiến cho rằng các ông chồng một khi “tay hòm chìa khoá” thì trở nên chi li như đàn bà, mất hết vẻ đàn ông. Như trong bài “Tiền anh – tiền tôi- tiền của chúng ta”, tác giả Tố Trâm có nêu một ý: “Gặp người chồng nắm giữ và quyết định toàn bộ chi tiêu trong gia đình, người vợ thường cảm thấy khổ sở, thiếu tự tin do phải sống một cách thiếu thốn, mất đi sự thoải mái tự do. Vì thế, hình ảnh người đàn ông lý tưởng cũng dần mất đi trong mắt người vợ và tình yêu cũng theo đó mà lụi tàn”.

?

VẬY, PHỤ NỮ HAY ĐÀN ÔNG NÊN LÀ NGƯỜI GIỮ TRÁCH NHIỆM QUẢN LÝ TÀI CHÍNH TRONG GIA ĐÌNH?

Trên thực tế, không có một câu trả lời chính xác cho câu hỏi ai là người nên giữ vai trò nhạy cảm này trong gia đình. Điều đó thật ra phụ thuộc vào hoàn cảnh cụ thể và suy nghĩ của cá nhân người trong cuộc. Ai cảm thấy mình đảm nhận được thì cứ nhận. Nếu một trong hai người cảm thấy khó khăn trong việc quán xuyến chi tiêu, hãy nhờ đến sự giúp đỡ của người còn lại. Xã hội hiện nay bình đẳng, phụ nữ cũng ra ngoài làm việc thì không có gì lạ khi đàn ông là người vun vén tài chính cho gia đình. Điều quan trọng nhất không phải ai làngười giữ tiền, mà là cách giữ sao cho hợp lý vì không một ông chồng hay bà vợ nào muốn mình đi làm cật lực để kiếm tiền rồi sau đó phải ngửa tay xin người bạn đời của mình từng đồng.

Vì lý do đó, các chuyên gia khuyên rằng các cặp vợ chồng nên ngồi lại và cùng bàn bạc xem đâu là giải pháp tốt nhất cho tài chính của gia đình mình.

Có hai cách mà các cặp vợ chồng thường dùng đó là:


1

 TIỀN AI NẤY GIỮ, MỖI NGƯỜI TỰ QUẢN CHI TIÊU CÁ NHÂN VÀ MỖI NGƯỜI LÃNH TRÁCH NHIỆM CHI CẢ CHO MỘT SỐ KHOẢN TRONG GIA ĐÌNH.


 Ví dụ như trong nhà, chồng nhận phần lo tiền học cho con và tiền điện nuớc còn vợ lo các khoản chi tiêu khác hàng ngày cho gia đình. Còn lại thì ai chi cho việc gì thì tự quản việc đấy, không ai đụng chạm vào tiền bạc của người kia.

Mặt lợi của việc này là cả hai vợ chồng đều có đóng góp vun vén vào tổ ấm và vẫn giữđược tự do chi tiêu cá nhân. Xét ra cũng rất khó kiểm soát 100% thu nhập của ngườibạn đời bởi nhiều người ngoài lương còn có thưởng, có lợi nhuận từ kinh doanh bên ngoài nên nếu người kia muốn giấu thì làm sao mà biết được nên thôi không quản làtốt nhất. Một lý do nữa là vì có nhiều người cho rằng giữ tiền của người bạn đời làkhông hợp lý. Một là gây khó khăn cho người kia khi cần chi tiêu gấp. Hai là một trong hai người giữ hết tiền thì có khi sinh thêm tật xấu. Vợ thì có thể mua sắm hay làm đẹp quá trớn, chồng thì có dễ la cà quán xá, tiêu tiền vào các thiết bị công nghệ. Nên vợ chồng tự giữ tiền có khi còn tốt hơn là một người giữ cho cả hai.

Tuy nhiên, mặt trái của cách này là vợ chồng mất đi sự giao tiếp và gắn bó trong tình cảm vợ chồng. Vợ chồng không thể sống theo kiểu công nghiệp và phân công rõ ràng như thế bởi vợ chồng còn rất nhiều cái chung nhau như con cái, sửa chữa và sắm sửa thêm cho tổ ấm. Không thể rạch ròi từng chút một những việc nhỏ như thế được. Ngoài ra, nếu vợ chồng không quan tâm gì về thu nhập của nhau cũng có thể tạo điều kiện cho sự xuất hiện của những cái xấu như cờ bạc, rượu chè hay lén gửi tiền cho nhà cha mẹ…


2

 MỖI NGƯỜI TỰ QUẢN CHI TIÊU CÁ NHÂN VÀ MỖI NGƯỜI ĐÓNG GÓP VÀO QUỸ CHUNG CHO CÁC KHOẢN CHI TRONG GIA ĐÌNH.


Cách này cũng tương tự như cách trên nhưng thay vì mỗi người nhận trách nhiệm chi trả một số khoản thì bây giờ gộp chung vào một quỹ cho tất cả các khoản. Mặt lợi mặt hại cũng tương tự như cách trên. Ngoài ra, cách này còn có thể phát sinh thêm tranh cãi quyết định ai là người giữ quỹ chung đó và tệ hơn có thể kéo theo nghi ngờ lẫn nhau khi chi tiêu không hợp lý hay thiếu minh bạch.

Vì thế, chuyên gia các vấn đề hôn nhân và gia đình Nguyễn Thị Kim Bắc (tổng đài tư vấn 1088 Bưu điện TP HCM) nhận xét, trường hợp những cặp vợ chồng mà cả hai đều độc lập, tự chủ về kinh tế, có thu nhập cao hoặc có thừa kế, người này không muốn phụ thuộc kinh tế vào người kia. Bà cho rằng, trong gia đình ai giữ tiền không phải vấn đề, một quỹ, hai quỹ không quan trọng bằng việc vợ chồng có niềm tin với nhau và có trách nhiệm với gia đình. Tương tự như ý kiến của bà Kim Bắc, tiến sĩ tâm lý Vũ Gia Hiền (Hội Khoa học Tâm lý và Giáo dục TP HCM) mặc dù không tán đồng quan điểm mỗi người một quỹ nhưng cũng đồng ý rằng quan trọng là vợ chồng thì nên có ý thức thông báo cho nhau về các khoản thu nhập đồng thời hỗ trợ giám sát lẫn nhau. Từ đó, tình cảm vợ chồng càng thêm gắn bó, giảm thiểu tối đa nguy cơ cho các tật xấu ảnh hưởng đến hạnh phúc vợ chồng.


Tóm lại, câu trả lời tốt nhất ở đây là cả hai cùng giữ.

Theo lời khuyên của các chuyên gia, cởi mở thoả thuận cách quản lý tài chính trong gia đình ngay từ đầu là điều nên làm nhằm tránh xung đột trong quá trình chung sống.

Công khai thu nhập.
Ngoài thu nhâp hang tháng, còn có những khoản thu bất ngờ như thưởng hay công việc làm them. Những khoản này người kia không thể biết được 100% nên không khó để làm “quỹ đen”. Nhưng tốt nhất là luôn công khai những khoản này, qua đó vợchồng cùng biết để tích lũy và sử dụng tài chính hiệu quả hơn.


Cần có một khoản dự phòng nho nhỏ
Khoản tiết kiệm nhỏ này rất hữu ích khi mà gia đình, con cái bất ngờ cần đến như tiền mừng hay trong trường hợp ốm đau. Lúc đó gia đình vẫn có thể xoay sở được mà không làm ảnh hưởng tới việc chi tiêu hàng ngày.


Theo dõi ngân sách thu, chi từng tuần, từng tháng.
Việc này không phải là chi li trong đời sống mà nó là kinh nghiệm thực tế để mỗi gia đình điều tiết được tài chính một cách hiệu quả hơn.


Không nên cố định chi tiêu hàng tháng, phải linh hoạt nhất là những tháng có phát sinh.
Trong chi tiêu hang ngày, cần có sự cân đối theo thời giá thị trường, vì lương không tăng, trong khi giá cả biến đổi gằng ngày, nên bắt buộc phải linh hoạt, nhưng trên tinh thần cân đong đo đếm cẩn thận.


Cần có khoản tiết kiệm.
Khoản tiết kiệm có thể nhỏ nhưng rất cần để làm đảm bảo khi về già. Có nhiều cách như mỗi tháng dành một khoản trong thu nhập của hai vợ chồng để gửi tiết kiệm, hoặc mua bảo hiểm.


Mỗi người vẫn cần có tài khoản riêng biệt nhằm chi tiêu cá nhân
Tài khoản này nên được phải công khai, thống nhất trên một số nguyên tắc nhất định mà cả hai cùng đồng thuận sau khi đã chi cho các khoản chi hàng tháng và các khoản tiết kiệm bắt buộc. Chúng sẽ dành cho chi tiêu cá nhân như gặp gỡ bạn bè, tiếp khách của mình, phụ giúp gia đình.


Phải giải quyết ngay những bất đồng về tài chính.
Trong cuộc sống hàng ngày không thể tránh khỏi những bất đồng giữa các thành viên trong gia đình về một vấn đề nào đó như chi tiêu cho cá nhân không hợp lý, minh bạch, cái gì cần được ưu tiên. Do vậy cần có sự trao đổi và thống nhất rõ ràng về tàichính giữa các thành viên trong gia đình trên nguyên tắc bình đẳng và cùng sẻ chia.


Tài chính thường là nguyên nhân khiến cho hôn nhân đổ vỡ nhưng chỉ cần vợ chồng cởi mở trao đổi và tin tưởng nhau thì vấn đề nhạy cảm này không thể thể làm rạn nứt tình cảm vợ chồng được.

📖
3

ĐÓNG GÓP CHO GIA ĐÌNH THEO KHẢ NĂNG CỦA MÌNH, VÀ DUY TRÌ KHÔNG GIAN CÁ NHÂN ĐỂ CÒN THỞ VÀ CÒN YÊU NHAU.  

Trước khi kết hôn, tôi suy nghĩ và nói chuyện với người yêu rất nhiều về chuyện này. Chúng tôi có chung nhiều quan điểm về tầm quan trọng của tiền bạc, thế nào là cuộc sống thoải mái, ngôi nhà mơ ước ra sao. Kiểu của tôi khác với cả ba kiểu trên. Tôi và chồng xác định những khoản tiêu chung trong gia đình (tiền ăn, tiền nhà, tiền điện, tiền internet, tiền đi ăn ngoài), sau đó mỗi người nhận trả một số khoản. Còn ai kiếm được bao nhiêu và tiêu bao nhiêu, người kia sẽ không xen vào.

Chúng tôi không có tài khoản tiết kiệm chung. Việc phân chia cho các khoản cố định hằng tháng cũng không phải 50-50 mà dựa vào tương quan thu nhập của hai người. Nếu người chồng kiếm được gấp đôi người vợ thì khoản đóng góp cũng cao gấp đôi, và ngược lại. Những khoản chi tiêu cho gia đình hai bên, thì chúng tôi thỏa thuận gia đình ai người đó sẽ bỏ ra. Những khoản lớn cần mua chung và sử dụng chung, hay những chuyến du lịch, hai người chia đôi, hoặc người này trả tiền máy bay thì người kia trả tiền nhà, người này trả tiền ăn thì người kia mua vé xem phim, đại loại vậy.

Tôi và chồng đã áp dụng mô hình này suôn sẻ trong hơn hai năm và thấy cách tiếp cận này có rất nhiều lợi ích:

1. Tránh được nhiều căng thẳng và mâu thuẫn không cần thiết từ vấn đề tiền bạc
Những người phụ nữ một tay cai quản chi tiêu trong gia đình tôi biết, thường hay than thở rằng chồng tiêu xài hoang phí, không biết nghĩ xa xôi cho gia đình. Trong khi đó, người chồng lại ấm ức, sao vợ mình tiêu tiền nhanh hết vậy, vừa mới đưa tháng lương mà đã lại đòi thêm. Nhiều khi chồng phải "xin" vợ tiền để mua sắm hoặc đi chơi với bạn, còn vợ thì rình rập xem chồng có quỹ đen quỹ đỏ không. Những ức chế này rất dễ gây đến hiểu nhầm, thậm chí cãi vã.

2. San sẻ trách nhiệm giữa hai người
Câu cửa miệng của nhiều phụ nữ là "đàn ông không biết nghĩ xa đâu", và hệ quả suy ra là, hễ chồng có tiền là vợ phải thu ngay đút vào túi. Có những người khác, lại tự hào khoe rằng, chồng tôi không hề quan tâm đến việc tôi chi tiêu ra sao, tôi cứ nói cần bao nhiêu là đưa bấy nhiêu. Cả hai điều này tôi đều không đồng ý, vì đối với tôi, việc quản lý tiền bạc là một trách nhiệm, cũng như nấu ăn vậy, có người thích làm có người không, nhưng đều cần thiết trong sự vận hành bình thường của một gia đình. Vì thế, tôi cũng không coi việc người chồng hoàn toàn phó thác chi tiêu cho vợ là một sự ưu ái.
Chồng tôi chịu trách nhiệm chi trả tiền đi chợ và nắm rất rõ số tiền mua thức ăn của hai người trong một tháng trung bình là bao nhiêu. Thậm chí, chỉ cần nhìn qua giỏ mua đồ là có thể đoán được gần chính xác số tiền sẽ phải trả. Những người chồng mỗi tháng phải chi trả tiền điện nước, tiền nhà, hoặc tiền học cho con..., chắc chắn sẽ không bao giờ nhiếc móc vợ "sao không biết vun vén, khéo ăn thì no, khéo co thì ấm như người ta?".

3. Tăng đối thoại và hợp tác
Một người bạn nhận xét rằng, cách của tôi không phù hợp với những người đàn ông tiêu xài hoang phí. Ví dụ người chồng chỉ làm tròn trách nhiệm với những khoản đã thỏa thuận mỗi tháng, rồi sau đó mỗi ngày đi mời bạn bè nhậu nhẹt, không để dành chút nào, thì làm sao có tiền cho những khoản lớn như mua nhà?

Tôi coi hôn nhân là một sự hợp tác giữa hai người trưởng thành với trách nhiệm và quyền lợi tương đương, tờ đăng kí kết hôn là một bản hợp đồng được hai bên ký với nhau, có sự làm chứng của nhà nước. Vì là sự hợp tác, mọi mục tiêu chung đều nên được hai bên đồng thuận và cùng nhau cố gắng. Khi người vợ cho rằng chồng mình không có khả năng tiết kiệm, không có đủ sự tự chủ để từ chối lời mời của bạn bè, không có đủ suy nghĩ để tính toán mỗi tháng mình cần để dành bao nhiêu thì sau mấy năm sẽ mua được nhà, thì người vợ ấy hoặc đã chọn sai người để lấy, hoặc đã thất bại trong việc đối thoại với chồng, hoặc đã tự hạ thấp chồng mình, coi người đàn ông đấy không đủ phẩm chất và năng lực của một người trưởng thành.

Tôi biết quá nhiều người phụ nữ o bế con trai và làm thay chồng tất cả mọi việc, rồi lại than mệt, than bất công, than khổ. Nhưng từ trong suy nghĩ "đàn ông không thể giữ tiền", họ đã coi nhẹ và tước đi quyền làm người trưởng thành có ý thức của chồng mình. Tại sao cùng là người, cùng có cái đầu biết nghĩ mà vợ thì biết chắt chiu, còn chồng thì không? Thường thì câu trả lời rất đơn giản, vì chồng biết vợ đã chắt chiu hộ mình rồi.

Với câu hỏi của bạn, tôi nói, nếu hai người đã thỏa thuận cùng đạt mục tiêu mua nhà thì họ nên cùng phấn đấu. Nếu quả thật người chồng vô trách nhiệm đến mức không thể để dành được một chút nào thì người vợ phải xem lại cuộc hôn nhân. Không ai thay đổi được người khác và cứ suốt đời lo lắng thay, chắt bóp thay, thì đó là mối quan hệ mẹ - con, đâu phải quan hệ ngang bằng của vợ chồng.

4. Tôn trọng tự do cá nhân
Một cô bạn khác của tôi đã bâng quơ nhận xét chồng là "thanh niên nên vẫn còn thích lúc nào cũng phải có tiền trong túi". Tôi phì cười, thấy bạn mình thật vô lý. Thanh niên hay người già, ai chẳng tự tin hơn khi có tiền trong túi. Bản thân tôi sẽ không hề vui khi đồng tiền mình kiếm ra lại bị người khác tước đoạt.

Khi tôi mới đi làm, mẹ tôi luôn giục giã tôi đưa tiền lương để giữ hộ. Tất nhiên tôi từ chối thẳng thừng và cảm thấy mình không được tin tưởng. Tôi đã đủ lớn để biết lo cho tương lai và cuộc sống của mình, tại sao mẹ vẫn cho rằng tôi sẽ chi tiêu tùy hứng, không có ý thức dành dụm? Khi bị cự tuyệt, mẹ tôi rất phiền lòng, cũng vì đã quen với việc kiểm soát mọi nguồn tiền trong nhà, cứ luôn miệng ca cẩm rằng tôi không đưa vì sợ mẹ tiêu mất. Việc một đứa con không chịu đưa tiền lương cho mẹ, cũng không cho mẹ biết mình kiếm được bao nhiêu, đối với mẹ tôi, vừa là một sự đề phòng, vừa là không ngoan. Còn đối với tôi, chỉ đơn giản là tôi không muốn bị kiểm soát và cần được tôn trọng.

Vì thế tôi không hiểu nổi những người vợ muốn kiểm soát tiền của chồng mình. Cũng có nhiều người nói rằng chúng tôi quá rạch ròi và như thế sẽ "không tình cảm". Tôi không đánh đồng chuyện tiêu tiền chung với tình cảm mặn mà. Tôi và chồng tôi coi nhau là "bạn đời", nghĩa là hai người bạn cùng nhau xây dựng một cuộc đời chung, nên chúng tôi không phải xin phép hay giấu diếm nhau nếu muốn mua một món đồ gì đó. Chúng tôi đủ tin tưởng lẫn nhau để hiểu rằng, khi người kia mua, đó là một quyết định về tài chính đã được cân nhắc và nằm trong khả năng, chứ không phải sự hồ đồ hay ngẫu hứng của một đứa trẻ chưa biết suy xét.

Một chị bạn đã ly hôn, nói với tôi: "Sau vài năm đau khổ vật vã và oán trách người chồng cũ, chị rút ra rằng, trước khi trông mong ai làm điều gì đó cho mình, hãy tự làm trước đã. Mình phải vui thì mới làm người khác vui được". Nếu muốn đi xem phim mà rủ chồng không đi, thì hãy tự đi hoặc rủ bạn mình đi cùng, thay vì ngồi đó hậm hực vì chồng không chiều theo ý. Như vậy mình vừa không được xem phim, mà cả hai lại bực mình.

Tôi vẫn bỏ tiền đi học tiếng Pháp, mua cây treo cửa sổ. Còn chồng thì bỏ tiền đầu tư để được xem Ngoại hạng Anh. Không ai phải lén lút bỏ tiền riêng, hay sợ sệt người kia tra hỏi "mua hết bao nhiêu thế?".

Chúng tôi đóng góp cho gia đình theo khả năng của mình, và duy trì không gian cá nhân để còn thở và còn yêu nhau.