Showing posts with label ngôn tình. Show all posts
Showing posts with label ngôn tình. Show all posts

Tuesday, April 13, 2021

🌿 ...VƯỜN RAU, EM VÀ ÔNG


"Tối nay 8h, chỗ cũ” - cô mở điện thoại ra xem - cô đọc xong tin nhắn thì quýnh quáng cả lên. Bây giờ mới có 4h, còn đến những 4 tiếng nữa. Trong đầu cô loạn xạ những việc phải làm ngay: chạy đi gội đầu, đi lấy váy, đi rửa xe, hay làm gì trước. Mất 30p để xem làm gì trước và mất thêm 30p chỉ để chọn một loại nước hoa, cô mất thêm cả buổi chỉ để chọn một chiếc váy.




Anh hơn cô mười lăm tuổi, cô bảo, anh là một ông già khó chịu, còn anh thì bảo cô là một đứa bướng bỉnh. Cô gặp anh lần đầu khi cô mười tám, lúc đấy anh 33 tuổi, quen nhau 6 năm, cô vẫn trẻ con như ngày nào, và cô dứt khoát gọi anh là ông và xưng em, mặc cho anh khó chịu hay không. Nhưng giờ thì anh đã quen cách xưng hô đấy lắm rồi.

Khi anh ra lệnh ngắn gọn, lúc đấy trông anh đầy uy lực, và cô rất thích điều đấy. Như khi anh nhắn “Tối nay 8h, chỗ cũ”, cô đọc mà tưởng tượng đến khuôn mặt nghiêm nghị rắn rỏi của anh và đôi mắt sáng. Cô bảo, chỉ cần nhìn thấy anh nghiêm nghị như thế, cũng đã là đủ lắm rồi. Anh bảo: đủ hả?, cô lại cười cười: ông lại cười em rồi, dĩ nhiên là em cần ông ngồi im, không được nói câu nào, để em ngồi vào lòng ông mà xoa râu cho ông chứ. Nói rồi cô thò tay xoa ngay cằm anh và bảo: sao mà nó lâu dài thế.

7h15, cô lại cuống lên, váy áo chỉnh tề, cô đang phân vân về nước hoa, Chloe hay Lolita Lempicka. Cô đứng bần thần suy nghĩ không biết hôm nay anh sẽ thế nào, nên cũng không biết phải thế nào. Cuối cùng, cô chọn Lolita Lempicka, dù sao hôm nay cuối tuần, hai người cũng có nhiều thời gian.
Cô gõ cửa, rồi nhẹ nhàng mở cửa bước vào. Anh ôm chầm lấy cô, một tay đỡ lấy chai rượu từ tay cô, một tay đặt lên lưng cô kéo lại gần.

Anh đặt cô lên giường, rồi với tay lấy cái khăn lụa bịt mắt cô lại.
Cô nằm đó, mắt bị bịt và anh ngồi bên giường tay nắm tay cô, tay còn lại anh với lên đầu giường.
- Hôm nay ông muốn làm gì em? - cô hỏi yếu ớt,
- Em cứ nằm yên đó - anh nghiêm giọng - nói rồi anh đặt lên rốn cô một vật gì đó. Cô cảm thấy hơi lạnh, giật mình và cố đoán đó là cái gì. Chỉ là một thứ gì đó nhỏ nhỏ, lạnh lạnh, anh lại đặt tiếp lên bụng cô mấy thứ nữa, cái nào cũng lạnh lạnh, nhỏ nhỏ, và có cái thì to hơn.
- Cái gì thế ông?
- Em đoán xem?
- Cho em sờ mới đoán được.
- Không
Cô nằm đó, lòng miên man nhiều cảm xúc. Từ ngày biết anh, mỗi một câu chuyện là một thế giới. Anh hiểu biết, anh trầm tính, anh luôn có gì đó mới mẻ cho cô. Và anh rất hay bày trò. Tự nhiên cô bật cười. Anh giật mình:
- Sao em cười
- Em cười vì không biết hôm nay ông lại bày trò gì. Lại khoe mẽ gì.
Anh thở dài
- Em bắt bẻ ông giỏi đấy.
- Thế hôm nay lại khoe gì à
- Ông thấy em dạo này da hơi khô, lại có vẻ hơi khó chịu
- Ông chê em à
- Không phải, ông quan tâm tới em
- Thế quan tâm kiểu gì
Anh đỡ cô ngồi dậy, tháo khăn bịt mắt ra. Anh đưa cho cô 1 đĩa đầy các loại cà chua
- Cà cherry đỏ, cherry vàng, picota, rita, beef…Vừa nói anh vừa nhấc một quả lên cho cô xem. Cô im lặng đợi anh nói tiếp: mỗi loại vị hơi khác nhau, nhưng cơ bản chia ra là ăn sống hay nấu hay nướng. Mà vấn đề của em bây giờ để tốt cho da thì em nên ăn sống. Cà cherry vàng và đỏ là sự lựa chọn sốt một, em cứ bỏ tủ lạnh rồi ăn thay trái cây. Cô bốc quả cà cherry vàng lên ăn, rồi ăn quả cherry đỏ.
- Em thích quả cherry vàng, vị thanh hơn.
- Thế giờ ông lại bịt mắt em cho em phân biệt nhé.
- Thôi em không cần, em mất hứng rồi, hẹn em đến, ông không quan tâm em dùng nước hoa gì, váy màu gì, ông bịt mắt em, cởi áo em, rồi ông đem một đống cà chua để khoe mẽ, ông nghĩ em là gì chứ. Vừa nói cô vừa giận như mếu.
- Thế ăn thua gì hở em, vừa nói anh vừa kéo cô vào lòng, không mếu nữa nào, ông còn biết có thằng cha viết bài pr trá hình trên mạng còn dã man hơn cả ông nữa, viết dang dở xong chèn quảng cáo, ai cũng tức, chứ riêng gì mình em đâu, vừa nói anh vừa nhăn nhở với cô.
- Kệ người ta, giờ ông ngồi im đó, để em bịt mắt ông….
Người nông dân nghe kể mà đắng hết cả họng, có mỗi chuyện đi lấy lòng một cô gái, mà ông bạn tóc bắt đầu có muối tiêu phải qua mua cả đống cà, rồi ngồi học đặc tính từng quả rồi bày vẽ bao nhiêu. Người đâu sao mà khéo thế không biết, còn mình, giờ vườn cà cherry vàng đỏ sô cô la ăn vào đẹp da, mỗi ngày thu gần 30kg, giờ tiêu thụ kiểu gì đây hở trời ơi...

.

TÁC GIẢ : HUY PHONG




Thursday, July 11, 2019

☂ ...CHÚNG TA SAU NÀY CÁI GÌ CŨNG CÓ. CHỈ LÀ KHÔNG CÓ CHÚNG TA .



Có những điều cứ tưởng chẳng thể nào, mà rồi nó vẫn cứ điềm nhiên xảy ra.

Cứ ngỡ rằng chẳng có gì khiến đôi mình cách xa, ấy vậy mà cuối cùng cũng “lạc mất nhau”.

Em dạo bước trên con đường quen thuộc, những hàng cây, góc phố, quán xá vẫn như vậy, chỉ khác là bây giờ chỉ còn mình em lạc lõng trên con phố. Ngoài kia có biết bao con người qua lại, nhưng em chẳng thể nào tìm được bóng dáng ai kia, chẳng thể nào tìm được cái vẫy tay ra hiệu “anh đang ở đây”. Phải rồi, anh đã rời xa thành phố này rồi, rời xa em, rời bỏ tình yêu của hai đứa mình.

Em bước chân vào một quán quen, ngồi vào một góc nhâm nhi ly cà phê. Trước kia em ít khi uống cà phê, nó có gì ngon đâu mà anh cứ thích uống cơ chứ. Nhưng giờ em lại rất thích nó, nhâm nhi rồi nghe những bản nhạc du dương. Bầu trời mây đen lại giăng kín rồi, chẳng còn ai chung bước trên con đường mưa với cái ô chỉ đủ cho hai đứa không bị ướt đầu.

Chúng mình yêu nhau khi cả hai đều đang là sinh viên, em là sinh viên năm nhất, còn anh là sinh viên năm hai. Vì là sinh viên tỉnh lẻ nên hai đứa đều chẳng có nhiều tiền, những buổi hẹn hò chỉ đơn giản là đạp xe vòng quanh thành phố, uống ly trà đá hay nước mía. Để có tiền trang trải thêm cuộc sống, cả hai đều đi làm thêm. Hai đứa xin vào làm thêm chung một quan nước, vậy nên có nhiều thời gian bên nhau hơn, cùng làm việc, cùng chơi đùa với nhau. Còn nhớ không anh, thỉnh thoảng em còn chọc anh bằng cách giả bộ khen anh khách kia sao đẹp trai thế, còn giả bộ liếc mắt, cười mỉm với người ta khiến anh vừa ghen vừa giận em nữa. Chúng mình để giành tiền mua cho nhau những món quà nhỏ, mua quần áo cặp, giày cặp để mang. Tình yêu của mình cứ trôi qua thật bình yên.

Em và anh cũng nhau vẽ nên bức tranh tương lai: hai đứa tìm được công việc ổn định, rồi anh sẽ đưa em về ra mắt gia đình, chúng mình sẽ làm đám cưới rồi đi tuần trăng mật ở Nha Trang, hai đứa sẽ kiếm thật nhiều tiền mua một ngôi nhà nhỏ, rồi sinh con. Anh từng nắm tay em thật chặt và nói “Hứa với anh, dù có chuyện gì đi chăng nữa cũng sẽ không bao giờ buông tay anh nhé. Anh sẽ cố gắng kiếm tiền để chăm sóc em và các con sau này nữa”. Tình yêu của hai đứa vẫn cứ đẹp khiến bao người ngưỡng mộ.

Mọi thứ thay đổi khi anh tốt nghiệp đại học, còn em thì vẫn đang học năm cuối. Anh ra trường không còn ở kí túc xá nữa, anh chuyển ra nhà trọ cách em gần chục cây số. Anh bắt đầu loay hoay đi thử việc, xin việc, rồi làm thêm để kiếm tiền. Thời gian mình giành cho nhau ngày càng ít đi khi em cũng bận học lo cho việc tốt nghiệp. Không còn gặp nhau nhiều như trước, chỉ là những cuộc điện thoại hay tin nhắn mà thôi. Cuối tuần mình vẫn gặp nhau hẹn hò, kể cho nhau nghe về mọi chuyện, về việc anh vất vả đi xin việc mãi chẳng được, về việc anh đi làm thêm suốt ngày để kiếm tiền, kể việc học của em như thế nào. Ngày tháng trôi đi, cả hai đứa cứ vẫn cố gắng vì tương lai.

Anh may mắn được nhận vào một công ty, sau một thời gian àm việc, thấy anh có năng lực nên anh được nhận vào làm chính thức. Anh có nhiều mối quan hệ hơn, thời gian anh giành cho công việc cũng như các mối quan hệ đồng nghiệp ngày càng nhiều hơn.

Em giận anh ngày càng nhiều hơn. Giận vì anh không nhắn tin hay gọi cho em, giận anh quên ngày kỉ niệm tình yêu, giận anh không hay đến thăm em nữa. Anh trách em không hiểu chuyện, trách em trẻ con, anh phải bận kiếm tiền để lo cho tương lai. Nhưng anh đã quên mất anh còn người yêu, anh không còn quan tâm, không còn nói những lời yêu thương, không dỗ dành khi em giận anh nữa. Có một khoảng cách vô hình giữa anh và em, khiến cho chúng ta ngày càng xa cách. Em đã tự động viên bản thân anh đang cố gắng vì bức tranh tương lai hai đứa vẽ nên anh mới như vậy thôi. Nhưng cái gì cũng vậy, lâu dần mọi thứ dần phai nhạt đi.

Cứ như vậy những lần giận hờn, những cuộc cãi vã ngày càng nhiều. Phải chăng những lo toan cuộc sống đã khiến chúng ta trở nên như vậy. Chỉ một thời gian ngắn, anh và em đã ở một khoảng cách rất xa chẳng thể quay trở về vị trí ban đầu được nữa. Người ta bảo Trái Đất tròn nên đi một vòng sẽ trở về với nhau. Nhưng em nhận ra, trái đất to lớn như thế, hết một đời người cũng chưa thể đi hết một vòng. Cứ ngỡ sẽ chẳng thể nào cách rời, ấy thế mà chỉ cần xoay người lại một cái đã trở thành người dưng, lạc nhau muôn đời. Cả anh và em cũng đau đớn chấp nhận chúng mình chỉ còn là “người yêu cũ” của nhau. Những lời hứa, những hẹn thề cứ vậy để hạt bụi thời gian phủ mờ tất cả.

Vài năm trôi qua, khi dường như mọi thứ đã xưa cũ, em nhận ra bản thân vẫn còn vấn vương rất nhiều. Rồi sau này em vẫn sẽ nhớ, vẫn nhớ có một chàng trai cùng em viết lên thanh xuân tươi đẹp năm ấy.

Thế giới ngoài kia có biết bao nhiêu người giống em, giống anh, có biết bao người có những tiếc nuối chẳng thể cất thành lời. Có biết bao người bỏ lỡ người thương, xót xa “đúng người sai thời điểm”. Nhưng dù sao đi nữa, cũng cảm ơn thanh xuân năm đó đã có người xuất hiện và cùng ta đi qua quãng thời gian đẹp đẽ ấy.

Và rồi nghẹn ngào vì “chúng ta sau này cái gì cũng có, nhưng lại không có chúng ta.”