Showing posts with label mẹ chồng nàng dâu. Show all posts
Showing posts with label mẹ chồng nàng dâu. Show all posts

Saturday, March 31, 2018

👵👸...THƯ MẸ CHỒNG GỬI NÀNG DÂU: CẢM KÍCH, TÔN TRỌNG, CÓ TRÁCH NHIỆM VÀ YÊU THƯƠNG











 📖

Cô gái thân yêu! Con và Huy sắp kết hôn rồi, dì cũng sắp trở thành mẹ chồng của con. Tâm tình của dì lúc này có chút phức tạp, vì vậy dì viết phong thư này cho con…

Dì còn nhớ 28 năm trước, không lâu sau khi dì sinh Huy thì đồng nghiệp mang con gái đến chơi. Dì nói với bà ấy: “Thật ngưỡng mộ chị có thể trở thành mẹ vợ, mà em chỉ có thể trở thành mẹ chồng”.

Bà ấy còn cười pha trò, chưa suy nghĩ đã nói: “Em cứ chờ đi”.

Cảnh tượng ngày hôm đó vẫn còn như hiển hiện trước mắt, thế nhưng thời gian trôi qua nhanh chóng, ngày hôm nay cuối cùng cũng đến.

Dì tin rằng con cũng biết, giữa mẹ chồng và nàng dâu là thứ quan hệ kỳ diệu nhất đồng thời cũng là rắc rối nhất. Muốn tất cả mọi người đều vui vẻ hạnh phúc là một điều khó khăn, mà dì cũng không phải là người khéo toan tính. Khi còn trẻ dì quá mức chân thực và ngay thẳng cho nên mới không được lòng mẹ chồng.


Dưới đây là vài cách nghĩ của dì, chúng ta cùng nhau chia sẻ  nhé.

Thứ nhất: Dì và chú sẽ không sống cùng hai đứa
Đầu tiên dì rất cảm ơn khi con đến nhà chúng ta, kết hôn là chuyện quan trọng đối với một cô gái. Dì biết con có nhiều sự lựa chọn, nhưng con vẫn chọn Huy, điều này nói rõ con yêu nó và cũng tín nhiệm nó. Vì điều này, trong lòng dì vô cùng cảm kích con.

Tất nhiên, con trai kết hôn cũng là việc quan trọng đối với chúng ta, bởi vì cuộc sống của chúng ta sẽ thay đổi rất lớn. Từ một nhà ba người biến thành nhà bốn người. Mặc dù dì không nỡ rời xa con trai, nhưng dì biết người trẻ tuổi luôn yêu thích tự do, cần có không gian của riêng mình.

Nếu hai thế hệ cùng sống chung dưới một mái nhà, dì sẽ trở thành bảo mẫu mỗi ngày đi chợ nấu cơm, dì cũng sẽ khó chịu mà quấy nhiễu đến cuộc sống của con, khiến con không thoải mái, huống hồ dì cũng không muốn trở thành một bảo mẫu.

Dì và cha của Huy mấy chục năm qua cơ cực đã nhiều rồi. Bây giờ sắp về hưu cho nên hai người chúng ta muốn tận hưởng những năm tháng cuối đời. Chúng ta muốn đi du lịch, học vẽ tranh, hoặc có thể là học khiêu vũ…

Những năm này, trong lòng chúng ta có rất nhiều nguyện vọng, bây giờ không thực hiện chỉ sợ khó sẽ còn cơ hội nữa. Vì vậy sau khi hai đứa kết hôn, chúng ta muốn được sống cuộc sống của mình, làm người nhà nhưng không phiền đến hai con.

Nếu như con đồng ý đến nhà chúng ta chơi, ăn cơm hay thậm chí ngủ lại một đêm, dì thật sự rất hoan nghênh, hai đứa ngày nào cũng đến dì cũng không thấy phiền. Nếu công việc của con bận rộn, hoặc vì lý do nào đó mà không thể thường xuyên đến, dì cũng tuyệt đối không có ý kiến gì.

Bởi vì, thứ nhất con có quyền làm chủ thời gian của mình. Thứ hai, nếu như gia đình dì làm con không thoải mái thì dì cũng có một phần trách nhiệm, dì sẽ kiểm điểm lại bản thân chứ không trách hờn con. Nếu như gia đình dì làm con không thoải mái thì dì cũng có một phần trách nhiệm, dì sẽ kiểm điểm lại bản thân chứ không trách hờn con. (Ảnh minh họa: bestie.vn)

Thứ hai: Quan hệ giữa chúng ta không phải mẹ và con gái
Nói như thế này có lẽ có đôi chút không thích hợp với lẽ thường tình, nhưng sau khi do dự, dì vẫn cảm thấy nên nói rõ thì tốt hơn. Mặc dù con gọi dì một tiếng “mẹ”, dì cũng nguyện ý cố gắng đối xử với con như con gái, nhưng chúng ta vẫn phải tôn trọng sự thật. Sự thật đó là: Dì không phải mẹ của con, con cũng không phải con gái của dì. Dì không sinh ra con, cũng không nuôi con khôn lớn, chỉ là người cho con một tấm chồng và một chút quà cáp mà thôi.

Nhận thức được thực tế này, dì sẽ sắp đặt vị trí chính xác. Dì sẽ không yêu cầu con đối với dì thân thiết như với mẹ ruột của mình, càng không mong chờ dì sẽ được xếp ngang hàng với mẹ con trong lòng con. Con đối với mẹ của mình tốt hơn dì, tặng quà cho mẹ mình quý trọng hơn tặng dì, về nhà mẹ đẻ nhiều hơn đến thăm dì, thậm chí cho dù con không quen gọi dì là mẹ, thì tất cả những điều này đều là thường tình, dì hoàn toàn hiểu được và chấp nhận.

Tuy nhiên, dì cũng mong con có thể lượng thứ, ở trong lòng dì cũng rất khó xem con như con ruột, cũng không thể đối với con như với Huy. Nó bệnh dì sẽ đau lòng, nó được thăng chức tăng lương dì còn vui vẻ hơn nó. Cho nên đôi khi dì sẽ vô tình để lộ sự thiên vị cho nó, khiến con buồn lòng, thật sự xin lỗi con.

Nhưng nếu hai đứa xảy ra mâu thuẫn, dì sẽ cố gắng công bằng, cho dù dì yêu con trai của mình hơn, cũng không bao giờ dung túng cho cái sai của nó. Nếu nó làm ra chuyện sai trái hay mù quáng, dì sẽ dạy dỗ và phê bình nó. Tất nhiên con cũng rất quan trọng trong lòng dì, bởi vì con là người nhà của con trai dì, sau này lại là mẹ của cháu nội dì, điều này sẽ gắn bó chúng ta cả đời.

Nói thẳng ra dì cũng vì chính bản thân mình, vì đến một ngày nào đó khi dì chỉ có thể nằm một chỗ trên giường, thì tiền thuốc men chắc phải nhờ đến con chi trả. Vì vậy dì rất nguyện ý đối tốt với con, xem con là người thân thiết nhất sau con trai mà dì yêu thương.

May mắn thay khoảng thời gian này chúng ta tiếp xúc với nhau rất tốt. Cho nên tới hiện tại, dì không có chút gì phật ý với con trong mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu. Điều này thật sự không dễ dàng, vì vậy dì rất vui mừng, nhưng cũng không dám lơ là.

Những ngày tháng sau này dì sẽ cẩn thận, duy trì mối quan hệ tốt giữa chúng ta, nếu lỡ có ngày nảy sinh mâu thuẫn dì nhất định sẽ tận lực khắc phục. Dì cũng hy vọng con không xem dì như bà mẹ chồng xa cách, nếu như con đồng ý gọi dì bằng mẹ nhiều hơn, quan tâm cuộc sống của dì nhiều hơn, trò chuyện, tâm sự với dì nhiều hơn thì dì sẽ vô cùng vui vẻ. Những ngày tháng sau này dì sẽ cẩn thận, duy trì mối quan hệ tốt giữa chúng ta. (Ảnh minh họa: eva.vn)

Thứ ba: Dì sẽ không tham gia vào cuộc sống của hai đứa
Thế hệ của dì, gia đình rất truyền thống, mẹ chồng cũng rất mạnh mẽ, vì vậy dường như dì đều dựa theo lời của mẹ chồng mà làm. Rất nhiều chuyện cho đến bây giờ nghĩ lại dì vẫn còn phiền lòng, vì vậy dì tuyệt đối sẽ không khiến con và Huy phải chịu hoàn cảnh như vậy. Dì sẽ phân biệt rõ ràng “chúng ta” và “hai đứa”. “Chúng ta” là dì và cha của Huy, “hai đứa” chính là con và chồng con. Cuộc sống của chúng ta sẽ do chúng ta quyết định, cuộc sống của hai đứa là chuyện của hai đứa.

Dì tuyệt đối sẽ không can thiệp vào cách tiêu tiền của hai đứa. Ăn cơm như thế nào, phân công việc nhà ra sao, nhà ở có sạch sẽ hay không, cuối tuần ngủ đến mấy giờ, mời bao nhiêu bạn bè đến nhà chơi… những chuyện này đều là việc riêng, dì không muốn can thiệp hay nhiều lời. Nhưng dì sẽ cho hai đứa ý kiến, ví dụ như ăn thứ gì tốt cho sức khỏe, đừng thức khuya quá, hay nên có kế hoạch cho tương lai… Tất nhiên có nghe hay không vẫn do hai đứa quyết định.

Điều cần phải nói rõ chính là dì rất quan tâm đến việc rèn luyện tính độc lập của Huy từ nhỏ. Dì và cha nó tình cảm cũng rất tốt, không đem toàn bộ tình yêu đặt trên người nó. Cho nên quan hệ mẹ con của chúng ta rất lành mạnh, yêu thương nhau, nhưng không có ỷ lại. Cũng chính là nói, con không phải gả cho một người chỉ biết nghe lời, bám theo mẹ, con hãy yên tâm.

Tuy nhiên dù sao dì cũng đã nuôi dưỡng nó gần ba mươi năm, nên nó có thói quen cùng dì thương lượng và thảo luận. Dì cũng có thói quen cho nó ý kiến, vì vậy đôi khi con sẽ cảm thấy nó có thói quen nghe lời dì. Nếu như con vì chuyện này mà không vui, dì rất lấy làm tiếc, nhưng mong con biết rằng đây chỉ là một thói quen mà thôi. Đợi đến khi nó chân chính ý thức được bản thân đã có một gia đình mới, con mới là người thân thiết với nó nhất, nó sẽ tự nhiên trò chuyện với con nhiều hơn.


Thứ tư: Trách nhiệm và nghĩa vụ của chúng ta
Theo quan điểm thông thường, sau khi mười tám tuổi thì ai cũng phải tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời của mình, thông thường cha mẹ đều sẽ nuôi dưỡng con cái cho đến khi chúng có gia đình mới. Như vậy, chúng ta mua nhà sắp xếp ổn thỏa cho hai đứa thì trách nhiệm của chúng ta cũng đã hết.

Trên lý luận thì những khó khăn sau khi kết hôn đều phải do hai đứa tự mình giải quyết. Tuy nhiên, nếu cần đến chúng ta giúp đỡ, cho dù tiền không đủ xài hay không có ai trông con, chúng ta nhất định sẽ giúp một tay. Chỉ hy vọng con biết, giúp đỡ là vì một phần tình cảm, mà không giúp cũng là chuyện hết sức bình thường. Nếu hai chúng ta có nguyên nhân gì đó không thể giúp đỡ, con cũng đừng trách hờn.

Đồng thời, chúng ta cũng sẽ không có nhiều yêu cầu với hai đứa. Thu nhập của chúng ta cũng khá, tiêu xài lại không nhiều, cho nên tiền đủ xài, không cần hai đứa phải chu cấp tiền phụng dưỡng. Chúng ta vẫn còn khỏe mạnh, trong vòng mười, hai mươi năm vẫn còn có khả năng tự chăm sóc bản thân. Cho nên tạm thời cũng không cần hai đứa chăm sóc, chúng ta sẽ tận sức không gây thêm phiền phức cho hai đứa.

Điều duy nhất dì hy vọng chính là chúng ta có thể vui vẻ đi cùng nhau đến già. Rồi sẽ đến một ngày dì và cha của Huy không còn sức lực nữa, vẫn có thể nghe được tiếng nói cười của con cháu bên giường. Hai chúng ta không có gì bất mãn nhau, ngược lại còn thân thiết với nhau.

Nếu cuối cùng có thể đạt được kết quả như vậy, dì sẽ vô cùng biết ơn con. Có lẽ đã nói quá xa rồi, bây giờ dì vẫn còn đứng ở điểm bắt đầu. Con đường phía trước vẫn còn rất dài, cô gái thân yêu, chúng ta cùng nhau xuất phát nhé!

Mẹ chồng tương lai của con.
📖
Theo Cmoney
Khải Phong biên dịch

👵👸...MƯỜI NĂM ĐẦU NHÌN MẸ CHỒNG - MƯỜI NĂM SAU XEM NÀNG DÂU.



Mối quan hệ giữa mẹ chồng và nàng dâu từ xưa đến nay đều là một đề tài tốn nhiều giấy mực và cả nước mắt. Mẹ chồng dù thương yêu con trai đến mấy, không vừa ý với con dâu thế nào thì cũng nên tôn trọng quyết định của con trai mình khi anh ta đã lựa chọn duy nhất một người để chia ngọt sẻ bùi. Cha mẹ không thể đi cùng con đến hết cuộc đời, người bên cạnh con trai tới những giây phút cuối cùng sẽ là vợ của anh ta  Mâu thuẫn xuất phát từ mối quan hệ này vẫn ngày một gia tăng trong cuộc sống các gia đình thời hiện đại. 2  câu chuyện dưới đây sẽ giúp mỗi người rút ra bài học cho riêng mình   để hóa giải bất đồng. .  

📖Bà lão nhà đối diện ngã gãy chân, cả trăm ngày dưỡng bệnh đều được con dâu cơm bưng nước rót, chăm nom đâu ra đó. Bây giờ chân bà đỡ rồi, con dâu mỗi ngày đi làm về đều cùng mẹ chồng tập đi lại. Bà nói nói bà lấy được cô con dâu còn thân với bà hơn cả con gái.
Mấy bà lão khác trong xóm đều ngưỡng mộ cô con dâu như vậy. Họ thường nhìn theo bóng dáng cô mà thở dài: “Nếu mà tôi có nằm liệt giường, có cô con dâu như vậy thì cũng vui.”
Bà lão nọ trong xóm cũng than thở, bà có mỗi một mụn con trai, khó khăn lắm mới lấy được vợ cho nó, nhưng cô con dâu này có đúng là con dâu? Cơm không biết nấu, rau không biết nhặt, có chuyện gì cũng gọi con trai bà đến giúp. Ở đâu ra kiểu con dâu như vậy chứ?
Cuối tuần, bà lão đi dạo hóng gió trong xóm, vừa khéo gặp cô con dâu nhà đối diện đang dắt con đi chơi.
Bà lão nói: “Mẹ chồng cháu thật hạnh phúc, có được cô con dâu tốt như cháu.” Bà lão nhắc đến con dâu mình, những điều chưa bằng lòng về con dâu bà cho thấy dường như con dâu bà và con dâu nhà đối diện trái ngược nhau hoàn toàn.
Con dâu nhà đối diện nghe bà nói chỉ mỉm cười, đợi bà nói xong mới nói: “Bác ơi, cháu có thể hỏi bác vài câu không ạ? Bác đừng giận cháu nhé. ”
Bà lão đáp: “Xem cháu kìa, giận gì chứ!”
- Cô ấy tan làm muộn gọi con trai bác đến đón, bác thấy sao ạ?
- Bực mình. Con trai bác đi làm đi làm về mệt như thế, cô ta có phải là không biết đường đâu.
- Con dâu bác sinh cho bác cháu trai hay cháu gái ạ?
-Cháu gái.
- Vậy bác thấy thế nào ạ?
- Bác giận, xem xem nhà người ta ai cũng sinh con trai, ai nấy đều nở mày nở mặt.
- Khi con dâu bác ở cữ, từ sáng đến tối bác có hỏi han cô ấy không ạ? Bác cảm thấy thế nào ạ? Bác có để ý chăm sóc cô ấy không ạ?
- Bác thấy bọn trẻ bây giờ sinh ra trong sung sướng mà không biết hưởng. Không phải làm gì còn kêu chán, không phải chỉ là sinh con thôi sao? Hồi đó bác sinh con chưa được bao lâu đã phải xuống giường đi làm kiếm cái ăn rồi.
- Thật ra, cháu với con dâu bác giống nhau.
- Làm gì giống? Ai mà không biết cháu là cô con dâu tốt chứ.
- Cháu lúc trước cũng không biết nấu cơm. Lúc cháu vào giúp mẹ chồng cháu ở trong bếp, mẹ cháu bảo cháu ra ngoài xem tivi, mình mẹ làm cũng được.
- Bà lão nọ sững người một lúc.
- Lúc cháu đi làm về muộn, mẹ chồng cháu sẽ bảo chồng cháu đến đón cháu. Mẹ cháu nói phụ nữ đi đường muộn không an toàn. Khi cháu mang thai, mẹ chồng cháu ngày ngày chăm sóc cháu, không để cháu làm bất kì việc gì, còn chuẩn bị hết tất cả đồ dùng cho cháu và em bé, chờ mong ngày em bé chào đời.
- Bà lão nọ lúc này đã có chút ngại ngùng.
- Cháu cũng sinh con gái. Thời gian cháu ở cữ đúng một tháng, mẹ cháu ngày ngày mang cơm cho cháu, có thời gian thì cùng cháu trò chuyện, buổi tối thì trông con giúp cháu, không cho cháu bế. Mẹ cháu nói phụ nữ cả đời lúc khó chịu nhất chính là thời gian này, đẻ mổ rất đau, hại sức khỏe, xem tivi nhiều sẽ hại mắt, ra ngoài cũng không nên, một ngày chỉ đối diện với bốn bức tường dài bằng cả năm.
Bà lão nọ lúc này cũng không còn ngẩng cao đầu nữa.
Mẹ chồng cháu thường nói, mẹ chồng nàng dâu, mười năm nhìn mẹ chồng, mười năm xem nàng dâu. Bây giờ thì mọi người đều thấy cháu đối với mẹ chồng như đối với mẹ đẻ, mọi người không thấy được trước giờ mẹ đối với cháu như với con gái ruột.
Bà lão nọ muốn nói gì đó nhưng không mở nổi miệng nữa.
- Bác ạ, bác nói xem cháu gặp được mẹ chồng tốt như vậy, cháu sao có thể không làm một cô con dâu tốt ạ?
Đúng vậy, cho đi như nào sẽ nhận lại như vậy mà.
Bà lão nọ nghĩ sáng mai nhất định phải dậy sớm, gà và cá ở chợ sớm rất tươi ngon, con dâu bà rất thích ăn.

..


📖 

ĐẦU ĐỘC MẸ CHỒNG

Ly Ly kết hôn và sống với gia đình chồng. Chỉ trong một thời gian ngắn, cô cảm thấy mình không thể hòa hợp được. Cá tính của Ly Ly và mẹ chồng rất khác nhau. Thêm nữa, bà luôn chỉ trích cô không ngớt.

Ngày tháng trôi qua, Ly Ly và mẹ chồng thường xuyên cãi vã rất gay gắt. Tệ một nỗi, cuối cùng Ly Ly luôn phải tuân theo mọi ý muốn của mẹ chồng. Không khí gia đình rất căng thẳng, mệt mỏi.

Ly Ly không thể chịu đựng được cách đối xử tàn tệ và độc đoán của mẹ chồng nữa, cô quyết định đến gặp một người bạn tốt của cha mình là ông Hoàng. Ông Hoàng chuyên bán thảo dược. Cô kể cho ông nghe mọi chuyện và hỏi ông có thể cho cô một vị thuốc độc để giải quyết nhanh chóng chuyện này không.

Ông Hoàng suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ly Ly, bác sẽ giúp cháu. Nhưng cháu phải nghe và làm theo những gì bác dặn”.

Ly Ly đáp: “Vâng, thưa bác, cháu sẽ làm theo tất cả những gì bác dặn”.

 Ông Hoàng đi vào phòng trong, lát sau mang ra một gói dược thảo. Ông nói: “Cháu không thể dùng chất độc tác dụng nhanh để đầu độc mẹ chồng vì mọi người sẽ nghi ngờ. Do vậy, bác đưa cho cháu một số vị thuốc sẽ từ từ tạo thành chất độc trong cơ thể bà ấy. Hàng ngày, cháu hãy chuẩn bị một ít thịt lợn, thịt gà và một ít đồ ăn ngon, cho một chút những vị thuốc này vào suất ăn của mẹ chồng cháu. Để mọi người không nghi ngờ cháu khi bà qua đời, cháu phải rất cẩn thận, gần gũi và thân thiện với bà ấy, không được cãi lại bà, tuân theo những gì bà ấy muốn và đối xử với bà ấy như một nữ hoàng”.

Ly Ly phấn khởi vô cùng. Cô cảm ơn ông Hoàng, khẩn trương về nhà bắt đầu kế hoạch của mình.

Ngày tháng trôi qua, Ly Ly phục vụ mẹ chồng những món đồ ăn tuyệt ngon. Cô luôn ghi nhớ những gì ông Hoàng nói để tránh không bị nghi ngờ. Cô đã biết nhẫn nhịn, làm theo những gì mẹ chồng mong muốn và đối xử với bà như chính mẹ đẻ của mình.

Sáu tháng trôi qua, không khí cả gia đình thay đổi. Ly Ly đã quen kiểm soát cá tính của mình đến mức cô cảm thấy hầu như không còn buồn bực một chút nào. Cô không còn cãi vã với mẹ chồng và bà dường như cũng nhân hậu, dễ tính hơn.

Thái độ của mẹ chồng với Ly Ly thay đổi. Bà bắt đầu yêu quý Ly Ly như con đẻ. Bà luôn miệng ca ngợi với bạn bè và họ hàng rằng Ly Ly là cô con dâu tốt nhất bà tìm được. Chứng kiến những gì đang diễn ra, chồng của cô cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Ngay sau đó, Ly Ly đến gặp ông Hoàng và yêu cầu ông giúp đỡ một lần nữa. Cô vừa nói vừa khóc: “Thưa bác Hoàng, bác có thể giúp cháu ngăn chặn chất độc kia không làm hại mẹ chồng cháu được không? Bà đã thay đổi, rất tốt và yêu thương cháu, cháu cũng yêu quý bà. Cháu không muốn bà chết vì thuốc độc mà cháu đã cho bà ăn”.

Ông Hoàng mỉm cười lắc đầu: “Ly Ly, bác chưa bao giờ đưa cháu thuốc độc. Những vị thuốc bác cho cháu đều là vitamin tăng cường sức khỏe. Chất độc duy nhất nằm ở trong đầu cháu và thái độ của cháu với mẹ chồng. Tuy nhiên, nó đã bị tiêu diệt bởi tình cảm và sự yêu quý cháu dành cho bà ấy rồi”.

📖

BÀI HỌC

  • Mười năm nhìn mẹ chồng, mười năm xem nàng dâu. Nói một cách đơn giản, mười năm đầu của hôn nhân là lúc nàng dâu gặp nhiều khó khăn và cần được giúp đỡ nhất. Mới về nhà chồng chưa thể quen ngay, lúc mang thai còn không được thoải mái, thời gian ở cữ cần được chăm sóc, lúc bận bù đầu cần người giúp trông con…
  • Còn mười năm này lại là mười năm nhàn nhã nhất của mẹ chồng, sức khỏe vẫn tốt, nghỉ hưu rồi nhiều thời gian rảnh rỗi, cũng là lúc tốt nhất để cùng nàng dâu bồi đắp tình cảm. Khi nàng dâu mới về nhà chồng được mẹ chồng đưa tay ra giúp đỡ, nàng dâu có thể không cảm kích sao?
  • Mười năm sau, lúc này sức khỏe mẹ chồng cũng không còn được như trước, đây là lúc mẹ chồng cần đến nàng dâu. Nếu lúc đầu mẹ chồng không làm tròn trách nhiệm của mình, có được mấy nàng dâu cam tâm tình nguyện đối xử tốt với mẹ chồng? Những năm đầu của hôn nhân, trách nhiệm của mẹ chồng chiếm đến 70%. Tôi dám khẳng định ít nhất đến chín trên mười các nàng dâu khi vừa kết hôn đều mong muốn hiếu thuận với bố mẹ chồng, gia đình êm ấm, hòa thuận. Khi mẹ chồng đã làm hết những gì cần làm và có thể làm, có con dâu nào không dùng hết tâm tư để hiếu thuận lại với bố mẹ chồng?
  • Trong cuộc sống, không phải lúc nào bạn cũng có được những mối quan hệ tốt, ngay cả đó là với anh em ruột thịt, người nhà thân thiết của mình. Giữa dòng đời đầy xô đẩy, va chạm này, những mâu thuẫn có thể ập đến bất cứ lúc nào và làm trái tim bạn đau đớn, thống khổ. Rất nhiều người chọn cách giải quyết tiêu cực, trầm mình trong buồn khổ hay vùng dậy phản ứng dữ dội, quyết một phen sống mái. Người con dâu trong câu chuyện trên đã chọn cách thứ hai. Cái kết của câu chuyện rất bất ngờ nhưng lại không hề bất ngờ. Trong đời, nếu có thể thiện giải, dùng thiện ý mà đối đãi với người khác thì mọi oán hận, thù giận đều sẽ được giải trừ hết. Sức mạnh của tình yêu thương, lòng bao dung và sự từ bi có thể cải biến ngay cả quỷ dữ, ngay cả những tâm hồn độc ác nhất.
Hữu Bằng sưu tầm