Showing posts with label Bình Bồng Bột. Show all posts
Showing posts with label Bình Bồng Bột. Show all posts

Wednesday, September 11, 2019

🗽 ... NGÀY NÀY NĂM ẤY : BỨC ẢNH “THE FALLING MAN”



.
Cứ đến ngày 11/9, người Mỹ lại nhớ lại bức hình đầy ám ảnh này. Từ trên ngọn tháp cao đang bốc cháy, người đàn ông này đã nhảy xuống, có lẽ với một chút hy vọng mong manh là vào cõi chết để truy tầm sự sống. Rất nhiều người đã nhảy xuống trong giờ phút định mạng ấy, chỉ có duy nhất người đàn ông này được gọi là “The Falling man”.

Trong bức ảnh ấy, ta thấy cơ thể anh đang lao thẳng xuống như một VĐV nhảy cầu. Hay tay buông thõng, quần áo chỉn chu, giày vẫn còn trên chân, không có chút dấu hiệu nào của sự hoảng loạn. Và thân hình anh rất thẳng, gần như song song với những trụ xám, trắng của tòa nhà.

Người đàn ông chụp bức ảnh ấy, Richard Drew, không xa lạ gì với những thời khắc lịch sử. Ông là phóng viên chiến của hãng AP. Năm 21 tuổi, Richard đứng ngay sau lưng Bobby Kennedy khi ông này bị một viên đạn ghim vào đầu. Máu của Kennedy văng đầy chiếc áo khoác của Richard. Và phản xạ đầu tiên của ông là… đưa máy lên chụp. Người vợ Ethel phải ôm ông lại, cầu xin ông đừng chụp. Richard buông máy xuống. Lúc ấy phần người trong ông mới trở lại. Ông quan sát thảm cảnh vừa diễn ra và quyết định cất máy. Nhưng chiếc áo dính đầy máu của Richard thì ông vẫn giữ ở nhà làm… kỷ niệm tác nghiệp.

Phóng viên ảnh có lẽ là những người máu lạnh nhất thế giới. Họ xông vào chiến trường, dù đấy có khi chả phải là cuộc chiến của họ. Họ sống vì những khoảnh khắc. Nó là tất cả với họ. Làm sao có thể quên được khi đã trót một lần nhìn qua bức ảnh “Kền kền chờ đợi” của Kevin Carter. Tác phẩm để đời ấy mang về cho Kevin Carter một giải Pulitzer danh giá, nhưng cơn trầm cảm đã đánh quỵ ông, để rồi ông tự vẫn ở tuổi 33. Trước khi chết, Carter còn viết một lá thư tuyệt mệnh: “Tôi bị ám ảnh bởi những ký ức sờ sờ về sự chết chóc, những xác chết, cơn giận dữ và nỗi đau… về những đứa trẻ chết đói… về những người đàn ông điên khùng, thường là những kẻ hành hình…”.

Carter đã chứng kiến người da đen bị hành hình ở Nam Phi. ông chụp rất nhiều những hình ảnh mà người bị hành hình bị quấn dây ngâm dầu quanh cổ, trước khi sợi dây ấy bị châm lửa. Những hình ảnh này đã có sức phảng kháng cực lớn lên chủ nghĩa apartheid toàn cầu trong thập niên 1980. Tháng 3/1993, ông xin nghỉ phép để bay đến Sudan, chụp ảnh về cuộc nội chiến và sự nghèo đói ở đó.

Để rồi Sudan, một thế giới bị lãng quên hoàn toàn, bỗng dưng được cả thế giới chú ý với bức ảnh “Kền kền chờ đợi”. Một bé gái trơ xương, gần chết, cố lê mình đến trung tâm cứu trợ. Và ở gần đó, một con kền kền hạ cánh, như chờ đợi bữa ăn. Bức ảnh lên The New York Times vào ngày 26/3/1993 và tạo ra một sự lan tỏa khủng khiếp. Tờ báo buộc phải làm một điều chưa từng có tiền lệ: đăng thông báo về số phận cô bé. Người ta khinh miệt người phóng viên đã chụp bức ảnh “vô cảm” ấy. Trong giây phút ấy, máu nghề trong Kevin Carter đã chiến thắng nhân tính.

Nhưng chúng ta liệu có thể áp những quy chuẩn bình thường lên những con người đang làm thiên chức của họ chăng? Eddie Adams lạnh lùng nhìn tướng Nguyễn Ngọc Loan ghim viên đạn qua đầu người lính cộng sản Bảy Lốp, trong một bức ảnh cũng mang về cho tác giả của nó một giải Pulitzer. Lúc ấy, với hình ảnh trước mặt và máy ảnh trong tay, điều duy nhất họ có thể phản xạ là đưa máy lên.

Trở lại với bức ảnh “The Falling Man”, Richard Drew sáng hôm 11/9/2001 ấy đi chụp ảnh cho một show thời trang… đầm bầu. Lúc này đã 54 tuổi, Drew được một phóng viên CNN gần đó thông báo về việc tòa tháp đôi vừa bị khủng bố lái máy bay đâm vào. Ông lập tức gom hết đồ nghề, phi ngay đến hiện trường. Tờ Esquire viết:

“Ông đến trạm Chambers Street, thấy tòa tháp đôi đã thành hai cột khói. Ông đi về phía tây tòa nhà, nơi xe cứu thương đang tập trung. Kinh nghiệm lão luyện của tay phóng viên chiến trường mách bảo ông đến đó, vì những người làm nhiệm vụ giải cứu sẽ không tống cổ phóng viên đi. Ở đó, ông nghe tiếng người la hét và thở dốc vì sợ. Từ phía trên cao của tòa tháp bốc cháy, những nạn nhân bị kẹt đang gieo mình xuống đất. Chiếc máy ảnh với ống 200mm giương lên, ông đứng giữa một cảnh sát và một nhân viên cấp cứu. Cứ mỗi người nhảy xuống là hai người bọn họ đều thét lên và khóc.”
Richard Drew không khóc, ông điềm đạm chụp la-phan. Một phần của toà nhà phía nam sập xuống, làm khói bụi mù mịt. Richard còn kịp lấy chiếc mặt nạ gần đó đeo lên và chụp tiếp. Khi thấy đã đủ, ông quay về trụ sở AP. Văn phòng của hãng thông tấn hàng đầu thế giới không hoảng loạn, mà điềm tĩnh vô cùng. Họ biết mình đang đối diện với một ngày lịch sử. Drew cho đĩa vào máy, và trong hàng trăm tấm đã bấm, ông nhìn thấy “The Falling Man”. Và ông quyết định không quan tâm đến những bức ảnh khác.

Một bức ảnh là quá đủ. Một bức ảnh tuyệt vời về mặt bố cục và mang tính biểu tượng. Người ta đã không xác định danh tính của người đàn ông ấy. Ông cũng chỉ là một trong rất nhiều người đã nhảy ra khỏi tòa tháp ấy. Họ bắt đầu nhảy không lâu sau khi chiếc máy bay đầu tiên đâm vào tòa tháp phía bắc. Họ nhảy từ khi lửa bắt đầu bén cho đến khi tòa tháp đôi sụp xuống. Họ nhảy qua những ô cửa vỡ, đầu tiên là tự vỡ, sau là họ tự đập để nhảy. Họ nhảy để thoát khỏi khói và đám cháy, họ nhảy trước khi trần nhà rơi xuống đầu, và họ nhảy chỉ để được hít thở một lần cuối cùng trước khi chết. Họ nhảy như những biệt kích dù đang trong một cuộc tổng diễn tập. Chỉ có điều không có cánh dù nào bung ra, và tất cả đều trở thành những máu thịt bầy nhầy khi tiếp đất.

Trong một nỗ lực truy tầm xem ai là “The Falling Man”, phóng viên Tom Junod tìm đến một cái tên: Jonathan Briley. Nhưng rồi y kết bài như sau:

“Liệu Jonathan Briley có phải là the Falling Man? Có thể. Nhưng biết đâu anh ta nhảy khỏi tòa tháp không phải vì bội phản tình yêu của đứa em gái cũng có mặt trong tòa tháp hôm ấy, cũng không phải vì anh ta mất hy vọng. Anh ta nhảy để tìm một điều kỳ diệu. Anh ta nhảy vì mong về với gia đình. Hay anh ta chẳng hề nhảy, vì làm gì có ai nhảy vào vòng tay của Chúa?”
Hay chúng ta ai cũng là the Falling Man, rồi cũng sẽ phải “Fall” vào một ngày nào đó.

📖


BÌNH BỒNG BỘT




Sunday, September 2, 2018

🥅🥅..‘MINH VƯƠNG ƠI, KHÔNG HUY CHƯƠNG MẸ VẪN THƯỞNG CÁNH GÀ CHIÊN’




RECAP Việt Nam – UAE 1-1 (Đội bạn ăn hên trong thi sút luân lưu)

- Hai đội đang dàn quân ra sân. Việt Nam mặc áo đỏ, áo đỏ làm cỏ đối phương. UAE mặc áo trắng, áo trắng sốt sắng vẫn thua nhe. Nè, cái giải Asiad này có gì tà môn không? Sao trận nào có Việt Nam đá cũng áo đỏ với áo trắng đá với nhau vậy? Haizzz.

- Một cô gái kế bên tôi hỏi bạn trai: “Ủa anh, sao U23 lại đá với UAE, sao số đá với chữ vậy?”. Tôi buồn cười quá các bạn ạ, nhưng bạn trai của cô gái ấy thì lại cười buồn. Nó nói: “Em tập trung coi đi em”.

- UAE là quốc gia đặc biệt. Họ đẻ ra trên mỏ dầu nên giàu từ trong trứng giàu ra. Họ có Tòa nhà cao nhất thế giới Burj Khalifa. Đầu tư nghe đâu gần 1,7 tỷ USD, nhưng vẫn xấu hơn bó tre của Landmark 81. Xời, giàu mà hem có thẩm mỹ chi ráo trọi.

- UAE có một cái tên khá nổi tiếng. Omar Borkan Al Gala. Anh này từng bị đất nước trục xuất hồi năm 2013 vì quá đẹp trai. Thầy cũng bình thường thôi. Bùi Tiến Dũng từng bị cấm nhập cảnh vô nhiều nước vì đẹp trai nè. Bởi vậy ảnh mới được chọn quảng cáo cho Clear Men đó. Clear là “sạch sẽ”. Sau khi thủ môn chụp trái banh, ảnh hô lên “Clear”, có nghĩa là banh đã về tay mình, chuẩn bị tấn công trở lại.

- Việt Nam nhập cuộc có vẻ chậm rãi. Thế trận đang thuộc về các cầu thủ áo đỏ. Cầu thủ số 7 của UAE đoạt bóng, anh băng lên, vượt qua trung vệ Bùi Tiến Dũng, sút: Vào. Quá bất ngờ, trong khi chúng ta mải miết ép sân thì đối thủ đã có pha ghi bàn từ cơ hội đầu tiên của họ trong trận.

- Các bạn hết sức bình tĩnh, ngay cả khi mình thua UAE (khả năng thấp cũng như giáo dục Việt Nam ngưng cải cách), thì mình vẫn là đệ tứ anh hào của châu Á. Ngầu lắm chứ giỡn sao. Hãy nhớ: hạng tư ở biển oai hơn hạng nhất ở ao, OK? Tiếp tục cổ vũ Việt Nam nào. Phải nhìn vào điều tích cực. Tuy Tiến Dũng hai trận để lọt lưới nhưng năm trận liên tiếp trước đó không thua trái nào, mành lưới vẫn sạch như Clear Men ok?

- Chúng ta lại đưa bóng ra cánh. Văn Toàn, xâu kim hay quá. Trời ơi, má anh làm thợ may hay sao mà anh xâu kim giỏi giữ vậy. Anh chuyền vào trong. Văn Quyết sút. Vào. 1-1 rồi. Đẹp quá. Đội bạn ăn dâm nhưng ta ăn hay.

- Anh BLV Quang Huy vừa nói nếu cứ đá lai rai thì vẫn sẽ giữ tỷ số 1-1 được. Thôi đi anh em ơi, nhậu trận chót rồi tính tiền cho người ta dẹp quán đi về. Có nhiêu chơi nhiêu, cầm trái banh nào thì dzô ực 100% cái cho khí thế đê.

- Để nghị hai anh bình luận sôi nổi lên tí. Mình đang tranh Huy chương đồng đó mấy anh, có phải đá giao hữu đâu. 500 anh ngoài phố đi bộ đang la như thể chung kết World Cup đây này. Vâng, họ đang la thì trời mưa. Bó tay!

- Xuân Mạnh, anh chạy từ giữa sân xuống cánh trái. Anh chạy từ cánh trái vô trong, chạy từ trong ra ngoài, anh sút. Không vào. Tên sao người vậy. Anh mạnh quá anh ơi.

- Văn Thanh, anh lại xâu kim đối thủ. Xâu kim là từ ngữ văn hoa của xỏ háng đó nha quý vị. Trận trước thủ quân Xuân Trường của ta bị xỏ, trận này lôi ta đội bạn ra xỏ lại. Trận trước mình bị xỏ một lần, trận này mình xỏ lại nhiều lần. Phải có lãi chứ.

- UAE có một cú sút phạt. Bùi Tiến Dũng đang rất tập trung. Thử vào coi, anh “clear” cái cho biết mặt nè. Cầu thủ UAE súttttttttttttt, lên trời rồi. Bác nào nuôi chim nuôi cò kéo về nhốt kẻo thiệt mạng ban tổ chức hem đền đâu nha.

- Vào bóng từ phía sau. Ơ không phạt à? Trọng tài thổi chi lạ vậy? Ở Tuyên Quang vì vỗ mông thôi mà giết người rồi đấy. Ở đây đạp người ta muốn bể mông mà tỉnh bơ vậy hả?

- Đội bạn chỉ còn vất vả chống đỡ. Họ có dấu hiệu câu giờ. Theo luật thì trận tranh hạng ba mà hòa hai hiệp chính là kéo nhau vào phạt đền luôn. UAE thấy không ăn được Việt Nam nên chơi trò câu giờ nè.

- Phố đi bộ Nguyễn Huệ trời vẫn mưa. Mọi người đều ướt cả rồi. Nhưng
“Ướt là ướt áo ướt quần
Chứ sao ướt nổi tinh thần Việt Nam”

- Báo Indonesia trước trận viết "Việt Nam đấu UAE như xe tăng đấu xe buýt mini", ý họ nói Việt Nam năm trận liên tiếp trắng lưới nên khen Bùi Tiến Dũng chụp hay và hàng thủ kín kẽ. Nhưng UAE không dám như xe bus mini đâu, cái này là xe bus hai tầng thì có. Thủ gì mà thủ dữ vậy. Thủ kín và ăn dâm người ta gọi là thủ… thôi khúc này bỏ qua.

- Sau này quảng cáo máy quay sinh tố, máy ép trái cây thì chỉ cần lấy một clip trận này tung lên, kèm theo câu: “Hãy mua máy ép trái cây X, như Việt Nam đã ép UAE”. Ép ra bã mà không có được bàn nữa. Tức gì đâu.

- Minh Vương vào sân. BLV Quang Huy nói: “Minh Vương là cầu thủ vừa có thể tấn công được, vừa có thể phòng ngự được”. Tôi xin bổ sung, ảnh còn biết sút phạt và… xuống câu vọng cổ nữa. Hihihi.

- Cầu thủ số 19 bên đội bạn bị chuột rút rồi. Không có gì ngạc nhiên, mình ép cỡ đó mà chịu gì nổi. Với lại bây giờ cứ có dịp là họ ngã ra. Nhà giàu mà sao đá banh kiểu đó kém sang quá mấy anh ơi.

- Phạm lỗi nữa. Ơ, trọng tài vẫn không thổi. Trọng tài thổi bậy quá nha. Cho về nhà thổi kèn chứ không cho thổi còi nữa bây giờ. Có muốn bị CĐV làm Facebook giả giống HLV Park Hang Seo không. Thổi cho đàng hoàng vô coi.

- Ê trọng tài biên, trái đó có việt vị đâu. UAE giàu quá chơi mua trọng tài hả trời. Chính phủ Hàn Quốc ơi, đưa mấy ông này đi nghĩa vụ quân sự thay Son Heung-min vá các đồng đội được không?

- UAE đã chuyển đội hình sang 10-0-0 rồi nha các bạn. Tất cả các cầu thủ áo trắng đã tràn về… phần sân nhà.

- Minh Vương sút phạt. Siêu đẹp. Thủ môn A Xàm Xí bên đó à không xuất sắc là ta đã có bàn quyết định rồi.

- Có ai đánh thức tôi dậy không? Tôi đang mơ hay sao mà đội UAE và cả trọng tài đang vất vả chống lại mình? Tại sao mình lại ép một đội rất mạnh của Châu Á như thế này? Đây là những ngày lịch sử. Các bạn hiểu không?

- Số 7 đội bạn đạp Văn Thanh. Trọng tài Hàn Quốc rút ra thẻ vàng rồi. Thôi khỏi, sao không cất về nhà tự xài luôn đi. Mắc cười quá à.

- Hết giờ. Đội bạn đã thành công trong việc lôi trận đấu vào loạt sút luân lưu. HLV Park Hang Seo đang cầu nguyện. Ông là người Hàn, nhưng có trái tim người Việt chắc luôn. Nhìn ông lo âu kìa, ai không thương cho được.

- Thua rồi. Mình quá xui xẻo. Quang Hải đá cả trận xuất sắc nhưng lại đá ra ngoài. Nhưng đứng trách ảnh. Phạt đền là chuyện hên xui, mình đã cố để thắng trong trận, còn họ vừa đá vừa cầu nguyện để kéo trận đấu vào đây.

- Bùi Tiến Dũng hôm nay không cản được quả phạt đền nào, dù anh bay đúng hướng. Nhưng cũng đừng trách ảnh luôn. Ảnh đã chơi tuyệt hay trong suốt hành trình Asiad năm nay rồi. Đừng quên là trước giải, nhiều người còn sợ ảnh không tập trung và kêu gọi HLV Park cho ảnh ở nhà. Và Clear Men Vietnam đã đồng hành rất tốt trong chiến dịch tập trung hoàn toàn vào chuyên môn, không khai thác vào scandal. Thế hệ này, nếu tiếp tục như hôm nay, thì tương lai xán lạn, tự tin ra biển lớn rồi.

- Hôm nay, đội bạn chỉ sút đúng một góc. Dũng luôn có ý chờ đội bạn sút trước rồi đổ người. Đội bạn đã bỏ công nghiên cứu anh rất kỹ. Bóng đá vẫn luôn là như vậy. Đội hay chưa chắc thắng, đội dở vẫn có cách thoát thua.

- Đừng buồn. Chúng ta là đội mạnh thứ 4 của châu Á môn bóng đá nam. Lịch sử ấy sẽ không bao giờ thay đổi.

BÌNH BỒNG BỘT

Saturday, September 1, 2018

☘☘...HOA VẪN XANH KHI CHƯA NỞ …. TÌNH CÒN XANH KHI CHƯA LO SỢ …





📖
Người phụ nữ xinh đẹp và ăn mặt rất có gu này là Minh Đức Hoài Trinh, tác giả bài thơ “Kiếp nào có yêu nhau” mà Phạm Duy đã rải lên đó những nốt nhạc buồn tan tác.

Tên thật là Võ Thị Hoài Trinh, bà là một nhân vật hiếm có. Bà thông thạo ba ngoại ngữ là Anh, Pháp, Hoa. Bà làm thơ, viết văn, viết kịch bản sân khấu, viết báo và dạy cả đàn tranh. Bà còn là một nhà đấu tranh dân quyền và hoạt động văn nghệ sôi nổi sau khi ra hải ngoại.

Nhưng tất nhiên, người ta chỉ biết đến bà nhiều nhất thông qua hai bài thơ được Phạm Duy phổ nhạc là “Kiếp nào có yêu nhau” và “Đừng bỏ em một mình”. Đây là hai trong số hơn chục bài Phạm Duy lấy chủ đề là hiện sinh và cái chết.

Hoài Trinh từng thừa nhận: nếu không có nét nhạc thần tình của Phạm Duy, “Kiếp nào có yêu nhau” đã không có một sức sống mãnh liệt đến thế. Bài hát mở đầu với một lời nửa yêu cầu, nửa van xin, được cất lên một cách đầy thảng thốt:

“Đừng nhìn em nữa anh ơi”

Hoài Trinh không bao giờ nói quang cảnh của cuộc gặp gỡ trong bài thơ này là khi nào. Nhưng người nghe bàng bạc nhận ra nó là cõi mộng. Đấy là cái cõi mà Phạm Duy từng đau khổ đến mức muốn “giết người trong mộng vẫn đi về” sau này.

Bài “Kiếp nào có yêu nhau” rất đau khổ, nhưng qua giọng ca Thái Thanh còn được phủ thêm một chút liêu trai. Nếu nghe thêm bản “Đừng bỏ em một mình” cũng của Hoài Trinh, nói về lời van xin, năn nỉ của một cô gái… đã chết ở trong nguyệt, sẽ càng nhận ra: quang cảnh của cuộc gặp gỡ này khó có thể ở ngoài đời thực. Trong một đoạn sau, Hoài Trinh viết:

“Kiếp nào có yêu nhau
Nhớ tìm khi chưa nở
Hoa xanh tận ngàn sau
Tình xanh không lo sợ”

Đoạn thơ ấy nghe như một lời trối. Phạm Duy còn sợ thính giả chưa hiểu, đã cẩn thận thêm vô mấy câu không có trong bài thơ gốc:

“Đôi mi đã buông xuôi,
môi răn đã quên cười.”

Bài thơ lẫn bài hát là sự dằn vặt muôn đời của những kẻ yêu nhau. Ở đây, nỗi dằn vặt ấy lại mang một màu sắc rất phụ nữ. Nàng quay mặt đi bảo “Anh đừng nhìn em nữa”, nhưng đến câu áp chót lại thảng thốt lần nữa: “ Anh đâu, anh đâu rồi”.

Bài này, Phạm Duy sửa lời nhiều, không phải vì ông không có khả năng giữ nguyên tác mà vì ông sợ người ta không thật sự cảm được tinh thần bài thơ. Bởi nếu chỉ là chuyện yêu đương bình thường, giận hờn bảo “Đừng nhìn nhau nữa” thì không có gì đặc biệt. Phạm Duy sửa lời một vài chỗ để nổi bật sự bất lực của con người, tình yêu và thân phận trước cái chết. Những người yêu nhau có thể làm gì trước tạo hóa, trước “trăng thu gãy đôi bờ, chim bay xứ xa mờ”. Họ còn biết làm gì trước cái chết, ngoài việc “Nhắn cho ta. Hoa xanh đã bơ vơ. Đêm sâu gối ơ thờ”.

Hoài Trinh là một trong những “Huế nữ” mà Phạm Duy đã gặp những ngày ở Huế khi đi theo gánh hát của Đức Huy hơn nửa thế kỷ trước. Họ gặp nhau lần thứ hai ở vùng kháng chiến. Phạm Duy kể khi nàng rời Huế để ra vùng kháng chiến đã mang theo “đôi gót chân đỏ như son và đôi mắt sáng như đèn pha ô tô”. Lần thứ ba tương hội là ở Paris. Họ đã nói với nhau những chuyện gì, giữa họ là một mối giao tình văn nghệ nào rất ít người biết. Chỉ biết Phạm Duy đã trổ hết tài nghệ để chấp cánh cho hai bài thơ của nàng. Trong đó, “Kiếp nào có yêu nhau” xứng đáng được gọi là một kiệt tác.

Ca khúc có những đoạn chuyển rất đột ngột để diễn tả cái tột cùng của tình yêu lẫn khổ đau. Nữ trung Thái Thanh, nam trung Tuấn Ngọc. Cả hai đều đã hát bài này và đưa cái buồn lên tột đỉnh sầu. Bản của Thái Thanh đã nghe ngót trăm lần. Bản của Tuấn Ngọc thì góp phần tạo nên thành công của “Nửa đời hương phấn” do Hoàng Thái Thanh dựng cách đây ít lâu

BÌNH BỒNG BỘT

📖
.
KIẾP NÀO CÓ YÊU NHAU

Tác giả: Minh Đức Hoài Trinh

Anh đừng nhìn em nữa
Hoa xanh đã phai rồi
Còn nhìn em chi nữa
Xót lòng nhau mà thôi .


Người đã quên ta rồi
Quên ta rồi hẳn chứ
Trăng mùa thu gãy đôi
Chim nào bay về xứ .


Chim ơi có gặp người
Nhắn giùm ta vẫn nhớ
Hoa đời phai sắc tươi
Đêm gối sầu nức nở .


Kiếp nào có yêu nhau
Nhớ tìm khi chưa nở
Hoa xanh tận ngàn sau
Tình xanh ko lo sợ .


Lệ nhòa trên gối trắng
Anh đâu, anh đâu rồi
Rượu yêu nồng cay đắng
Sao cạn mình em thôi ?



Monday, August 27, 2018

🥅🥅⚽.. OLYMPIC VIỆT NAM LẦN ĐẦU VÀO BÁN KẾT ASIAD THẮNG 5 TRẬN, KO LỌT LƯỚI BÀN NÀO : SỰ XUẤT SẮC CỦA THỦ MÔN TIẾN DŨNG, TÍNH TOÁN TUYỆT VỜI CỦA PARK HANGSEO VÀ VĂN TOÀN ĐÃ HIỆN THỰC HÓA TẤT CẢ










📖
- Hai đôi chuẩn bị vào sân. Việt Nam mặc áo trắng, áo trắng là thắng chắc rồi. Syria mặc áo đỏ, áo đỏ là mỏ sẽ sưng. Thôi cái joke này xài hoài, bỏ qua.

- Báo Syria trước trận này có viết: “May mắn khi được gặp Việt Nam”. Đúng vậy, ai được gặp đội mạnh mà không may mắn. Mai mốt Việt Nam dự World Cup rồi mấy giải ASIAD này tụi tui chỉ gửi đội hình trẻ thôi đó. Đã may thì lo mà tận hưởng đi nghe hơm.

- Có cái cô Shark gì đó khuyên đừng về nhà trước 7 giờ tối. Một lời khuyên chí lý. Ở lại công ty, kêu vịt quay ăn rồi sau đó đi bão chứ về chi sớm.

- Trong trận đấu diễn ra trước đó thì Hàn Quốc đã giành chiến thắng. Như vậy, trận bán kết với Việt Nam sẽ là trận đấu cuối của Son Heung Min trước khi đi nghĩa vụ quân sự. Sướng nha, chỉ thua nhà vô địch. Nhất anh Son.

- Trước trận, HLV áo đen bụng bự của Syria qua bắt tay HLV Park Hang Seo và hỏi: “Ông Park, gánh vác danh dự cho cả Đông Nam Á có cảm thấy mệt mỏi không?”. HLV Park mỉm cười từ ái và nói: 난 힘이있어, tạm dịch: “Hem sao, mình mạnh mà”.

- Diên Hy Công Lược hôm nay ra tập cuối rồi nha. Chị em giờ đã có thể toàn tâm toàn ý coi Diên Hy Công Phượng, khửa khửa. Hôm nay Công Phượng đá chính nè. Vâng, vừa nhắc đến Phượng thì bóng đến chân anh. Vừa đến mất ngay. Quỷ à.

- Trước trận đấu này, HLV Muhannad chỉ cho các học trò tập hai bài: đưa bóng xuống biên và đá 11 mét. Như các bạn thấy đấy, cách đây nửa năm, ta đá với đội bạn chỉ mong đá luân lưu. Giờ thì đội bạn đá với ta chỉ mong đến luân lưu để đá. Câu chuyện Thánh Gióng vươn vai một cái trở thành người khổng lồ là có thiệt. Cố lên 11 trai làng Phù Đổng, hết trận đừng bay về núi Sóc Sơn nhe, chị em rụng trứng lượm hem kịp đâu. Hi hi.

- Muhannad phiên âm ra là Mu-Ha-Nát nhen, đừng đọc tắt thành Mu Nát tội người ta. Nhưng mà tên mà kết thúc bằng chữ “Nát” thì coi bộ trận này cũng nát người nè. Mấy em Olympic đá nhẹ chân em ei…

- Cầu thủ Syria chọt khe, nguy hiểm quá. Tiến Dũng phá bóng rồi. Anh lao ra phá bóng như một hậu vệ. Cập nhật một chút cho mấy bạn nữ, Tiến Dũng thủ môn lao ra phá bóng như một hậu vệ thì được, nhưng Tiến Dũng hậu vệ không lui về dùng tay chụp bóng được nhen.

- BLV Quang Huy cho biết hai đội đang đá Lai rai. Vâng, anh là BLV đầu tiên đưa thuật ngữ dân nhậu vào trong bóng đá. Trên bàn nhậu có uống ép và uống lai rai. Trên sân bóng, Syria không ép thì ta cứ lai rai. Thằng nào nhậu dai cho biết, hoho.

- Về cơ bản, anh Quang Huy nói chữ "về cơ bản" hơi nhiều. Trận sau anh nên chuyển sang "về nâng cao" hay "về phức tạp" gì đó cho đa dạng nhe anh.

- Chiều hôm nay, chó tiên tri Doggy đã đưa ra dự báo trận Việt Nam và Syria tối nay. Kết quả chó Doggy chọn Syria. Hiện Doggy đang nằm trên bàn nhậu cùng với củ riềng và lá mơ. Mong anh em cá độ hết sức tỉnh táo, đừng theo Doggy nhé.

- Xin nhắc lại với các bạn, chung kết ASIAD diễn ra vào ngày 1/9. Ngày ấy mà ta mà vô địch, 2/9 Quốc khánh, Như có bác Hồ như ngày vui đại thắng remix lên là lên là lên ok?

- Văn Thanh và Văn Hậu đang trấn giữ hai cánh. Hai anh biết đội bạn rất mạnh trong những quả tạt nên đang bịt rất tốt hai hành lang. Nói chung, Văn Thanh Văn Hậu khiến cầu thủ Syria chỉ còn nước… văng tục.

- Cầu thủ Syria sút, Dũng vẫn khép góc. Hồi nhỏ chắc anh học giỏi hình học lắm nè. Góc bự góc hẹp, góc vuông góc nhọn góc bẹt góc tù khép hết trơn hà. Sau này Lầu Năm Góc bên Mỹ có rò góc nào cứ kêu anh Dũng qua ảnh bịt cho.

- Trận đấu hôm nay hơi nguội, chủ yếu vì Syria chả chịu tấn công gì cả. Không nóng như Vincom Center ở quận 1 chiều nay gì hết.

- Iran và Syria đều ở Tây Á. Iran còn là đồng minh của Syria thời al-Assad. Nên trọng tài Iran thiên vị Syria cũng dễ hiểu. Đề nghị trận sau đổi trọng tài Iphone hay Ipad gì nha. Bên châu Âu người ta toàn ép đội yếu, sao Á Châu lại đi ép đội mạnh. Logic chi lạ vậy.

- Vâng, trong lúc đội Olympic Việt Nam đang thi đấu với Syria thì nữ tuyển thủ Bùi Thị Thu Thảo của Việt Nam đã giành HCV nội dung nhảy xa. Ghê thiệt, cứ Olympic VN đá trận nào là mình giành HCV hôm ây. Tụi tui còn đá 2 trận, vậy mình sẽ kết thúc giải với 5 HCV. Làm toán nhanh ghê hơm. Ban tổ chức ASIAD chuẩn bị trao giải đi nghe hơm.

- Syria là quê hương của Steve Jobs. Còn Việt Nam là quê hương của blowjob. Đề nghị đội kèn tí hon trên khán đài thổi ít lại. Ù hết cả tai.

- HLV Park thay Đức Chinh bằng Anh Đức. Thay đúng quá HLV ơi. Ông bà ta nói có Đức mặc sức mà ăn. Lát nữa Anh Đức sẽ làm nên chuyện cho coi.

- Cờ u cu a qua. Một pha nguy hiểm đã cờ u cu a qua nha các bạn. Thở ra cái coi: phờ u phu huyền phù. Phew!

- Văn Toàn lao lên, bị kéo lại rồi. Trọng tài không phạt thẻ vàng. HLV Park Hang Seo đang rất tức giận. Ông nói một tràng tiếng Hàn Quốc, tôi đọc khẩu hình miệng và dịch ra được: “Mắt ông mọc cườm hay sao mà không thấy nó đá thằng đệ tui”. Trọng tài tiến đến ông Park, trợ lý Nguyễn Đức Cảnh lập tức chen vào giữa, ông Cảnh nói: “Anh Park ảnh chửi phong long chứ hem có chửi anh”. Trọng tài nhìn ông Park, ông Park lấy tay vuốt vào vai trọng tài, ý nói “Phải đó”. Trọng tài bỏ đi, trận đấu lại diễn ra.

- Bùi Tiến Dũng tung ra một đường chuyền dài. Trời ơi, làm tôi nhớ đến Frank de Boer ở World Cup 1998 quá. Anh Đức đệm bóng, không giống Bergkamp lắm nhưng kệ tía đi. Bóng qua đầu thủ môn và đang bay vào khung thành, Anh Đức cởi áo định ăn mừng kìa, nhưng bóng bật vào xà ngang. Mừng hụt nha. Văn Toàn lao xuống đá bồi.

- VÀOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

- 1-0 cho Việt Nam. 1-0 cho đội đương kim á quân U23 châu Á. 1-0 cho đội mạnh hơn. 1-0 cho ứng viên vô địch. Về cơ bản là 1-0. Vậy đi cho gọn.

- Chiến thuật không khó như mọi người nghĩ. Đầu tiên xài Văn Thanh, Văn Hậu. Bí quá xài Văn Đức. Bí nữa tung Văn Toàn. Cứ thế là là đội bạn… văng khỏi giải. Phong thủy lắm, ông Park à.

- Cánh tay đội bạn vung vào mặt Quang Hải rồi. Máu đã đổ. Sau Thường Châu, chúng ta không chỉ bị trọng tài ép nhiều hơn mà còn bị đội bạn đánh nhiều hơn nữa. Thương quá Việt Nam ơi.

- Hết giờ. Hết giờ. Ông Park Hang Seo thay Văn Toàn, Anh Đức vào sân, hai người tạo ra bàn thắng duy nhất trong hiệp phụ. Thần cơ diệu toán đến thế là cùng. Giờ mình đi bão nhẹ, bán kết mình bão tiếp nhen.

- Hẹn các bạn RECAP sau khi đã thắng Hàn Quốc ở bán kết. Thắng đôi bóng quê hương của Park cũng buồn ha. Nhưng phải thắng thôi, thắng riết quen rồi )

BINH BONG BOT

v


.

 U23 SYRIA CHỌC KHE.  BÙI TIẾN DŨNG LAO RA NGOÀI PHÁ BÓNG BẰNG CHÂN 

v




Vào bán kết mà không để lọt lưới một bàn nào suốt 480 phút, những người đã vội vàng chỉ trích nợ HLV Park Hang Seo một lời xin lỗi. Và có lẽ, nhiều người – trong đó có tôi - nợ Bùi Tiến Dũng một lời xin lỗi lớn hơn.

Khi HLV Park loại Văn Lâm, trao suất ngoài 23 tuổi cho Văn Quyết và đặt niềm tin vào Bùi Tiến Dũng, thủ môn chỉ đang dự bị ở CLB, một cuộc tranh cãi khủng khiếp xảy ra. Nhiều người bảo ông Park đã sai lầm, và Dũng - cầu thủ đã nhuốm mùi showbiz - rất có thể sẽ làm cho ông hối hận. Nhưng tất cả những gì đang diễn ra cho thấy: ông Park đã đúng. Và khi chứng cuồng các cầu thủ U23 bắt đầu sống lại như giải U23 châu Á đầu năm, ta buộc phải nhìn nhận một sự thật: bóng đá, hay chính xác hơn cách chúng ta xem bóng đá, đã hoàn toàn thay đổi.

Hãy khởi đầu từ một câu chuyện cách ta nửa vòng trái đất. Fan phong trào không tự nhiên sinh ra, không tự nhiên mất đi, mà chỉ chuyển từ đội này sang đội khác. Khi Cristiano Ronaldo chuyển hộ khẩu từ Real Madrid sang Juventus trong mùa hè này, anh bấm nút unfollow Real Madrid trên các nền tảng mạng xã hội. Và hàng triệu người cũng làm theo anh động tác ấy.

Trận đấu mở màn La Liga mùa giải mới của Real với Getafe chỉ có hơn 48.000 khán giả đến xem, con số thấp nhất trong vòng 10 năm. Tất cả chỉ vì không có Ronaldo. Ngược lại, Juventus đang đạt mức độ tăng trưởng trong kinh doanh áo đấu và vật phẩm ăn theo chóng mặt. Chỉ trong tháng 7, Instagram của Juventus tăng 3,5 triệu người theo dõi. Những con số tương tự ở Facebook, Twitter và Youtube cũng tăng phi mã.

Chúng ta đang sống trong một thời kỳ mà bóng đá tôn sùng chủ nghĩa cá nhân. Bởi vì một ngôi sao ngoài chuyên môn còn đóng góp cho CLB lẫn giải đấu nhiều giá trị thặng dư khác. Khi Jose Mourinho và Paul Pogba mâu thuẫn, người ta thấy rõ Man United đứng về phía ai. Kết quả là một kẻ kiêu ngạo bá quyền như Mourinho đành xuống nước, trao cho Pogba chiếc băng thủ quân để làm hòa. Ông biết số phận mình buộc chặt vào tiền vệ người Pháp. Pogba mà quậy là ông… chết chắc.

Ronaldo, Neymar và Messi đều có lượng người theo dõi trên mạng xã hội đông hơn CLB mà họ khoác áo. Simon Chadwick, giáo sư ngành kinh doanh thể thao tại Đại học Salford khẳng định: cách xem bóng đá của đám đông đã thay đổi. Ông nói với CNN: “Văn hóa thần tượng đã tăng lên khủng khiếp trong vòng 15-20 năm trở lại đây. Đấy là điều xa lạ hoàn toàn trong các thập niên từ 1990 trở về trước. Công chúng bây giờ quan tâm đến ngôi sao nhiều hơn đội bóng mà ngôi sao ấy khoác áo. Họ không chỉ xem cầu thủ chơi bóng, mà còn để ý để cuộc sống ngoài đời của ngôi sao ấy”.

Trong thập niên 1960, ngôi sao được săn đón cỡ như George Best là một chuyện hiếm. Nhưng khi tiền ngày càng đổ nhiều hơn vào bóng đá, biến môn thể thao này thành một ngành công nghiệp triệu đô, vị thế của các cầu thủ tay đổi. Internet, đặc biệt là mạng xã hội, theo như lời Stephen Hawking, đã kết nối tất cả mọi người “như những neuron vào bộ não khổng lồ”, cho phép cầu thủ giao lưu trực tiếp với fan.

Từ Thường Châu trở về, các cầu thủ U23 xuất hiện trong các video livestream với tần suất dày đặc, trong đó có những livestream thương mại mà nhãn hàng phải trả cho các ngôi sao hàng nghìn đô, chỉ cần họ cầm một sản phẩm, hoặc xuất hiện phía trước một thương hiệu nào đó.

Dele Alli, một cầu thủ của Tottenham, đã tạo ra hiệu ứng viral khủng khiếp với Dele challenge, một động tác tay lạ mắt. Alli, cũng với Kylian Mbappe là hai trong số những cầu thủ mà chúng ta gọi là Thế hệ Z (sinh trong cuối 9x và đầu những năm 2000). Họ là những người không hề biết đến cuộc sống không có mạng xã hội.

Dàn cầu thủ Olympic Việt Nam đang đá bóng tại ASIAD, ngoại trừ Anh Đức và Văn Quyết, đều thuộc “thế hệ Z” ấy. Đa số là những người có hơn triệu follower trên mạng xã hội (điều trước đây ngỡ như chỉ có ở những ca sĩ như Sơn Tùng MTP) và có tick xanh chính chủ của Facebook. Họ đại diện cho một thế hệ không chỉ kiếm sống bằng chân mà còn cả cơ thể và gương mặt. Nhiều CĐV đến xem Hà Nội FC sau chiến tích Thường Châu chỉ hô đúng tên “Quang Hải”, mà không cần quan tâm đến những cầu thủ khác. Những CĐV lâu năm của SLNA từng thấy khó chịu khi một nhóm fan nữ đến sân chỉ để mục kích Phan Văn Đức. Ngày Bùi Tiến Dũng về quê, anh như trạng nguyên bái tổ vinh quy, dân làng đón anh dài mấy cây số.

Họ, những cầu thủ được lớn lên trong thời đại mới, ăn uống đầy đủ, giáo dục đàng hoàng, cư xử lịch thiệp, trở thành nam châm hút truyền thông, hút đám đông và hút các nhãn hàng. Công Phượng uống từ bia tới sữa, và chỉ dùng dầu gội của nhãn hàng X. Xuân Trường uống sữa, uống thức uống thể thao và là gương mặt đại diện của một ngân hàng. Quang Hải, trong đoạn clip quảng cáo dựng lại “cầu vồng trong tuyết” ở Thường Châu, đã uống một chai bia trong màu áo đội tuyển. Nhưng không ai “hot” được như Bùi Tiến Dũng. Anh cùng Bảo Anh mua sắm trên một trang web trực tuyến, ra nước hoa và trèo cả lên sàn catwalk. Sau đêm kỳ diệu Thường Châu, chúng ta bàn tán rôm rả về việc Dũng phải có người đại diện. Bây giờ, anh phải cần đến… hai quản lý mới lo hết việc. Bây giờ, lịch làm việc của Dũng bận không kém gì ngôi sao giải trí hạng A nào. Vậy mà các đài, các chương trình vẫn sẵn sàng… trật tự xếp hàng. Vì họ rỉ tai nhau: Dũng rất thân thiện, dễ thương và sẽ luôn tạo được những cú “hit”.

Nhưng điều quan trọng là dù Dũng bước lên sàn catwalk, cười rất tươi dù phải quay mấy take cho một đoạn quảng cáo, livestream rôm rả cho nhãn hàng hoặc giao lưu fan, anh vẫn đang chơi rất tốt trong khung gỗ. Vào bán kết ASIAD đã là một kỳ tích, vậy mà U23 Việt Nam còn làm được điều ấy mà không lọt lưới một bàn nào. Hàng phòng ngự ba trung vệ quá giỏi, và lại có Tiến Dũng cực kỳ xuất sắc ở sau lưng. Với mái đầu đinh, anh vẫn mang đến sự yên tâm tuyệt đối. Những quả rót bóng từng là nỗi kinh hoàng của hàng phòng ngự chúng ta những thế hệ trước, nay ngoan ngoãn nằm gọn trong tay của Tiến Dũng. Anh khiêm tốn, mà vẫn tự tin lạ thường.

Vậy thì có lẽ đã đến lúc phải tách bạch cuộc sống trên sân cỏ và bên ngoài sân cỏ. Cầu thủ cũng có quyền làm giàu như khát vọng của bất kỳ ai trong chúng ta. Hãy chấp nhận điều đó, chỉ cần khi khoác lên mình màu áo tổ quốc, họ lại chiến đấu vì giấc mơ của toàn dân tộc.

Mà không chấp nhận cũng… không được. Vì bóng đá đã thay đổi, và không ai có thể ngăn được dòng chảy ấy. Những người đã chỉ trích anh, trong đó có tôi, quả thực nợ anh một lời xin lỗi. Và hôm nay, tôi xin lỗi và cám ơn anh.

BÌNH BỒNG BỘT







.

  2 NGƯỜI HÙNG CỦA TRẬN ĐẤU XUẤT THẦN 





    
.

  TỪ BÂY GIỜ HÃY GỌI ĐỖ HÙNG DŨNG LÀ DŨNG "TIÊN TRI" ANH EM NHÉ.





.

 VIỆT NAM KO NÓI NHIỀU NHA 





VĂN TOÀN
.

 #U23+3🇻🇳 VÀO BÁN KẾT. GIẢM 23% TỔNG BILL KHI ĂN TÔM HÙM, CUA HOÀNG ĐẾ. AI TÊN #TOÀN ĐƯỢC TẶNG THÊM 1 CON TÔM HÙM 0.5KG. 







ĐÔNG Á
.

 NĂM NAY ĐÔNG Á ĐẠI THẮNG, QUAN TRỌNG HƠN THỦ LĨNH ĐÔNG Á ĐÃ LỘ DIỆN 







.

 CHÚNG TÔI ĐÃ HẾT XĂNG, QUÝ KHÁCH THÔNG CẢM DẮT BỘ VỀ NHÀ NGỦ ĐI NHA















.

 TẠM BIỆT NHỮNG NGƯỜI ANH EM, QUA  BƠI RA BIỂN LỚN ĐÂY





PARK HANGSEO
.

  “TÔI YÊU ĐẤT NƯỚC CỦA MÌNH. NHƯNG GIỜ TÔI LÀ HLV TRƯỞNG VIỆT NAM. TÔI CÓ NGHĨA VỤ PHẢI HẾT MÌNH CHUẨN BỊ CHO VIỆT NAM TRONG TRẬN BÁN KẾT SẮP TỚI VỚI HÀN QUỐC”, HLV  PARK HANGSEO 








.

 HY VỌNG NÀO! À MÀ THÔI, CỨ SƯỚNG ĐÃ ...

Sau trận đấu lịch sử đêm nay.

Tôi có thói quen ghi chép, tôi vì tôi hiểu rằng đó sẽ là những dòng nhật ký quí giá của một hành trình chứng minh tiềm năng, nghị lực, sự phấn đấu của một dân tộc chứ không phải chỉ là thể thao không.

Như tôi đã nói ở sáng nay, bầu không khí đội rất tĩnh lặng, cái cảm giác tĩnh lặng giống hệ hồi U 23 ở Trung Quốc, cảm giác ấy mang cho tôi linh cảm rằng sẽ thắng nhưng rất vất vả.

Chúng tôi về khách sạn khoảng 11h15 phút đêm, cổ động viên đã đứng kín sảnh khách sạn, họ chia vui cùng cả đội, chẳng có cổ động viên nào trên thế giới lại tuyệt vời bằng họ, ở đâu có tuyển Việt Nam, có họ ở đó, dù xa hay gần, dù tuyết rơi hay nóng rát.

Trong mọi trận đấu, giây phút căng thẳng nhất chính là giây phút chờ đợi xuất trận, ai cũng tập trung, tĩnh lặng đến sợ, bầu không khí kể cả trong phòng thay đồ cũng thế, ai cũng hồi hộp không dám nói câu nào cả.

Ra đến sân, chúng tôi thấy rất đông khán giả, và đặc biệt là khán giả Việt Nam và Hàn Quốc hình như ngồi lẫn với nhau với câu khẩu hiệu như được viết lên ngay cây quốc kỳ VIệt Nam với ngôi sao vàng ở giữa: Chúng ta hãy cùng bước đi và cùng đạt được giấc mơ của mình. Cổ động viên hai nước đã khéo đưa ra một thông điệp và quả vậy, cùng đá một sân và cả hai nước đều đạt nguyện vọng của mình. Hôm nay cổ động viên sang rất đông, đồng phục màu đỏ có ngôi sao vàng phía trước kín cả một góc khán đài.

Về trận đấu, có thể nói chưa bao giờ mà đội lại kiệt sức như hôm nay, trung vệ cỡ như Duy Mạnh mà chuột rút toàn thân, người cứng đơ như cục gạch, nhìn mà cứ xót, Hậu thì nói cậu không bật nhảy được nữa, hãy đưa Xuân Mạnh vào đá giữa nhé, còn Hải thì tét máu đầu, Thanh thì đổ gục trên sân ngay sau trận đấu, Huy nôn khan..

Vào phòng thay đồ, ai cũng vui, Văn Quyết nói thật: Anh ạh, anh em mình thì vui rồi, nhưng vui nhất là làm cho người hâm mộ hạnh phúc, chỉ cần làm cho họ hạnh phúc thì cái gì cũng phải làm. Giọng Quyết n với l cứ lẫn lộn, nghe mà mắc cười. Quyết xứng đáng là thủ lĩnh đúng nghĩa của đội chúng ta.

Lão tướng Anh Đức vẫn cứ tiếc nuối: Xuýt nữa là được cởi áo ăn mừng rồi. Còn Văn Toàn thì nói: em phục sẵn rồi, chỉ chờ có thế là em vào thôi, cú vẩy bóng tỉa má ngoài của Toàn xem lại cũng.. điệu nghệ như cái mái tóc bạc của cậu.

Về đến thang máy, anh Lư Đình Tuấn có nói: Chiến thắng nó có công thức của có, có ê kíp của nó đấy. Còn lão hàng xóm đáng yêu Hlv Đức Cảnh thì có lẽ đêm nay về ngủ cũng sẽ nói sảng “tập trung” tập trung cho mà xem, vì anh hét cả ngàn lần trong trận. Có lẽ đúng vậy, chưa thua bàn nào, thắng 5 trận liên tục, kỷ lục là ở đây chứ còn đâu nữa. Anh em chúng tôi từ Thường Châu, thân nhau, hiểu nhau như người nhà, quí nhau như ruột thịt.

Qua đây, cũng xin lần đầu tiên nói thật tình về cách làm việc của ê kíp người Hàn Quốc ở đội tuyển Quốc gia chúng ta, đây là một ekip tôi cho rằng hoàn thiện, đầy đủ, trách nhiệm và cực kỳ nghiêm túc. Nhưng bây giờ chúng ta sẽ gặp Hàn Quốc. Thật khó xử cho ê kíp người Hàn ở đội tuyển chúng ta, bên tình bên nghĩa, bên nào nặng hơn đây. Họ lại bắt đầu nói về trận gặp Hàn Quốc và phải làm thế nào. Ê kíp người Việt ở đội tuyển cũng đã tập hợp được những con người giỏi nhất. Cách bày binh bố trận của trận gặp Barain, và cả trận ngày hôm nay có rất nhiều ý kiến đóng góp của các trợ lý người Việt. Họ cũng rất thông minh, tinh mắt, tinh ý và giỏi không kém gì ai.

Họp báo, xin tóm tắt mấy ý ông Park trả lời : Chiến thắng này là sự nỗ lực của các cầu thủ, tôi tự hào về họ vì được làm việc với họ, họ được trang bị một tinh thần Việt Nam rất bất khuất và quật khởi. Tôi cũng không phải truyền đạt gì mà chỉ mang những gì mình tích lũy được, bí quyết, kinh nghiệm trong thời gian làm HLV ở Hàn Quốc để trau dồi cho họ. Hàn Quốc là tổ quốc tôi, tôi yêu, nhưng tôi sẽ làm hết trách nhiệm và bổn phận của một HLV đội tuyển Quốc gia Việt Nam. Và tôi không muốn dừng ở tứ kết như 2002 Hàn Quốc đã làm. Tôi vui và hạnh phúc vì được làm việc ở đất nước này.

Ông Park và ban huấn luyện có thể nói rằng đã chuẩn bị cho trận đấu này rất kỹ. Nhưng thực sự nhiều khi vẫn thấy bí vì Syria đã rất hiểu chúng ta.Nhưng cái hay của BHL Việt Nam là thay người rất đúng thời điểm và thay đổi cách chơi rất nhanh chóng, đánh biên số 15 không hiệu quả thì chuyển phương án bổng khi thấy cầu thủ hậu vệ số 2 đội bạn mệt, mệnh lệnh cho Anh Đức là hãy cố gắng đứng sát vị trí số 2, đề nghị các cầu thủ sẽ chuyền bổng cho anh Đức tranh chấp để lấy bóng 2 dứt điểm, quả đúng như mọi dự đoán.

Quang Hải trả lời phỏng vấn, cậu từ tốn: chúng em còn 2 trận phía trước nữa, vẫn phải chuẩn bị tập trung và tiết chế mọi thứ dù rất vui. Hải con luôn khéo léo và rất gương mẫu.

Vừa ra khỏi phòng thay đồ, Anh phóng viên của một tờ báo lớn hỏi tôi: Anh, chúng ta vừa làm điều gì thế anh nhỉ? Có lẽ chính anh ấy và khoảng 20 phóng viên Việt Nam đang có mặt và hàng triệu, hàng trăm triệu cổ động viên bóng đá cũng kinh ngạc vì điều chúng ta vừa làm được.

Thắng trận, cậu Yongsup đã khóc, thấy cậu mếu máo mà thương, cậu khóc vì xúc động.

Cảm ơn anh Tuấn Phó chủ tịch và Lãnh đạo đoàn thể thao luôn sát cánh và hỗ trợ tốt nhất cho cả đội.

Cảm ơn Thủ tướng đã hai lần điện thoại chúc mừng cả đội, nghe tâm sự của Thủ tướng thấy.. ông còn nóng ruột và lo lắng, thót tim hơn chúng tôi nữa.

Cảm ơn rất nhiều các Mạnh Thường Quân về những phần thưởng kịp thời và quí giá của họ.

Bóng đá chứng minh rằng; Chỉ cần đồng lòng, chỉ cần quyết tâm và nỗ lực, người Việt chúng ta sẽ làm được tất cả mọi điều.

Người Hàn Quốc làm ăn thành công ở Việt Nam, và họ có bí quyết của họ, bí quyết này tôi đã đúc rút trong quyển sách 10 ngày nữa sẽ ra mắt, và người tiêu biểu cho ví dụ này chính là người hùng của chúng ta, ông Park.

Và các cầu thủ, họ mới thực sự là những người hùng đúng nghĩa.

Thương cậu Tuấn hậu cần cùng phòng luôn tất bật, đội ngũ bác sĩ Tuấn Giáp đã đóng góp công lao rất lớn trong việc phục hồi sức khỏe cầu thủ, họ là những ngươi dậy sớm nhất và đi ngủ muộn nhất.Họ xứng đáng là những người hùng thầm lặng.

Xin phép đi ngủ vì bây giờ đã là 1h30 phút, các cầu thủ đều đã ngon giấc, và cũng chỉ xin phép viết đến đây vì ngày mai chúng tôi lại sẽ phải quên hết những niềm vui vừa có , lại phải chuẩn bị từ đầu, không được làm việc riêng nữa.. để chuẩn bị nghiêm túc cho 2 trận đấu sắp tới, như lời ông Park dặn.

Vì niềm vui thực sự đang nằm ở phía trước.

Đêm nay, có lẽ tôi lại không ngủ được vì sung sướng, nhắm mắt mà hình ảnh các cầu thủ ôm chầm lấy nhau lại cứ hiện ra.

LE ANH KHOA






.

 CỌP XANH ĐỨNG TẤN THÉT GÀO

RỒNG VÀNG XỬ ĐẸP, CỌP VÀO ARMY.


Ngưng ảo tưởng

Một lần nữa, tôi rất mong đồng bào hãy giữ chân mình trên mặt đất. Đòi luộc Hàn Quốc là ảo tưởng.

Hàn Quốc là quê hương của ông Park Hang Seo. Trong ba năm cuối cùng làm việc trên đất Hàn, ông Park thua nhiều hơn hòa (chứ đừng nói thắng). Ông đã định nghỉ hưu thì lời mời của Việt Nam tới. Bây giờ đấu lại với mẫu quốc, chả lẽ lại trứng khôn hơn vịt.

Hàn Quốc dự World Cup thường xuyên. Son Heung Min của họ là cầu thủ châu Á hay nhất hiện tại. Son cần vô địch ASIAD, nếu không anh sẽ phải trở thành hậu duệ mặt trời, cách nói văn vẻ của đi nghĩa vụ quân sự. Anh không muốn mất sự nghiệp, nên sẽ đá sống chết.

Các cầu thủ U23 Hàn không đá ở K-League thì đá nước ngoài. Trình độ tất nhiên bất phàm.

Kèo Hàn Quốc chấp Việt Nam tới một trái.

Với tất cả những phân tích vừa nêu, tôi nghĩ chúng ta hãy tỉnh táo. Không ghi bàn vào lưới Hàn nổi đâu. Ăn luân lưu thôi, tại mình có Tiến Dũng mà. Lầu Năm Góc anh còn bịt được, nói gì khung thành chỉ có góc trái góc phải. Khửa khửa!

HLV Park sẽ ra sân bay, gạt lệ tiễn đồng hương về nước. “Mấy huynh đài về mạnh giỏi, đệ đá nốt chung kết sẽ về thăm nhà,” Park nói.

“Chịu không nổi Hàn Quốc đâu, về nước thôi”. Câu này báo Hàn viết, do thằng xếp chữ nó xếp lộn. Xếp đúng thì phải là “Hàn Quốc chịu không nổi đâu, về nước thôi”.

Anh em tối nay ngủ sớm. 16 giờ chiều mai đình công nghỉ làm, coi trận áp chót của Việt Nam tại giải. Nhen.

PS: Tranh của em Anh Tuấn. Tặng em luôn câu thơ.

Cọp xanh đứng tấn thét gào
Rồng vàng xử đẹp, cọp vào army.

Thương gì đâu.

BÌNH BỒNG BỘT






.

 THUA TRẬN THÌ LÚC VỀ QUÊ

ANH ĐI NGHĨA VỤ BỎ NGHỀ BÓNG BANH


Nói chung Olympic Việt Nam hoàn toàn không có cửa nào để thắng Hàn Quốc nếu không có chỉ đạo nhanh của tôi.

Trận này ta vắng Văn Hậu (dính 2 thẻ) và Hùng Dũng (chấn thương). Cái đó nguy hại, cơ mà phải biết rằng họ 11 người thì ta cũng 11 người, muốn ăn ta không phải dễ. Nghĩ được như thế thì có được cửa hòa.

Đội bạn hay hơn, cái đó đã rõ. Tuy nhiên đội bạn có anh Son Heung-min phen này không vô địch thì chỉ còn nước về quê đi bộ đội. Cái đó áp lực lắm thay. Vì đã có thơ rằng:


Huy chương châu Á cao vời vợi
Thao trường nắng gió đợi anh về
Thua trận thì lúc về quê
Anh đi nghĩa vụ bỏ nghề bóng banh

Đội ta tuy yếu hơn nhưng không anh nào phải đi bộ đội. Ta lợi thế hơn bạn ở tinh thần. Phải tận dụng mà phủ đầu. Yếu thì phải chấp nhận mạo hiểm, đập 15 phút đầu cho bạn không kịp thở, sau đó rút về rình. Bài này cơ bản rồi, mai anh chị chờ xem.

Olympic Việt Nam từng thắng Iran, Nhật Bản thì không có lý gì không thắng được Hàn Quốc. Nếu hiệp 1 không thắng nổi thì cứ cù nhây kéo đến loạt penalty là ngon, vì ai chứ thủ môn Dũng Mường cân cả châu Á trong món này.

Thống nhất vậy đi.

SINH LÃO TÀ


Thursday, March 15, 2018

👫 ...VẠN LẦN ÂN ÁI KHÔNG BẰNG MỘT CÁI NẮM TAY



.
Hôm nay dù ho như Scooby-Doo, thanh niên một múi sáu vẫn chui vào công viên chạy bộ. Nhờ vượt qua cơn lười mà bắt gặp một hình ảnh thiệt đẹp. Một bác đầu hơi hói, nắm tay một cô cũng trung niên rồi.

Nói chung mình thích thấy người ta nắm tay lắm. Một cặp học sinh, một đôi tình nhân trẻ, hai người già, thấy họ nắm tay là mình thấy vui, trời ơi già rồi sinh lý đơn giản dễ vui vậy đó. Nhưng hôm nay thấy cái cặp quá lứa lỡ thì này nắm tay đi bộ trong công viên thì lại càng thấy vui lạ nữa.

Mình chạy hai vòng, quay lại thì thấy họ vẫn nắm. Kiểu như dù cho mưa anh xin đưa em tới cuối công viên ra bãi giữ xe vậy đó. Nghe loáng thoáng cô trung niên nói: “Con em bữa nay vừa đi học vừa chạy grab”. Anh kia nói: “Giờ này mà còn con em con anh chi nữa”. Á đù, ngôn tình U50 chăng?

Mình nghĩ nắm tay là một hành động vừa lãng mạn, vừa rất là thiêng liêng, lại vô cùng á đông nữa. Coi phim Mỹ, trai gái đâu có nắm tay để tỏ tình đâu. Tụi nó nhìn nhau xong hôn hít, xong thằng này hỏi: “Vô nhà anh hôn”, nhỏ kia liền: “Chơi, sợ gì”. Thế là sáp lá cà. Người Mỹ hôn nhau, làm tình rồi mới nắm tay. Cái năm tay của Âu - Mỹ thể hiện một sự trấn an, san sẻ nhiều hơn là cử chỉ biểu lộ tình cảm. Còn Á Đông, nắm tay là xác tín của tình yêu, một sự cam kết. Trai gặp gái lần đầu, kiểu gì kiểu cũng phải nắm cái tay đã. Sau đó mấy chuyên xôi thịt tính sau.

Bạn anh nói không nhớ nụ hôn đầu tiên như thế nào, lần đầu make love ra sao, nhưng nhớ như in cái nắm tay đầu tiên. Anh cũng nghĩ vậy. Cái nắm tay lần đầu ấy, như có điện chạy qua, khiến hai con người bối rối không biết nói gì, mà cũng không cần nói gì nữa. Rồi nhìn hai người U50 kia, đã sống qua nửa đời người, có khi đổ vỡ cũng mấy bận, giờ lại nắm được tay nhau giữa một cái công viên. An ủi biết bao. Chớt nhớ lại mấy câu thơ của Xuân Quỳnh:

“Gia tài em chỉ có bàn tay,
Em trao tặng cho anh từ ngày ấy,
Quá khứ dài là mái tóc em đen.
Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em,
Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng,
Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng,
Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay?”

Mình nghĩ sau bao nhiêu bộn bề và thất bại, điều an ủi cuối cùng là vẫn còn một bàn tay luôn sẵn sàng chìa cho nhau.

Những năm tháng cùng nhau anh chỉ thấy

Chạy bộ xong ma sến nhập .
.
👫 👫

BIẾT CÁCH NẮM TAY CHƯA?

Nếu đang cô đơn, bạn sẽ biết rõ giá trị của cái nắm tay. Và nếu đang yêu, bạn càng hiểu rõ hơn điều ấy. Đôi khi cái nắm tay còn giá trị hơn cả một nụ hôn. Nhưng nắm tay cũng cần có kỹ thuật đấy bạn ạ!Không phải ai cũng biết nắm tay và thực tế có khá nhiều người tỏ ra lúng túng với việc nắm tay ai đó, hoặc luôn luôn là người bị động để người khác nắm tay mình. Nhưng nếu bạn đã biết giá trị cảm xúc mà mình nhận được từ một cái nắm tay, bạn chắc chắn sẽ muốn đem lại điều tương tự cho người mình yêu thương bằng cách chủ động nắm lấy tay họ.Việc học cách nắm tay người khác có thể nghe thật lạ lùng và khá bối rối. Đừng ngại, luyện tập một kỹ năng truyền đạt yêu thương là việc đáng để bạn vượt qua những ngại ngùng.Từng bước một, chậm rãi thôi, …

Bước 1:
  • Tất nhiên là bạn phải tìm đối tượng để nắm tay đã. Ai sẽ là người này, và họ sẽ phản ứng với việc bạn sẽ nắm tay họ ra sao? Đó có thể là một đứa trẻ trong gia đình, hoặc một người bạn thân, hoặc anh chị em, hoặc chính chồng / vợ / người yêu của bạn. Hãy lưu ý về giới tính của người đó, đôi khi cái nắm tay của hai người cùng giới còn khó khăn hơn nhiều cái nắm tay giữa hai người khác phái.

Bước 2:
  • Hãy hình dung cảm giác của cái nắm tay mà bạn sắp thực hiện. Nếu bạn quá căng thẳng, hãy nghĩ đến cảm giác tuyệt vời bạn nhận lại khi người kia nắm lại tay bạn.
Bước 3:
  • Nắm tay tiếp cận. Bạn có thể thử nắm tay người này khi hai bạn đang đi dạo với nhau, với vai và cánh tay của hai bạn ở cự ly gần và thậm chí hơi chạm vào nhau. Nhưng đừng chọn nơi quá đông đúc nhé, có thể người bạn của bạn sẽ không thích đâu. Trong khi ngồi, đứng hoặc di cạnh nhau, hãy nắm lấy tay họ và hơi xiết nhẹ trong chốc lát. Đây là cái nắm tay tiếp cận, và bạn chỉ cần “tóm” lấy bàn tay họ một cách tự nhiên nhất mà thôi.
Bước 4:
  • Đợi đối phương nắm lại tay bạn. Nếu họ xiết tay lại, điều đó chứng tỏ họ thích sự thân mật mà bạn tạo ra từ việc chủ động nắm tay họ, vậy thì bạn hết ngại rồi đúng không.
Bước 5:
Đây là lúc bạn áp dụng kỹ thuật nắm tay, hãy chọn một trong hai cách sau để giữ tay người khác trong tay bạn nhé!
  • 1- Đơn giản nhất, bạn chỉ cần nắm trọn bàn tay họ. Cách này dễ làm nhưng sẽ khó mà kéo dài được cái nắm tay.
  • 2- Đan ngón tay vào nhau. Cách này thường kéo dài được cái nắm tay lâu hơn, khăng khít hơn vì người kia cũng sẽ hưởng ứng và nắm lại tay bạn. Nhưng thường thì bạn nên bắt đầu từ cách thứ nhất đến khi bạn đã chắc chắn rằng người kia thoải mái thì có thể chuyển sang cách đan tay. Cách nắm đan tay cũng đem lại cảm giác thân mật hơn.


Bước 6:
  • Nếu bạn hoàn toàn chắc chắn rằng người ấy thích thú và thoải mái với cái nắm taycủa bạn, hãy đáp lại bằng cách nhìn vào mắt họ và mỉm cười. Tiếp đến, hãy cho họ biết là bạn rất vui bằng cách xiết nhẹ một chút.


Bước 7:
  • Nếu muốn cái nắm tay của bạn trở nên thân mật hơn (trong trường hợp hai bạn là một cặp tình nhân hoặc vợ chồng), trong khi tay vẫn đan tay, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng chà xát lên xuống trên mu bàn tay của đối phương. Nếu họ cũng lặp lại cử chỉ này, không cần nói chắc bạn cũng hiểu được tình cảm người ấy dành cho bạn.


Một cách khác khá đơn giản và tự nhiên để đề nghị nắm tay, nhất là khi bạn là phụ nữ và đối phương chính là người đàn ông của bạn. Bạn đưa bàn tay ra trước về phía tay chàng như trong hành động bắt tay, nhưng vị trí bàn tay ở thấp hơn so với bắt tay. Luồn bàn tay bạn vào mặt trong bàn tay chàng và nắm lại.

Bạn hẳn sẽ hơi căng thẳng nếu đây là cái nắm tay chủ động đầu tiên của một tình yêu còn e ấp. Nhưng không sao cả, chàng / nàng cũng sẽ hồi hộp y như bạn vậy. Và đó là một dấu hiệu tốt để “bật đèn xanh” cho tình yêu của bạn phải không?

Có một tiết lộ nhỏ khá thú vị về cái nắm tay giữa một đôi nam nữ mà bạn hẳn sẽ muốn biết: Thường thì khi nắm tay, bàn tay của người đàn ông sẽ nằm trên bàn tay người phụ nữ,điều này hoàn toàn bản năng và hợp lý vì chiều cao của đàn ông thường vượt trội so với phụ nữ. Về mặt cảm xúc, vị trí bàn tay cho thấy sự mạnh mẽ, tính sở hữu và chủ động của các quý ông khi muốn giữ lấy người phụ nữ của mình. Ngược lại, bàn tay phụ nữ bên dưới thể hiện sự nhu mì và là điểm tựa cho người đàn ông. Đôi khi, hai bạn hãy thử đổi chỗ cho nhau để trải nghiệm một cảm giác khác từ cái nắm tay không thuận, có khi bạn sẽ nhận ra giá trị của những điều đơn giản và nhỏ bé khi làm một việc trái với bình thường đấy.

Vài gợi ý và lưu ý nho nhỏ cho những cái nắm tay của bạn:
  • – Hãy giữ đôi tay bạn mềm mại. Bạn có thể dưỡng da tay bằng kem tay, nhưng đừng dùng kem dưỡng ngay trước khi bạn định nắm tay ai đó, vì cái nắm tay nhớp nháp hoặc trơn tuột thật không vui chút nào.
  • – Đừng quá căng thẳng và lo lắng về chuyện nắm tay. Căng thẳng có thể khiến tay bạn đổ mồ hôi, và cũng như trên, không ai thích nắm một bàn tay ướt lạnh cả. Nếu tay bạn quá dễ đổ mồ hôi, đừng nắm tay quá chặt và quá lâu.
  • – Nếu bạn muốn được nắm tay, hãy đề nghị hoặc đưa ra những gợi ý đúng trọng tâm. Nếu bạn là nam, hãy nhận định mức độ thân mật giữ hai bạn để đưa ra lời đề nghị hoặc chủ động nắm lấy tay nàng. Nếu bạn là nữ, một cái rùng mình nũng nịu “tay em lạnh quá!” có thể là một gợi ý hết sức rõ ràng, hoặc bạn có thể cố ý để tay mình ở gần với tay chàng nhất có thể mà không quá sỗ sàng.
  • – Và nếu đối phương rút tay lại khi bạn chủ động nắm tay, đó là dấu hiệu cho thấy họ chưa sẵn sàng cho cái nắm tay này, đừng cố sống cố chết mà nắm lại. (Nếu bạn là chàng trai đang yêu một cô nàng đỏng đảnh hoặc nàng đang giận dỗi, hãy linh hoạt với tình huống thực tế, đôi khi bạn cũng nên “chai mặt” và “làm liều”.)

💬 BINH BONG BOT