Trump vừa đăng trên Truth Social (ngày 12/4/2026) một bài khá dài, trong đó có đoạn ông viết
:“Leo should be thankful because… he was a shocking surprise. He wasn’t on any list to be Pope, and was only put there by the Church because he was an American, and they thought that would be the best way to deal with President Donald J. Trump. If I wasn’t in the White House, Leo wouldn’t be in the Vatican.”
Đây là phản ứng của Trump sau khi Giáo hoàng Leo XIV (tên thật Robert Francis Prevost, người Mỹ gốc Chicago) liên tục chỉ trích chiến tranh Iran của Mỹ, gọi một số phát ngôn của Trump là “truly unacceptable”, kêu gọi hòa bình và phản đối việc dùng bạo lực.Tại sao Trump nói vậy là “nói bậy” (theo góc nhìn của người quen thuộc với quy trình bầu Giáo hoàng)?
Nếu đã đọc Thiên thần và Ác quỷ (hay các tài liệu lịch sử về Mật nghị Hồng y) nên biết rất rõ:Quy trình bầu Giáo hoàng tồn tại hàng nghìn năm, được quy định nghiêm ngặt bởi luật Giáo hội (đặc biệt là Hiến chế Universi Dominici Gregis và các quy định sau này).
Các Hồng y (hiện khoảng 130–140 người có quyền bầu) bỏ phiếu kín, phải đạt 2/3 số phiếu trở lên.
Không có “danh sách ứng cử viên chính thức” như tranh cử tổng thống. Mọi hồng y dưới 80 tuổi đều có thể được bầu (papabile), nhưng thực tế phụ thuộc vào sự đồng thuận nội bộ, quan điểm thần học, khu vực địa lý, và nhu cầu của Giáo hội lúc đó.
Việc bầu một Giáo hoàng không phải do áp lực chính trị từ bên ngoài (dù có thể có ảnh hưởng gián tiếp), mà là quyết định của Đoàn Hồng y dưới sự hướng dẫn của Thánh Thần (theo niềm tin Công giáo).
Lịch sử có rất nhiều trường hợp Giáo hoàng được bầu “bất ngờ”, không phải là papabile hàng đầu (như Gioan XXIII, Phanxicô…).
Việc Trump nói “chỉ vì là người Mỹ nên mới được chọn để đối phó với tôi” và “nếu không có tôi thì Leo đã không làm Giáo hoàng” là cách diễn đạt cực kỳ kiêu ngạo và thiếu hiểu biết về bản chất thiêng liêng + độc lập của Giáo hội Công giáo. Giáo hội đã tồn tại 2000 năm, vượt qua hàng trăm đế vương, tổng thống, và các thế lực chính trị mạnh hơn Trump rất nhiều.Giáo hoàng Leo XIV được bầu vào tháng 5/2025 (sau khi Giáo hoàng Phanxicô qua đời), và ông là Giáo hoàng người Mỹ đầu tiên trong lịch sử. Lúc đó Trump cũng từng chúc mừng và gọi đó là “great honor” cho nước Mỹ. Bây giờ quan hệ căng thẳng vì Leo XIV chỉ trích chiến tranh Iran và một số chính sách khác.
Giáo hội Công giáo có lên tiếng không?
Rất có khả năng. Vatican và các Giám mục Mỹ thường tránh đối đầu trực tiếp với tổng thống để không làm chia rẽ giáo dân, nhưng đây là chuyện nghiêm trọng: Trump đang phủ nhận tính thiêng liêng của việc bầu Giáo hoàng và tự cho mình là “người quyết định” gián tiếp việc ai lên ngôi Thánh Phêrô.
Nhiều hồng y, giám mục, và giới Công giáo bảo thủ/liberal đều đã phản ứng gay gắt với phát ngôn này. Có thể sắp tới sẽ có tuyên bố chính thức từ Vatican hoặc Hội đồng Giám mục Mỹ, kiểu như “Giáo hoàng không phải là sản phẩm của chính trị Mỹ” hoặc nhắc nhở về sự độc lập của Giáo hội.
Tóm lại: Trump đang dùng phong cách quen thuộc của mình — tự coi mình là trung tâm của mọi thứ, thậm chí cả việc bầu Giáo hoàng. Nhưng với người hiểu biết về Công giáo (đặc biệt những ai đọc Dan Brown hay nghiên cứu lịch sử Giáo hội), tuyên bố này nghe vừa buồn cười vừa thiếu tôn trọng
